Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1551: Buông Ta Ra!!
Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:46
Gió biển gào thét hung hãn, mang theo hơi nước tanh mặn và cái lạnh thấu xương của đại dương, x.é to.ạc vạt áo của cả hai người đang giằng co bên mép tàu. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền như tiếng gầm của t.ử thần đang chờ đợi con mồi sa lưới.
Lúc này, tình thế vô cùng hiểm nghèo. Lục Chiêu Dạ đang nghiêng một nửa cơ thể ra ngoài lan can sắt của boong tàu cao v.út. Những đường gân xanh trên mu bàn tay hắn nhô ra cuồn cuộn, đôi bàn tay như gọng kìm sắt khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay của Lâm Kiến Sơ. Toàn bộ trọng lượng cơ thể của cô hiện đang treo lơ lửng bên ngoài mạn tàu, chỉ được giữ lại bằng sức mạnh của kẻ thù.
Lâm Kiến Sơ cảm nhận được cơn đau buốt thấu xương từ cổ tay bị siết c.h.ặ.t, nhưng cô không kêu lên một tiếng nào. Đôi mắt cô vẫn rực cháy sự kiên cường, nhìn trừng trừng vào kẻ điên trước mặt.
Ngay khi Lục Chiêu Dạ vừa cúi đầu xuống để nhìn rõ hơn khuôn mặt của "con mồi", hắn đột ngột bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng như từ cõi c.h.ế.t hiện về ở phía cửa sổ tầng hai. Đằng sau lớp kính vỡ nát, họng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đen ngòm của Kê Hàn Gián đang chĩa thẳng vào giữa lông mày của hắn. Khoảng cách này, với trình độ của một Vua lính, Kê Hàn Gián có thể khiến đầu hắn nổ tung chỉ trong một nhịp thở.
Thế nhưng, thay vì sợ hãi, Lục Chiêu Dạ đột nhiên cười lên một cách kỳ lạ. Tiếng cười của hắn bị gió biển át đi một nửa, chỉ còn lại sự khiêu khích điên cuồng đến cực điểm. Hắn biết mình đang nắm giữ lá bài hộ mệnh cuối cùng.
"Bắn đi! Kê Hàn Gián, anh có giỏi thì nổ s.ú.n.g đi!" Lục Chiêu Dạ gào lên qua kẽ răng, giọng nói đầy vẻ bệnh hoạn. "Nếu anh dám g.i.ế.c tôi ngay lúc này, bàn tay của tôi sẽ ngay lập tức được nới lỏng theo bản năng co quắp của t.ử thi. Và khi đó... người phụ nữ của anh sẽ thuộc về đại dương này mãi mãi!"
Để chứng minh cho lời nói của mình, hắn cố tình lắc mạnh cánh tay. Thân hình Lâm Kiến Sơ đang treo lơ lửng giữa không trung ngay lập tức bị chao đảo mạnh theo nhịp lắc, khiến cô khịt mũi một tiếng đau đớn. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cô, hòa cùng hơi nước biển mặn chát.
"Anh nhìn cho kỹ đi!" Lục Chiêu Dạ tiếp tục gầm lên với hướng cửa sổ tầng hai. "Con tàu du lịch này cao sáu mươi mét so với mực nước biển. Dưới kia là những rạn san hô sắc nhọn và dòng nước xoáy t.ử thần. Trong tay cô ta không có gì cả, không có dây bảo hiểm, không có phao cứu sinh, ngay cả con d.a.o găm nhỏ bé kia cũng đã rơi mất rồi. Nếu tôi buông tay, anh sẽ mất tất cả!"
Trong phòng điều khiển ở tầng hai, ngón tay của Kê Hàn Gián đặt trên cò s.ú.n.g khẽ run lên một nhịp—điều chưa từng xảy ra trong cuộc đời binh nghiệp của anh. Anh nhìn qua kính ngắm, thấy khuôn mặt tái nhợt vì thiếu oxy và cơn đau của Lâm Kiến Sơ. Trái tim anh như bị ngàn nhát d.a.o đ.â.m vào. Lục Chiêu Dạ nói đúng, vị trí này quá hiểm trở. Nếu anh nổ s.ú.n.g g.i.ế.c hắn, quán tính rơi tự do của Lâm Kiến Sơ sẽ khiến cô không có cơ hội sống sót.
Lâm Kiến Sơ dù đang ở ranh giới giữa cái c.h.ế.t và sự sống, cô vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để ngước lên. Nhìn thấy nòng s.ú.n.g đang chần chừ, cô hiểu Kê Hàn Gián đang chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n tâm lý đến mức nào.
"Buông ta ra!! Lục Chiêu Dạ, ngươi đồ hèn hạ!" Lâm Kiến Sơ hét lên, cô dùng chân đạp mạnh vào mạn tàu hòng thoát khỏi sự kìm kẹp, thà rằng đối mặt với biển cả còn hơn là bị kẻ này sỉ nhục.
"Đừng di chuyển!" Lục Chiêu Dạ gầm lên, tay hắn càng siết c.h.ặ.t hơn khiến xương cổ tay cô kêu rắc rắc. "Ngươi muốn c.h.ế.t sao? Không dễ dàng thế đâu! Ta muốn Kê Hàn Gián phải quỳ xuống, phải nhìn thấy người hắn yêu nhất bị ta hành hạ mà không thể làm gì được!"
Hắn quay sang phía Kê Hàn Gián, giọng nói tràn đầy sự đắc thắng: "Nào, 'Chim Ưng' vĩ đại của Ma Sói Đường, hãy bỏ s.ú.n.g xuống! Bước ra đây và quỳ xuống trước mặt tôi! Chỉ cần anh quỳ xuống cầu xin, tôi sẽ kéo cô ta lên. Nếu không, tôi đếm đến ba..."
"Một!"
Kê Hàn Gián hạ nòng s.ú.n.g xuống một chút, đôi mắt anh đỏ rực vì giận dữ và đau đớn. Anh không thể mạo hiểm mạng sống của vợ mình.
"Hai!" Lục Chiêu Dạ nới lỏng thêm một ngón tay, Lâm Kiến Sơ trượt xuống thêm một đoạn nhỏ, cả người cô chỉ còn được giữ bởi ba ngón tay của hắn.
"Dừng lại!" Tiếng của Kê Hàn Gián vang lên qua hệ thống liên lạc của tàu, trầm khàn và mang theo sự thỏa hiệp đầy đau đớn. "Tôi sẽ bước ra. Đừng buông tay!"
Lâm Kiến Sơ nghe thấy lời của chồng, nước mắt cô không kìm được mà trào ra. Cô không muốn anh phải quỳ xuống trước kẻ cặn bã này. Cô nhìn xuống làn nước đen ngòm phía dưới, rồi lại nhìn vào đôi mắt hoang tưởng của Lục Chiêu Dạ. Cô chợt nhận ra một điều: Lục Chiêu Dạ cũng đang đứng ở một vị trí rất bấp bênh, trọng tâm của hắn đã dồn hết ra ngoài lan can.
"Hàn Tiết, đừng nghe hắn!" Lâm Kiến Sơ đột ngột hét lớn.
Dùng hết sức bình sinh, cô không cố gắng kéo tay mình lại nữa mà ngược lại, cô dùng cả hai tay ôm lấy cánh tay của Lục Chiêu Dạ, lôi mạnh hắn về phía mình. Cô muốn dùng chính trọng lượng của cả hai để kéo hắn cùng rơi xuống.
"Ngươi... ngươi điên rồi sao?!" Lục Chiêu Dạ hoảng loạn, hắn cảm nhận được cơ thể mình đang mất thăng bằng trầm trọng. Hắn muốn buông tay nhưng Lâm Kiến Sơ lại bám c.h.ặ.t lấy hắn như một dây leo đầy gai nhọn.
Đúng lúc này, Trình Dịch đã âm thầm tiếp cận boong tàu từ phía mạn sườn. Anh vung ra một sợi dây cáp có móc neo đặc biệt.
"Đội trưởng, bây giờ!"
Kê Hàn Gián không bỏ lỡ cơ hội nghìn năm có một này. Thay vì nổ s.ú.n.g vào đầu Lục Chiêu Dạ, anh nhắm thẳng vào cái bản lề lan can sắt đang bị lung lay bởi sức nặng của hai người.
"Đoàng!"
Tiếng s.ú.n.g vang lên, thanh sắt lan can nổ tung. Cả Lục Chiêu Dạ và Lâm Kiến Sơ cùng rơi xuống khỏi boong tàu cao sáu mươi mét.
"KIẾN SƠ!" Kê Hàn Gián gầm lên một tiếng xé lòng, anh lao thẳng ra khỏi cửa sổ tầng hai, thân hình mạnh mẽ như một mũi tên lao theo bóng dáng người phụ nữ của đời mình giữa màn đêm đen kịt của biển cả Neria.
Cuộc chiến trên boong tàu đã kết thúc bằng một cú rơi kinh hoàng, nhưng cuộc chiến giành lại sự sống giữa đại dương mới chỉ vừa bắt đầu. Lục Chiêu Dạ, Lâm Kiến Sơ và Kê Hàn Gián—ba số phận đan xen vào nhau, liệu ai sẽ là người nhìn thấy ánh bình minh ngày mai trên vùng biển Tam Giác này?
