Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1526: Kê Tiên Sinh, Anh Đang Nhìn Cái Gì Vậy?
Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:41
Trên bãi biển hoang vắng của Neria, gió biển thổi l.ồ.ng lộng mang theo mùi hăng nồng của dầu nặng từ những chiếc tàu vận tải cũ kỹ và vị mặn chát của đại dương.
Kê Hàn Gián đang đứng đó, nửa thân trên để trần, lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc và mạnh mẽ như được tạc từ đá tảng. Làn da màu mật ong của anh phủ một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh dưới ánh mặt trời thiêu đốt, xen lẫn với những hạt cát thô sạn bám vào da thịt. Những vết sẹo mờ trên l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn không hề làm giảm đi vẻ ngoài cuốn hút, ngược lại còn toát lên một hào quang hoang dã, nguy hiểm của một kẻ đã từng đi qua cõi c.h.ế.t.
Lúc này, đôi mắt đen sâu thẳm của anh sắc bén như mắt chim ưng, thu hẹp lại khi nhìn chằm chằm vào một ngọn đồi trơ trọi cách đó chừng một cây số. Anh đứng bất động, lâu đến nỗi dường như cả tiếng ồn ào của đám lính đ.á.n.h thuê đang khuân vác hàng hóa xung quanh cũng bị gió biển cô lập hoàn toàn khỏi thính giác của anh.
Anh đang tìm kiếm điều gì đó. Một sự bất thường nhỏ nhất trong không gian cũng không thể lọt khỏi sự nhạy bén của một người lính tinh nhuệ.
Cho đến khi một tên lính đ.á.n.h thuê được trang bị v.ũ k.h.í hạng nặng, tay lăm lăm khẩu s.ú.n.g trường, bước lại gần. Hắn tò mò liếc nhìn theo hướng mắt của anh nhưng chẳng thấy gì ngoài những bụi cây khô héo và cát bụi mịt mù.
"Kê tiên sinh, anh đang nhìn cái gì mà chăm chú vậy?" Tên lính đ.á.n.h thuê không nhịn được mà lên tiếng thúc giục, giọng nói khàn đặc đầy vẻ nghi ngại.
Kê Hàn Gián không hề quay đầu lại, cơ bắp trên vai anh khẽ gồng lên, giọng nói trầm thấp lạnh lùng: "Nhìn xem có con chuột nào đang bò vào lãnh địa của các người hay không thôi."
Tên lính cười khẩy, vỗ vỗ vào báng s.ú.n.g: "Ở cái nơi chim không thèm đậu này, ngay cả chuột cũng phải c.h.ế.t đói. Anh lo lắng quá rồi. Lễ đính hôn sắp bắt đầu, đại tiểu thư đang đợi anh vào thay đồ đấy. Đừng để cô ấy phải nổi giận, nếu không cái đầu của chúng tôi cũng khó mà giữ nổi."
Kê Hàn Gián khẽ nheo mắt lần cuối về phía ngọn đồi. Trực giác mách bảo anh rằng có một ánh mắt quen thuộc đang hướng về phía mình. Là đồng minh, hay là kẻ thù đang rình rập?
"Đi thôi."
Anh nhặt chiếc áo sơ mi đen vắt trên mỏm đá, khoác lên người nhưng không cài cúc, sải bước đi về phía dinh thự nguy nga ẩn sau những rặng cọ. Mỗi bước chân của anh đều vững chãi, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng dữ. Anh biết, vở kịch này đã diễn đến hồi gay cấn nhất, và chỉ cần một sơ suất nhỏ, toàn bộ Tam giác Caleba này sẽ biến thành mồ chôn tập thể.
