Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1617: Hôm Nay Ông Nội Đến Gặp Bạn
Cập nhật lúc: 01/05/2026 18:52
Tại khu nghỉ dưỡng ở Fiji, khi Lâm Kiến Sơ đang cùng Tô Vãn Vãn tận hưởng trà chiều dưới tán cây cọ xanh mát, một chiếc trực thăng hạng nặng có phù hiệu của quân đội bất ngờ hạ cánh xuống bãi đáp riêng của khách sạn.
Kê Hàn Gián vốn đang bàn việc với Trình Nghị trên sân thượng liền đứng bật dậy, đôi mày kiếm hơi nhíu lại. Anh dường như đã đoán trước được vị khách không mời mà đến này là ai.
"Kiến Sơ, vào trong chuẩn bị một chút," Kê Hàn Gián bước xuống, nắm lấy tay vợ, giọng nói có chút nghiêm nghị nhưng vẫn đầy sự che chở. "Ông nội đến rồi."
Lâm Kiến Sơ thoáng chút bối rối. Ông nội của Kê Hàn Gián — vị lão tướng lừng lẫy, người có uy quyền tối cao trong gia tộc họ Kê. Dù đã nghe danh bấy lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp ông trong một hoàn cảnh "bị động" như thế này.
Chưa đầy mười phút sau, một bóng người già nua nhưng bước chân vô cùng vững chãi bước vào sảnh căn suite. Ông cụ mặc bộ đồ lụa đơn giản, tay chống gậy gỗ mun, nhưng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng vẫn khiến người đối diện phải nể sợ. Đi theo sau ông là một toán cận vệ tinh nhuệ.
Kê Hàn Gián tiến lên phía trước, hơi cúi đầu: "Ông nội, sao ông lại lặn lội đường xa đến đây?"
Ông cụ Kê hừ lạnh một tiếng, gõ gậy xuống sàn: "Ta không đến thì anh định giấu cháu dâu và chắt nội của ta ở cái xó xỉnh này đến bao giờ? Anh tưởng Fiji này an toàn hơn địa bàn của ta ở Bắc Kinh sao?"
Nói đoạn, ánh mắt sắc sảo của ông chuyển hướng sang Lâm Kiến Sơ. Cô hít một hơi sâu, tiến lên phía trước, cung kính cúi chào: "Cháu chào ông nội. Cháu là Kiến Sơ ạ."
Ánh mắt ông cụ dừng lại trên gương mặt thanh tú và vòng bụng đã nhô cao của cô. Sự lạnh lùng ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một tia hài lòng khó nhận ra. Ông đã nghe về những gì cô làm được ở Harvard, về công trình nghiên cứu cứu sống hàng ngàn binh sĩ. Trong mắt một người lính già như ông, tài năng và sự liêm chính của cô còn đáng giá hơn bất kỳ gia thế hào môn nào.
"Được, tốt lắm. Quả nhiên là người mà Hàn Tiết nhìn trúng," Ông cụ gật đầu, ra hiệu cho người trợ lý mang lên một chiếc hộp gỗ cổ kính. "Lần đầu gặp mặt, đây là quà cho cháu và tiểu chắt của ta. Đừng có từ chối, kẻo người ta lại bảo lão già này bủn xỉn."
Kê Hàn Gián mỉm cười, ra hiệu cho Lâm Kiến Sơ nhận lấy. Anh biết, cái gật đầu của ông nội chính là sự thừa nhận cao nhất, xóa bỏ mọi rào cản cuối cùng trong gia tộc.
Buổi chiều hôm đó, thay vì những cuộc thảo luận quân sự khô khan, ông cụ Kê lại ngồi kể cho Lâm Kiến Sơ nghe về những chuyện xấu hổ hồi nhỏ của Kê Hàn Gián, khiến không khí trở nên ấm áp và tràn ngập tiếng cười.
Sự xuất hiện của ông nội không mang đến áp lực như Lâm Kiến Sơ lo sợ, mà trái lại, nó mang đến một sự bảo đảm vô hình. Gia tộc họ Kê đã hoàn toàn mở rộng vòng tay đón nhận cô. Giờ đây, cô không chỉ có sự bảo vệ của một vị Thiếu tướng, mà còn có cả bóng đại thụ nghìn năm của cả một gia tộc đứng sau lưng.
Năm tháng yên tĩnh tại Fiji, vì có thêm sự hiện diện của "lão gia t.ử", bỗng trở nên vững chãi và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
