Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1547: Lâm Kiến Sơ, Ngươi Muốn Giết Ta Nhiều Như Vậy?
Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:45
Mười phút sau khi tiếng s.ú.n.g nổ ra ở cổng chính, một sự im lặng kỳ quái bao trùm lấy con tàu du lịch sang trọng đang neo đậu ngoài khơi. Những tưởng một cuộc đấu s.ú.n.g sẽ bùng nổ ngay lập tức, nhưng thực tế, âm mưu của phía Saka và Carloni lại thâm sâu hơn thế.
Trong sảnh chính và các hành lang chạy dọc mạn tàu, một số lượng lớn tiếp viên với khay bạc trên tay bất ngờ xuất hiện. Họ đi lại với phong thái chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và cảnh giác. Ngay sau đó, một giọng nói vang lên từ hệ thống bộ đàm lắp đặt khắp tàu:
"Thưa quý vị quan khách, công chúa nhỏ của chúng ta muốn chơi một trò chơi trốn tìm với tất cả mọi người trước khi buổi lễ bắt đầu!"
Giọng nói ấy mang theo sự cợt nhả của Carloni, kẻ đang đứng trong phòng điều khiển để quan sát màn kịch này.
"Vui lòng mọi người trên tàu đeo mặt nạ do người phục vụ cung cấp. Đây là yêu cầu đặc biệt từ gia tộc Saka. Khi công chúa nhỏ tìm thấy Kê tiên sinh trong đám đông, đám cưới của chúng ta sẽ chính thức bắt đầu!"
Những khay bạc được đưa ra phía trước, các mặt nạ đủ hình thù muông thú được phát xuống từng người một. Đây rõ ràng là một cái bẫy tinh vi. Trong một không gian kín với hàng trăm người đeo mặt nạ giống nhau, việc xác định ai là đồng minh, ai là kẻ thù trở nên cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, việc đeo mặt nạ sẽ giúp các sát thủ của Saka trà trộn vào đám đông mà không bị lộ diện.
Lâm Kiến Sơ đứng giữa sảnh, cô thản nhiên nhặt lấy một chiếc mặt nạ từ khay. Đó là một chiếc mặt nạ thỏ trắng với đôi tai dài, nhìn có vẻ ngây thơ nhưng lại che giấu hoàn toàn gương mặt sắc sảo của cô.
Trình Dịch phía sau cô được chỉ định một chiếc mặt nạ gấu đen thô kệch. Anh nhanh ch.óng đeo nó lên mặt, đôi mắt sắc lẹm cảnh giác nhìn xung quanh qua hai lỗ hổng nhỏ trên mặt nạ. Anh khẽ nhích lại gần Lâm Kiến Sơ, bàn tay đặt sẵn vào báng s.ú.n.g giấu trong n.g.ự.c áo.
"Chị dâu," Trình Dịch hạ thấp giọng, âm thanh chỉ đủ để hai người nghe thấy giữa tiếng nhạc giao hưởng đang bắt đầu vang lên. "Trò chơi này không hề đơn giản. Bọn chúng muốn dùng đám đông để cô lập chúng ta. Tôi vừa phát hiện có ít nhất mười điểm hỏa lực ẩn nấp sau các cột trụ. Chúng ta phải tìm cách tiếp cận phòng điều khiển hoặc tìm Đội trưởng Kê ngay lập tức."
Lâm Kiến Sơ không quay đầu lại, cô khẽ chỉnh lại chiếc mặt nạ thỏ trắng, giọng nói bình thản đến lạ lùng: "Đừng vội. Carloni và Saka muốn chơi trốn tìm, chúng ta sẽ chơi cùng chúng. Công chúa nhỏ là chìa khóa duy nhất hiện tại. Bọn chúng nghĩ rằng tôi dễ lừa, nhưng thực chất, chính cái trò chơi này sẽ giúp tôi tiếp cận được Lục Chiêu Dạ."
Cô biết, Lục Chiêu Dạ chắc chắn đang nấp ở một góc tối nào đó, quan sát cô qua ống kính viễn vọng hoặc camera giám sát. Hắn thích cảm giác mèo vờn chuột, thích nhìn thấy cô tuyệt vọng.
Đúng lúc này, từ phía cuối hành lang, bóng dáng nhỏ bé của công chúa nhà Saka xuất hiện. Cô bé cũng đeo một chiếc mặt nạ thiên nga trắng, tay cầm một chiếc gậy nhỏ đính ruy băng, vừa đi vừa nhảy múa hồn nhiên giữa đám đông "quái thú" mặt nạ. Cô bé tiến về phía những người đàn ông cao lớn, lật từng chiếc mặt nạ lên để tìm kiếm "anh Hàn Tiết" của mình.
Mỗi lần một chiếc mặt nạ bị lật lên là một lần không khí trở nên căng thẳng. Những họng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa từ phía trên lầu hai đã bắt đầu khóa mục tiêu.
Lâm Kiến Sơ cố tình đứng ở một vị trí dễ thấy nhất. Cô muốn thu hút sự chú ý của Lục Chiêu Dạ. Quả nhiên, một gã đàn ông đeo mặt nạ sói xám từ từ tiến lại gần cô. Hắn không đi tìm Kê Hàn Gián, mà mục tiêu rõ ràng là người phụ nữ đeo mặt nạ thỏ trắng này.
"Lâm Kiến Sơ," gã mặt nạ sói xám lên tiếng, giọng nói khàn khàn được qua thiết bị biến âm nhưng không thể giấu nổi sự hận thù đặc trưng. "Ngươi thật sự to gan khi dám vác cái bụng bầu đến tận đây. Ngươi muốn g.i.ế.c ta đến mức đó sao? Hay ngươi nghĩ rằng chồng ngươi có thể bảo vệ ngươi mãi mãi?"
Lâm Kiến Sơ nhếch môi dưới lớp mặt nạ. "Lục Chiêu Dạ, cuối cùng ngươi cũng chịu thò cái đầu rùa của mình ra rồi sao? Ngươi hỏi tôi muốn g.i.ế.c ngươi nhiều như vậy ư? Sai rồi. Tôi không muốn g.i.ế.c ngươi, tôi muốn ngươi phải sống để nhìn thấy từng mảnh đế chế tội ác của ngươi sụp đổ dưới chân nhà họ Kê."
Lục Chiêu Dạ cười gằn, âm thanh nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Hắn giơ tay ra, định chạm vào chiếc mặt nạ thỏ của cô, nhưng Trình Dịch đã nhanh ch.óng bước lên chắn ngang.
"Tránh ra, gấu đen," Lục Chiêu Dạ lạnh lùng nói. "Ở đây không có chỗ cho những quân cờ thí mạng."
Trình Dịch không nói một lời, nhưng luồng sát khí tỏa ra từ người anh khiến Lục Chiêu Dạ phải khựng lại một nhịp. Trận đấu trí giữa các lớp mặt nạ đã bước vào giai đoạn quyết liệt. Kê Hàn Gián ở phía bên kia tàu chắc chắn cũng đang gặp phải những biến cố tương tự.
Trong lúc đó, công chúa nhỏ nhà Saka đã tiến sát đến gần họ. Cô bé ngây thơ nhìn gã mặt nạ sói và người phụ nữ thỏ trắng, rồi bất ngờ reo lên: "Tìm thấy rồi! Anh Hàn Tiết đang ở đây!"
Cô bé chỉ tay vào một người đàn ông vừa mới xuất hiện ở lối vào sảnh chính – một người đeo mặt nạ sư t.ử vàng đầy uy dũng. Đó chính là Kê Hàn Gián. Anh đã phá vòng vây của Saka để kịp thời có mặt tại đây.
Carloni từ trong phòng điều khiển đập mạnh tay xuống bàn: "Kích hoạt toàn bộ hệ thống bẫy điện! Tôi muốn tất cả bọn chúng phải quỳ xuống trong trò chơi này!"
Tiếng nhạc giao hưởng đột ngột dừng lại, thay vào đó là những tiếng rắc rắc của dòng điện cao thế chạy dọc sàn tàu. Lâm Kiến Sơ liếc nhìn Trình Dịch, cả hai cùng lúc tung mình về phía những cột trụ để tránh luồng điện.
"Lâm Kiến Sơ, hôm nay dù ngươi có là thỏ hay là hổ, ngươi cũng không thể rời khỏi con tàu này!" Lục Chiêu Dạ gầm lên qua bộ đàm, khi hắn bắt đầu rút ra một thiết bị kích nổ từ xa.
Kê Hàn Gián từ xa nhìn thấy vợ mình đang gặp nguy hiểm, đôi mắt sư t.ử sau lớp mặt nạ rực cháy lửa giận. Anh không quan tâm đến dòng điện dưới chân, bước những bước dài và dứt khoát về phía cô. Cuộc chiến thực sự giữa "Vua lính" và tên trùm tội phạm đã chính thức bắt đầu trong không gian chật hẹp và đầy cạm bẫy của con tàu du lịch.
"Kiến Sơ, nhắm mắt lại!" Kê Hàn Gián hét lớn khi anh ném ra một quả l.ự.u đ.ạ.n khói đặc biệt.
Khói trắng bao trùm toàn bộ sảnh tàu, che khuất tầm mắt của các tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa. Trong màn khói ấy, Lâm Kiến Sơ cảm nhận được một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ kéo mình vào lòng. Cô biết, người đàn ông của cô đã đến.
"Lâm Kiến Sơ, ngươi muốn g.i.ế.c ta? Để xem ai sẽ là người nằm xuống trước!" Giọng nói của Lục Chiêu Dạ vang lên lạc lõng giữa màn khói, xen lẫn tiếng s.ú.n.g nổ liên hồi.
Neria đêm nay không có chỗ cho sự khoan hồng. Chỉ có kẻ sống sót cuối cùng mới có quyền cởi bỏ lớp mặt nạ của mình.
