Chồng Tôi Bị Khuyết Tật Sinh Lý - Chương 8
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:01
"Là lỗi của em, em không nên chọn ngón tay anh để c.ắ.n."
Cơ quan phát thanh của cô chui vào tai Chu Lam Sinh, lướt qua làn da như một nụ hôn. Giọng nói rõ ràng đến mức như thể nó phát ra từ chính suy nghĩ của anh.
Toàn thân mỏi nhừ, nỗi đau âm ỉ từ bàn tay phải chồng lấp lên cảm giác ướt lạnh trong lỗ tai khiến huyệt thái dương của anh đập thình thịch. Một bên mắt của anh bị sắc đen che khuất.
"Nếu bàn tay anh không thể sử dụng được nữa, em có thể dùng cách của mình để giúp anh tu sửa, nhưng rủi ro rất cao, anh phải luôn ở bên cạnh em mới được."
Đoan Ngọc trước mặt vẫn khép c.h.ặ.t môi, lo lắng nhìn chồng, nhưng giọng nói của cô lại truyền chính xác vào tai anh: "Anh không cần đồng ý ngay đâu, lần sau em sẽ không làm vậy nữa..."
Cảm giác bị chèn ép dính dấp đột ngột biến mất. Chu Lam Sinh chậm rãi chớp mắt, tầm nhìn trở lại bình thường nhưng tiếng ù tai vẫn vang vọng trong đầu như tiếng còi báo động.
Đôi môi của người vợ loài người mấp máy: "... À mà hôm nay là ngày nghỉ thứ ba rồi, vốn dĩ còn hai ngày nữa là hết kỳ nghỉ, nhưng bác sĩ bảo anh phải nằm viện ít nhất một tuần. Anh định xin nghỉ phép thế nào?"
"Em chưa nói với sếp anh, anh định khi nào thì xin nghỉ?"
Cô đang cố ý tận dụng lợi thế sinh lý để phòng tránh người ngoài nghe lén sao? Cô biết rõ điều gì có thể nói trước mặt người ngoài, và điều gì tuyệt đối không được để tai mắt thứ ba nghe thấy.
Chu Lam Sinh liếc nhìn tấm rèm bên giường.
"Anh... kỳ nghỉ đông vẫn chưa dùng hết."
Nghĩ đến công việc, lòng anh trĩu nặng. Hai ngày qua anh rảnh rỗi là do đang ở khoảng giao giữa hai dự án lớn, các hoạt động xã giao cũng đã kết thúc, nên anh mới có thể dùng vài ngày nghỉ để chuẩn bị cho lễ hội và việc đón tiếp người nhà Đoan Ngọc.
Vả lại, nghỉ phép không có nghĩa là nhàn rỗi, hộp thư công việc chưa bao giờ để không. Tai nạn bất ngờ khiến anh tạm thời không thể trở lại công sở, nhưng nếu cứ nằm đây không làm gì thì tiến độ công việc bị trì trệ cũng rất đáng ngại, đôi khi còn đáng sợ hơn cả cô vợ quái vật của mình.
Anh định đưa tay che mặt trong tuyệt vọng, nhưng rồi lại cay đắng nhận ra mình chẳng thể tự do cử động bàn tay nào: "Cái đó... máy tính và điện thoại của anh có ở đây không?"
"Có."
Đoan Ngọc đáp ngay: "Em đoán là anh sẽ muốn làm việc nên đã mang đến rồi."
Giây tiếp theo, thứ cơ quan đen kịt kia lại dính c.h.ặ.t lấy mặt chồng cô: "Anh này, mình đổi sang phòng đơn đi, như vậy cũng tiện cho anh làm việc hơn."
"Phòng bệnh đơn sao?"
Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Chu Lam Sinh, giọng nói trong tai anh rầm rì kể lể: "Lúc làm thủ tục nhập viện, em có hỏi xem còn phòng đơn nào không. Nhân viên ở cửa tiếp nhận bảo vừa vặn có một phòng đôi còn trống một giường, nên xếp anh vào đó luôn."
"Em có thể đi hỏi y tá xin đổi sang phòng đơn, dù có thể phải chờ xếp hàng và bù thêm tiền, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là ở chung với người lạ."
"Lần này là lỗi của em, tiền viện phí cứ để em lo, được không? Anh gật đầu hoặc lắc đầu là được rồi." Đoan Ngọc mím môi, ra vẻ cẩn thận quan sát thái độ của anh, dù biểu cảm đó có chút dấu vết của sự diễn kịch.
Cô không hẳn là giả vờ hổ thẹn. Tuy cô có thể thấu hiểu phần lớn cảm xúc của con người, nhưng để thể hiện đúng biểu cảm vào đúng thời điểm thì không hề dễ dàng, dù sao ngũ quan này cũng không phải hàng nguyên bản. Hiện giờ cô có thể hòa nhập vào xã hội mà không để lộ sơ hở lớn, ngoài việc học cách xây dựng hình tượng trên mạng, còn phải nhờ vào việc đọc sách và xem phim ảnh rất nhiều.
Tóm lại, cảm ơn internet.
Nghe lời đề nghị của Đoan Ngọc, một khối vật chất mềm mại, trơn trượt không ngừng cọ xát trên da thịt Chu Lam Sinh, thỉnh thoảng lại lướt qua khóe mắt đang căng c.h.ặ.t của anh. Anh cảm nhận rõ ràng lỗ tai ngoài của mình đã bị lấp đầy đến ba phần tư.
Sóng âm làm nhiễu loạn không khí, như có thực thể quét qua màng nhĩ nhạy cảm. Khu vực này chằng chịt các dây thần kinh cảm giác, nên dù âm lượng của Đoan Ngọc thấp hơn nhiều so với người bình thường, nó vẫn tạo ra những cơn đau nhói âm ỉ. Giống như ném đá xuống nước, những con sóng xung kích tràn vào não bộ, khiến các "bánh răng" tư duy của Chu Lam Sinh bị kẹt lại, đầu óc quay cuồng.
Cảm giác buồn nôn dâng lên từ dạ dày, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị chặn bởi một tảng bông lớn. Chu Lam Sinh rời mắt khỏi Đoan Ngọc, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.
Vợ anh có vẻ vừa áy náy vừa lo lắng cho anh, nhưng có lẽ vì đôi xúc tu với những mạch m.á.u đỏ thẫm đang phập phồng, cùng với cái miệng đầy răng sắc nhọn kia mà Chu Lam Sinh khó lòng chấp nhận thiện ý của cô. Đôi đồng t.ử đen kịt của cô giống như cửa hang động, chực chờ nuốt chửng bất kỳ người lữ hành nào lỡ chân bước vào.
"Anh giận em sao?"
Khối vật chất đen đặc mơ hồ toát ra vị đắng, bao lấy một bên mặt người đàn ông không chịu buông. Giọng nói của Đoan Ngọc lại vang lên: "Hay là anh không muốn đổi phòng đơn? Tuy hơi đắt nhưng dạo này em cũng dư dả, trả nổi hóa đơn mà."
"Không..."
Một chữ duy nhất thốt ra, chính Chu Lam Sinh cũng không rõ mình đang trả lời câu hỏi nào. Anh dừng lại một chút, mệt mỏi thở dài, mắt hướng về phía vai Đoan Ngọc: "... Có thể... phiền em đưa điện thoại cho anh được không?"
"Không vấn đề gì."
Đoan Ngọc thu hồi các cơ quan bản thể, mỉm cười vui vẻ đứng dậy: "Máy tính cũng cần luôn chứ? Em để hết trong túi rồi."
Cô bước nhanh về phía tủ thấp đựng đồ, tay vừa chạm vào cửa tủ thì đầu đột ngột quay ngược lại: "Chồng ơi, giờ hai tay anh đều không tiện, anh dùng điện thoại với máy tính kiểu gì? Anh đâu có gõ chữ được."
Mái tóc dài dày dặn bị kẹp giữa cằm và vai cô để che đi phần cổ. Biên độ quay đầu của cô quá lớn. Thoạt nhìn, cái đầu và thân mình cứ như hai bộ phận độc lập.
Chu Lam Sinh nín thở: "... Không sao, có thể dùng nhập liệu bằng giọng nói."
"À, cũng đúng."
Đoan Ngọc nghiêng đầu, khóe miệng nở nụ cười: "Nếu khó thao tác quá thì em sẽ giúp anh." Nói xong, cô lẳng lặng xoay người kéo cửa tủ.
Khi cô cúi người, vạt áo khoác cũng rủ xuống theo. Đoan Ngọc đang mặc một chiếc áo len mỏng màu nâu nhạt, hôm qua cô chưa mặc bộ này, chắc là đêm qua đã tranh thủ về nhà thay đồ. Chu Lam Sinh có ấn tượng với chiếc áo này, đó là món đồ cô mua khi đi dạo phố một mình vì không cưỡng lại được sự nhiệt tình của nhân viên bán hàng. Theo quan sát của anh, thông thường Đoan Ngọc thích mua sắm trực tuyến hơn.
Đứng trước gương chỉnh lại cổ áo mới, cô hỏi anh trông có kỳ quặc không.
"Không kỳ quặc đâu," Chu Lam Sinh đáp. Anh nghĩ Đoan Ngọc mặc gì cũng không xấu, rồi lại tự ngẩn người vì suy nghĩ bản năng của mình. Nhưng người nhận được lời khẳng định lại cười rạng rỡ, dường như cô thực lòng vui sướng vì được người khác công nhận.
Đoan Ngọc ôm túi máy tính vào lòng, làm nhăn nhúm cả chiếc áo len. Có một khoảnh khắc, Chu Lam Sinh suýt chút nữa đã định hỏi xem cô đã ăn sáng chưa.
Thân hình quen thuộc của người vợ vẫn gợi lên trong lòng anh cảm giác thân thuộc mãnh liệt, nhưng cuối cùng anh vẫn giữ im lặng. Giờ đây anh đã biết bên dưới lớp da sớm tối bên nhau kia ẩn giấu thứ gì. Mái tóc cô suôn mượt xinh đẹp, nhưng nó lại đen xì y hệt đống dịch nhầy bò đầy trên tường và trần nhà lúc nãy.
Cơn đau nhói từ vết thương ở tay phải lại bùng lên, nhảy nhót trên trán anh, mạnh mẽ dẹp bỏ những suy nghĩ phức tạp trong đầu Chu Lam Sinh.
