Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1642: Giữa Họ Có Tình Cảm Như Thế Nào!
Cập nhật lúc: 07/05/2026 08:01
Dưới ánh đèn vàng vọt của hành lang khu nghỉ dưỡng cao cấp tại Fiji, bầu không khí giữa hai người đàn ông trở nên trầm mặc lạ thường. Kê Hàn Gián đứng tựa lưng vào lan can, đôi mắt sắc sảo nhướng lên, nhìn thẳng vào vẻ mặt đầy bất mãn của Phó Tư Niên. Anh cảm thấy sự kiên nhẫn của mình dành cho người bạn này đang dần đi đến giới hạn. "Cậu cũng nên thay đổi cái tính nết thối tha đó đi,”
Kê Hàn Gián nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói mang theo sự bất lực không hề che giấu. "Đừng có lúc nào cũng trưng ra bộ dạng như thể cả thế giới này đang nợ tiền cậu. Nói một câu t.ử tế khó khăn đến thế sao?
Đặc biệt là đối với phụ nữ, nhất là người đã vì cậu mà chịu bao tủi nhục như Giang Tân. Cái miệng 'độc địa' đó của cậu, ai mà chịu đựng cho nổi?”
Phó Tư Niên nghe vậy liền như con nhím xù lông, anh ta lập tức đáp lại với vẻ mặt không chút phục tùng:
“Ngoại trừ Tô Vãn Ý ra, tôi có thể nói chuyện t.ử tế với bất kỳ ai khác trên đời này!”
Anh ta hậm hực, trong lòng dâng lên một luồng khí uất nghẹn:
“Người phụ nữ đó dường như chẳng bao giờ muốn thấy tôi được yên ổn. Nếu không phải năm xưa cô ấy chen vào giữa chừng, nếu không phải vì những hiểu lầm mà cô ấy gây ra, liệu mối quan hệ giữa tôi và Giang Tân có rơi vào cảnh bế tắc, tiến không được mà lùi cũng không xong như hiện tại không?”
Kê Hàn Gián nghe nhắc đến vợ mình với giọng điệu đổ lỗi, ánh mắt anh hơi lạnh lại, khẽ thở dài:
“Tôi không nghĩ Vãn Ý có gì sai trong chuyện này. Cô ấy chỉ đứng trên góc độ của một người bạn để bảo vệ Giang Tân. Phó Tư Niên, đừng lúc nào cũng tìm cách đổ lỗi cho người khác khi bản thân cậu mới là người gây ra rắc rối.”
Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai Phó Tư Niên, giọng nói trở nên thâm trầm và mang tính giáo huấn:
“Dù sao thì các cậu cũng đã từng yêu nhau, dù là chân tình hay là do sự sắp đặt của lá số t.ử vi đi chăng nữa. Bất kể kết thúc có ra sao, hãy để lại một chút tôn trọng, một chút tình cảm cuối cùng cho chính mình và cho cô ấy. Đừng biến những ký ức đẹp đẽ trở thành v.ũ k.h.í để làm tổn thương nhau thêm nữa.”
Phó Tư Niên im lặng. Lời của Kê Hàn Gián như một nhát d.a.o rạch vào lớp vỏ bọc kiêu ngạo của anh. Anh nhớ lại những ngày tháng Giang Tân mới về nhà họ Phó, cô dịu dàng, nhẫn nại và bao dung biết bao trước sự nóng nảy của anh. Nhưng chính anh, vì bóng ma của Tô Vãn Ý trong quá khứ, vì sự phản kháng đối với mẹ mình, đã trút hết mọi bực dọc lên đầu cô. Giữa anh và Giang Tân, rốt cuộc là loại tình cảm gì?
Là sự chiếm hữu của một người đàn ông đối với "ngôi sao may mắn”
của mình?
Hay là tình yêu sâu đậm được che đậy bởi lớp ngụy trang hận thù?
Hay chỉ là sự dằn vặt của hai linh hồn bị mắc kẹt trong những âm mưu của gia tộc?
Tiêu đề "Giữa họ có tình cảm như thế nào!”
giống như một lời chất vấn đ.á.n.h thẳng vào linh hồn Phó Tư Niên. Anh nhận ra rằng, mỗi lần anh nói lời cay độc với Giang Tân, trái tim anh thực chất cũng rỉ m.á.u. Nhưng cái tôi quá lớn đã khiến anh không thể cúi đầu. Trong căn phòng bên cạnh, Giang Tân đứng nép sau cánh cửa, nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên gò má gầy gò của cô. Cô nhớ về lần đầu tiên gặp Phó Tư Niên, người đàn ông mang theo vẻ ngoài hào hoa nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự cô độc. Cô đã từng thề sẽ dùng cả đời mình để sưởi ấm trái tim anh, nhưng cuối cùng, thứ cô nhận được lại là sự lạnh lùng và những hiểu lầm chồng chất. Tình cảm của họ, giống như một sợi dây thừng bị thắt nút quá c.h.ặ.t, càng kéo càng đau, nhưng không ai nỡ lòng cắt bỏ. Kê Hàn Gián thấy Phó Tư Niên cúi đầu không nói, liền biết lời nói của mình đã có tác động. Anh vỗ vai bạn mình một lần cuối:
“Giang Tân đang ở trong phòng. Nếu cậu vẫn còn là một người đàn ông, hãy vào đó và nói một lời thực lòng. Đừng để đến khi cô ấy thực sự biến mất khỏi cuộc đời mình, cậu mới hiểu thế nào là hối hận không kịp.”
Nói rồi, Kê Hàn Gián xoay người bước đi, bóng lưng anh vững chãi biến mất dưới ánh đèn hành lang. Anh đã làm hết những gì có thể với tư cách một người bạn. Anh hiểu rằng, để có được sự viên mãn như anh và Lâm Kiến Sơ, Phó Tư Niên phải tự mình bước qua bãi mìn của lòng kiêu hãnh. Phó Tư Niên đứng lặng hồi lâu, điếu t.h.u.ố.c trên tay đã cháy đến tận đầu lọc. Anh nhìn về phía cánh cửa phòng Giang Tân, đôi bàn tay khẽ siết lại rồi buông lỏng. Cuối cùng, anh chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo chì. Khoảnh khắc anh đặt tay lên nắm cửa, anh thầm tự hỏi lòng mình: Nếu hôm nay tôi không bước vào, liệu ngày mai tôi còn tư cách để giữ cô ấy lại không?
