Chồng Tái Sinh Chê Tôi. Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá. - Chương 1650: Tối Nay, Hãy Để Hắn Ta Im Lặng Mãi Mãi
Cập nhật lúc: 07/05/2026 08:01
Trong căn phòng khách rộng lớn của nhà họ Kê, bầu không khí đặc quánh như thể có thể dùng d.a.o cắt ra được. Đôi mắt của Kê Nhị gia tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột độ. Ông ta nhìn chằm chằm vào những tờ giấy trắng mực đen trên bàn—đó không chỉ là những bản cung khai, mà còn là bản án t.ử hình cho toàn bộ danh dự và quyền lực mà ông ta đã dày công gây dựng cả đời. Ông ta thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Ông ta không muốn c.h.ế.t, càng không muốn phải thối rữa trong nhà tù lạnh lẽo. Trong đầu ông ta lúc này chỉ còn hiện lên gương mặt của đứa con trai út, niềm hy vọng duy nhất còn sót lại của nhánh họ này. Đối mặt với quyền lực tuyệt đối và mối đe dọa c.h.ế.t ch.óc toát ra từ Kê Hàn Gián, mọi tính toán thâm sâu và niềm kiêu hãnh hão huyền của một "bậc trưởng bối”
đã trở thành những mảnh phế liệu dễ bị tổn thương, bị nghiền nát không thương tiếc. Bàn tay Kê Nhị gia run rẩy dữ dội, ông ta phải dùng gần như toàn bộ sức lực tàn dư của mình để nắm lấy cây b.út máy đặt trên bàn. Đầu b.út rơi xuống mặt giấy, phát ra tiếng sột soạt khô khốc. Chữ ký của ông ta cong vẹo, run rẩy, giống như chính số phận bấp bênh của ông ta lúc này. Sau khi ký xong lời thú tội cuối cùng, xác nhận toàn bộ hành vi cấu kết với Kê Thẩm Chu trong vụ án Lâm Xuyên năm xưa, Kê Nhị gia dường như đã cạn kiệt cả tâm hồn. Ông ta buông b.út, cả người gục xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền, hơi thở đứt quãng. "Tôi... tôi đã ký rồi...”
Ông ta ngẩng đầu lên, giọng nói khàn đặc, nhìn Kê Hàn Gián bằng ánh mắt đầy hy vọng hèn mọn:
“Tôi đã ký tất cả... Liệu tôi có còn... còn có thể gặp lại gia đình mình một lần cuối không?”
Kê Hàn Gián đứng đó, bóng lưng cao lớn như một ngọn núi không thể lay chuyển. Anh không nhìn Kê Nhị gia, ánh mắt đăm đắm nhìn ra màn đêm đang bao phủ lấy Kinh đô. Anh im lặng đến mức khiến Kê Nhị gia cảm thấy như mình đang bị treo trên một sợi tóc. Đứng ở phía sau, Phó Tư Niên nhìn Kê Nhị gia với ánh mắt lạnh lẽo, cái đuôi lông mày khẽ nhếch lên đầy vẻ châm chọc. Trong mắt Phó Tư Niên, loại người như Kê Nhị gia—kẻ đã bán đứng m.á.u mủ để đổi lấy tiền tài—thì không xứng đáng có được sự đoàn tụ gia đình. Kê Hàn Gián chậm rãi quay lại, thanh âm của anh lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về:
“Gặp lại gia đình?
Kê Nhị gia, khi ông nhìn người anh thứ hai của tôi bị bọn buôn ma túy đưa đi, ông có nghĩ đến việc cho anh ấy gặp lại gia đình không?
Khi các người định ám sát Lâm Kiến Sơ ở Fiji, các người có nghĩ đến việc để con trai tôi có cha không?”
Anh tiến lại gần bàn, cầm bản cung khai lên, đưa cho Triệu Thiết đang đứng chờ sẵn:
“Đưa ông ta đi. Giam giữ nghiêm ngặt, không cho phép bất kỳ ai tiếp xúc, kể cả luật sư. Tôi muốn ông ta sống để nhìn thấy ngày Kê Thẩm Chu bị đóng đinh vào cột trụ nhục nhã của lịch sử.”
Khi Kê Nhị gia bị thuộc hạ lôi đi trong sự gào thét tuyệt vọng, Kê Hàn Gián quay sang Phó Tư Niên, ánh mắt anh lóe lên một tia sát khí không hề che giấu. "Tối nay, Kê Thẩm Chu chắc hẳn đang ăn mừng vì tưởng rằng kế hoạch ở bệnh viện đã thành công.”
Kê Hàn Gián hạ giọng, từng chữ thốt ra đều mang theo hơi lạnh của t.ử thần:
“Tư Niên, tối nay hãy để hắn ta im lặng mãi mãi. Không phải là g.i.ế.c hắn, mà là khiến hắn vĩnh viễn không còn tiếng nói trong gia tộc này, không còn khả năng vẫy vùng dưới cái bóng của nhà họ Kê nữa.”
Phó Tư Niên hiểu ý, khẽ gật đầu:
“Tôi đã bố trí người bao vây khu biệt thự riêng của hắn. Mọi đường dây liên lạc, mọi dòng tiền đổ về các tài khoản đen đều đã bị phong tỏa. Sáng mai, khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu xuống, Kê Thẩm Chu sẽ nhận ra mình chỉ là một kẻ tàn phế trắng tay, chờ đợi sự phán xét của tòa án quân sự.”
Kê Hàn Gián lấy từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ—di vật của người anh trai đã mất ở Lâm Xuyên. Anh khẽ vuốt ve mặt kính đã mờ đục. "Sự im lặng của hắn tối nay, chính là lời tạ tội đầu tiên dành cho những linh hồn đã khuất.”
Kê Hàn Gián bước ra khỏi phòng khách, gió đêm thổi tung tà áo quân phục của anh. "Đi thôi, đã đến lúc kết thúc màn kịch dài mười mấy năm này rồi.”
Tiêu đề "Tối nay, hãy để anh ta im lặng mãi mãi”
không chỉ là một mệnh lệnh thanh trừng, mà là hồi chuông báo t.ử cho tham vọng của một con rắn độc. Trong bóng tối của Kinh đô, cuộc săn lùng cuối cùng đã bắt đầu. Kê Thẩm Chu—kẻ luôn ẩn mình sau chiếc xe lăn để điều khiển ván cờ m.á.u—sắp phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình: sự lãng quên và sự trừng phạt của công lý mà Kê Hàn Gián mang về từ chiến trường m.á.u lửa. Lúc này, tại bệnh viện, Lâm Kiến Sơ khẽ trở mình, cô cảm nhận được một luồng gió lạnh lướt qua. Cô ôm c.h.ặ.t bé Mãn Mãn vào lòng, trong lòng thầm cầu nguyện: Hàn Tiết, anh nhất định phải bình an trở về. Em và con vẫn luôn ở đây chờ anh. Cô không biết rằng, người đàn ông của cô đang dùng đôi bàn tay nhuốm đầy sương đêm của mình để dọn sạch mọi gai góc, đảm bảo rằng từ ngày mai, bầu trời của cô sẽ không còn bất kỳ một đám mây đen nào nữa.
