Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1558: Lâm Kiến Sơ Bị Ngươi Giết!
Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:49
Trong không gian chật hẹp và sũng nước của khoang trực thăng đang chờ cất cánh, bầu không khí như bị rút hết oxy. Lục Chiêu Dạ ngồi bệt dưới sàn, một tay che c.h.ặ.t lấy đầu gối đang chảy m.á.u đầm đìa do phát s.ú.n.g của Trình Dịch. Cơn đau thể xác dường như chẳng là gì so với cơn bão lòng đang giày xéo hắn.
Khi nghe Kê Hàn Gián gằn giọng nhắc đến việc Lâm Kiến Sơ đã kể cho anh nghe về "kiếp trước", Lục Chiêu Dạ đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. Anh ta dựa lưng vào thành hộp kim loại lạnh lẽo, đôi mắt lóe lên sự kinh hoàng và không tin nổi.
Sự chấn động đó nhanh ch.óng biến thành một ngọn lửa ghen tuông và điên cuồng không đáy. Hắn không ngờ rằng, bức tường bí mật mà hắn tưởng chỉ có mình và cô chia sẻ, nay đã bị phá vỡ hoàn toàn.
"Tôi thực sự không mong đợi điều đó..." Lục Chiêu Dạ mỉm cười đau khổ, một nụ cười méo mó chứa đựng sự chua chát bất lực. Hắn lắc đầu, giọng điệu run rẩy vì uất hận. "Lâm Kiến Sơ thực sự đã nói với anh loại chuyện này sao? Cô ấy thực sự tin tưởng anh đến mức đó..."
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác như tim mình bị ai đó bóp nát.
"Ngay cả những bí mật cốt tủy nhất giữa chúng ta, những thứ gắn kết linh hồn của hai kiếp người... cô ấy cũng dám nói với anh một cách không dè dặt. Kê Hàn Gián, anh rốt cuộc đã cho cô ấy cái gì?"
Lục Chiêu Dạ đột nhiên ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh lùng và đầy sát khí dán c.h.ặ.t vào gương mặt cứng như đá của Kê Hàn Gián. Hắn cười gằn, giọng nói đầy vẻ mỉa mai:
"Cái gì? Nghe tin người phụ nữ mình yêu là kẻ trở về từ cõi c.h.ế.t, anh không thấy sợ hãi sao? Anh không nghĩ cô ấy là một ngoại lệ, một con quái vật lạc lõng giữa thế giới này sao? Làm sao một người tôn thờ logic và Kê luật như Vua lính Kê Hàn Gián lại có thể chấp nhận một linh hồn đã từng mục nát trong quá khứ?"
Kê Hàn Gián không hề nao núng. Anh tiến lại gần, bóng đen của anh bao trùm lấy cơ thể tàn tạ của Lục Chiêu Dạ.
"Đối với tôi, cô ấy là vợ, là mẹ của con tôi. Dù cô ấy có là ai, có bước ra từ địa ngục hay thiên đường, thì cô ấy vẫn là Lâm Kiến Sơ duy nhất mà tôi bảo vệ," Kê Hàn Gián bình thản đáp, nhưng trong lời nói ẩn chứa sức mạnh vạn quân. "Chỉ có loại người t.h.ả.m hại như ngươi mới dùng quá khứ để xiềng xích một người. Lục Chiêu Dạ, ngươi không yêu cô ấy, ngươi chỉ yêu cái bóng ma của chính mình trong lòng cô ấy mà thôi."
Lục Chiêu Dạ như bị giẫm phải đuôi, hắn gào lên: "Ngươi thì biết cái gì! Chính tay ta đã thấy cô ấy c.h.ế.t ở kiếp trước! Chính ta đã cảm nhận được hơi lạnh từ cơ thể cô ấy! Tại sao lần này cô ấy lại chọn ngươi? Tại sao không phải là ta, người đã đi cùng cô ấy qua hai vòng đời?!"
Hắn không đợi Kê Hàn Gián trả lời, chỉ tự cười một mình, một điệu cười hoang dại và tuyệt vọng.
"Lâm Kiến Sơ của kiếp trước đã bị ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t!" Kê Hàn Gián đột ngột giáng một cú đ.ấ.m vào mạn sườn Lục Chiêu Dạ, khiến hắn đau đến mức gập người lại. "Ngươi dùng danh nghĩa tình yêu để giam cầm cô ấy, khiến cô ấy c.h.ế.t trong u uất. Và ở kiếp này, ngươi lại định lặp lại điều đó sao? Ngươi nhìn cho kỹ đi, Neria không phải là nơi kết thúc của cô ấy, mà là mồ chôn của chính ngươi!"
Lục Chiêu Dạ hổn hển thở, m.á.u từ vết thương ở chân thấm đẫm sàn trực thăng. Hắn nhận ra rằng, dù hắn có biết trước tương lai, dù hắn có nắm giữ bí mật của vận mệnh, hắn vẫn thua trắng tay trước một Kê Hàn Gián luôn sống và yêu bằng thực tại.
"Nếu cô ấy thực sự c.h.ế.t ở bãi san hô đó," Lục Chiêu Dạ thì thào, ánh mắt đầy vẻ bệnh hoạn, "thì ít nhất ở kiếp này, chúng ta cũng sẽ c.h.ế.t cùng nhau. Kê Hàn Gián, anh mãi mãi là kẻ đến sau, mãi mãi không bao giờ hiểu được nỗi đau của việc nhìn thấy người mình yêu tan biến hai lần!"
Bên ngoài, Trình Dịch chạy vào, báo cáo gấp gáp: "Đội trưởng! Tìm thấy dấu vết rồi! Tín hiệu từ chiếc thuyền máy phía mạn Tây đang phát đi mã SOS của riêng phu nhân! Cô ấy đã thoát khỏi hầm ngầm trước khi nó sập!"
Kê Hàn Gián nghe thấy vậy, đôi mắt anh rực sáng. Anh nhìn Lục Chiêu Dạ với ánh mắt khinh bỉ tột cùng: "Ngươi thấy chưa? Ngay cả định mệnh cũng không đứng về phía ngươi. Lâm Kiến Sơ của tôi, cô ấy mạnh mẽ hơn ngươi tưởng rất nhiều."
Anh quay sang Trình Dịch: "Áp giải hắn về căn cứ ngầm của chúng ta. Tôi sẽ đi đón cô ấy."
Kê Hàn Gián lao ra khỏi trực thăng, hướng về phía bãi biển nơi ánh bình minh đang dần ló rạng. Lục Chiêu Dạ nằm đó, nhìn theo bóng lưng của đối thủ, trái tim hắn hoàn toàn vỡ vụn. Bí mật cuối cùng đã nổ tung, tình yêu điên cuồng đã hóa thành tro bụi. Hắn biết, lần này hắn thực sự không còn cơ hội nào để "chạy" nữa.
Trận chiến tại Neria kết thúc không chỉ bằng s.ú.n.g đạn, mà bằng sự chiến thắng của niềm tin trước những bóng ma quá khứ. Lâm Kiến Sơ đã dùng chính sự thật để giải phóng bản thân, và Kê Hàn Gián đã dùng sự bao dung để đón nhận linh hồn ấy trở về.
