Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1556: Lục Chiêu Dạ Không Thể Trốn Thoát
Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:48
Sau vụ nổ kinh hoàng do Lục Chính Thành kích hoạt để chặn đường truy đuổi, Lâm Kiến Sơ đã thoát ra khỏi đường hầm bí mật. Cô chạy về phía trước một cách tuyệt vọng, đôi chân rã rời nhưng ý chí sinh tồn thì chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Cô không biết mình đã chạy bao xa trong bóng đêm bao trùm của hòn đảo, chỉ biết rằng hơi thở của cô đang nóng rực như lửa đốt trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cho đến khi cảm giác khô cứng của đất đá dưới chân biến thành sự mềm xốp của cát biển, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào vào các rạn san hô. Tiếng biển cả lúc này không còn đáng sợ như lúc bị rơi xuống từ boong tàu, mà nó giống như một bản nhạc dẫn lối cho cô về với tự do.
Cô chạy ra bãi biển, hơi thở dồn dập, và nhanh ch.óng chạm vào một nhóm rạn san hô khổng lồ trong đêm đen mờ ảo. Lâm Kiến Sơ dùng dáng người nhỏ nhắn và sự khéo léo của mình để chen vào một kẽ hở ẩn sâu trong rạn san hô đá vôi. Đây là một hốc đá tự nhiên, vừa đủ để cô thu mình lại, tránh khỏi tầm mắt của những kẻ đang lùng sục trên bờ.
Nước biển lạnh buốt tràn ngập bắp chân cô, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm đen Neria. Cô run rẩy dữ dội vì lạnh và vì kiệt sức, nhưng đôi bàn tay vẫn che c.h.ặ.t miệng mình, không cho bất kỳ tiếng rên rỉ hay hơi thở mạnh nào thoát ra ngoài.
Lúc này, từ phía bãi biển cách đó không xa, tiếng bước chân hỗn loạn và những ánh đèn pin quét qua quét lại điên cuồng bắt đầu xuất hiện.
"Nhìn qua đó! Cô ấy không thể chạy xa được đâu! Vừa rồi có vụ nổ ở hầm phía Tây, chắc chắn cô ta đang ở quanh đây!"
Đó là giọng nói của đám tàn quân dưới trướng Lục Chiêu Dạ. Tiếng bước chân dừng lại rất gần rạn san hô nơi Lâm Kiến Sơ đang ẩn nấp. Cô nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Ánh đèn pin lướt qua kẽ đá chỉ cách vai cô vài centimet, soi rõ những bọt sóng trắng xóa đang đ.á.n.h vào đá.
"Không thấy gì cả, sếp! Chỗ này chỉ có đá ngầm thôi!" Một tên lính hét lên.
"Cút sang phía rừng dừa tìm tiếp! Nếu để cô ta thoát, tất cả các người đều phải c.h.ế.t!" Tiếng gầm của Lục Chiêu Dạ vang lên từ phía xa, đầy vẻ tuyệt vọng và cuồng nộ.
Nhóm người nhanh ch.óng đuổi theo xa hơn dọc theo đường bờ biển, tiếng bước chân mờ dần rồi mất hẳn trong tiếng sóng. Lâm Kiến Sơ lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô biết mình vẫn chưa hoàn toàn an toàn. Cô phải tìm cách liên lạc với Kê Hàn Gián.
Trong khi đó, tại khu trung tâm căn cứ, Lục Chiêu Dạ đang đứng trước đống đổ nát của lối hầm phía Tây. Xác cha hắn đã bị vùi lấp, bí mật của phòng thí nghiệm đã bị phát tán, và người phụ nữ duy nhất hắn muốn chiếm hữu cũng đã biến mất. Hắn đứng đó, chiếc mặt nạ cáo đã vỡ nát, lộ ra khuôn mặt đầy những vết sẹo và sự vặn vẹo của một kẻ tâm thần phân liệt.
"Kê Hàn Gián... Lâm Kiến Sơ... Các người tưởng như vậy là thắng sao?" Lục Chiêu Dạ cười gằn, giọng cười khô khốc như tiếng lá rụng.
Nhưng hắn không biết rằng, vòng vây của Ma Sói Đường đã khép c.h.ặ.t. Kê Hàn Gián không còn dẫn quân đi tìm kiếm mù quáng nữa. Với tập tin tọa độ mà Lục Chính Thành đã gửi đi, anh đã xác định được khu vực rạn san hô phía Tây là điểm hội quân an toàn nhất.
"Toàn đội chú ý, mục tiêu Lục Chiêu Dạ đã bị dồn vào góc c.h.ế.t. Không cần bắt sống nếu hắn kháng cự." Giọng nói của Kê Hàn Gián vang lên đanh thép trong bộ đàm của mỗi thành viên.
Kê Hàn Gián sải bước trên bãi cát, s.ú.n.g trong tay anh luôn ở trạng thái sẵn sàng. Anh đi thẳng về phía rạn san hô lớn nhất. Bằng bản năng của một người chồng, anh cảm nhận được hơi ấm và sự hiện diện của cô ở đó.
"Kiến Sơ? Là anh đây." Kê Hàn Gián gọi khẽ, âm thanh trầm ấm nhưng đầy sức xuyên thấu.
Lâm Kiến Sơ nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, nước mắt cô trào ra. Cô từ từ bò ra khỏi kẽ đá, toàn thân ướt sũng và run rẩy. Khi thấy bóng dáng cao lớn của Kê Hàn Gián đứng dưới ánh trăng, cô không kìm được mà lao vào lòng anh.
"Hàn Tiết... anh đến rồi..."
Kê Hàn Gián ôm c.h.ặ.t lấy cô, dùng chiếc áo khoác quân dụng của mình bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé đang lạnh ngắt. Anh hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm: "Xin lỗi vì đã để em chịu khổ. Mọi chuyện kết thúc rồi."
Đúng lúc này, Lục Chiêu Dạ xuất hiện từ phía sau một tảng đá lớn, trên tay hắn cầm một quả l.ự.u đ.ạ.n đã rút chốt. Hắn nhìn cảnh tượng hai người ôm nhau, lòng đố kỵ bùng cháy khiến hắn mất sạch lý trí.
"Hai người tưởng có thể rời khỏi đây sao? Đi c.h.ế.t đi!"
Lục Chiêu Dạ định lao tới, nhưng một phát s.ú.n.g chính xác từ phía xa của Trình Dịch đã găm thẳng vào bắp chân hắn, khiến hắn khuỵu xuống. Quả l.ự.u đ.ạ.n rơi khỏi tay, lăn về phía biển.
"RẦM!"
Vụ nổ dưới nước hất tung một cột sóng khổng lồ, dội ngược lại phía Lục Chiêu Dạ. Hắn nằm sõng soài trên cát, nhìn Kê Hàn Gián đang che chở cho Lâm Kiến Sơ phía sau lưng. Lúc này, Lục Chiêu Dạ hiểu rằng mình đã thực sự trắng tay. Hắn không thể trốn thoát, không chỉ là khỏi hòn đảo này, mà là khỏi bản án của lương tâm và công lý.
"Kết thúc rồi, Lục Chiêu Dạ." Kê Hàn Gián lạnh lùng nhìn kẻ thù. "Nhà họ Lục đã sụp đổ từ giây phút ngươi chọn phản bội lại nhân tính."
Lính của Ma Sói Đường ập tới, khóa tay Lục Chiêu Dạ lại. Hắn không còn phản kháng, chỉ nhìn lên bầu trời đêm Neria, nơi những ngôi sao đang mờ dần nhường chỗ cho ánh bình minh đang ló rạng phía chân trời.
Kê Hàn Gián bế thốc Lâm Kiến Sơ lên, hướng về phía chiếc trực thăng đang hạ cánh trên bãi biển. Đêm dài ở Neria đã qua, và lần này, họ sẽ không bao giờ để lạc mất nhau thêm một lần nào nữa.
