Chồng Tôi Chọn Bỏ Rơi Con Gái - Chương 4
Cập nhật lúc: 22/08/2026 01:01
Tôi bám c.h.ặ.t, cố kéo dài từng giây.
Sắc mặt Cố Lễ tối sầm, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai:
“Chu Tự, em còn muốn điên đến lúc nào?”
“Em vốn chẳng hề có anh trai!”
“Nếu tiếp tục cản trở tôi cứu người, đừng trách tôi không còn nể tình!”
Nói rồi, anh ta từng ngón từng ngón gỡ bàn tay tôi ra.
Các ngón tay đau đến mức như sắp gãy, mồ hôi lạnh chảy khắp người.
Đúng lúc đó, trên bầu trời bất ngờ vang lên tiếng trực thăng ầm ầm.
“Mau nhìn kìa! Trực thăng!”
“Có người đang nhảy xuống!”
“Có tận mấy người!”
“Họ tới cứu con chúng ta phải không?!”
5
Các phụ huynh vừa khóc vừa ôm đầu, ngước nhìn những người đang đáp xuống từ trực thăng bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Nước mắt tôi cũng lập tức rơi xuống, trái tim đập dồn dập.
Tôi quay đầu — đúng lúc nhìn thấy người anh trai đã xa cách suốt sáu năm.
“Anh…”
Tôi vừa gọi một tiếng thì cổ họng nghẹn lại.
Tôi lập tức buông tay Cố Lễ, chạy thẳng về phía người đàn ông cao lớn trước mặt.
“Anh ơi, xin anh cứu con gái em!”
Tôi nắm c.h.ặ.t bộ áo giáp đen trên người anh, ánh mắt đầy cầu khẩn.
Đúng lúc đó, giọng Cố Lễ vang lên sau lưng:
“Anh?!”
“Chu Tự, em ngoại tình sao?!”
“Người này là tình nhân em thuê tới đúng không?!”
Cố Lễ túm mạnh tóc tôi, khiến đầu tôi bị kéo ngửa ra sau.
“Đồ đàn bà khốn nạn!”
Giọng anh trai tôi lập tức lạnh đến đáng sợ, cánh tay rắn chắc túm lấy cổ tay Cố Lễ, gằn từng tiếng:
“Cút!”
“Dám động vào em gái tao à?!” Một tiếng “rắc” vang lên — khớp xương lập tức bị bẻ lệch.
Cố Lễ đau đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng lùi về sau.
“Anh thật sự là anh trai Chu Tự?!”
“Tôi không tin! Rốt cuộc anh là ai?!”
Ánh mắt anh ta đầy nghi ngờ, vừa lùi vừa cảnh giác nhìn xung quanh.
“Tôi là ai không liên quan đến anh!”
Anh trai lạnh lùng đáp, sau đó cúi xuống nhìn tôi — toàn thân đầy vết thương, mắt anh lập tức đỏ lên.
“Tự Tự, là anh không bảo vệ tốt cho em.”
“Anh tới muộn… nhưng đừng sợ, anh nhất định sẽ đưa An An bình an ra ngoài!”
Anh khẽ hứa, sau đó quay sang ra lệnh cho những người phía sau:
“Làm theo đúng phương án tôi đã sắp xếp!”
“Phải bắt sống tên tâm thần kia, cứu An An cùng tất cả trẻ em trong trường!”
“Rõ, đại ca!”
“Chúng tôi nhất định sẽ cứu cháu gái của anh!”
“Khốn thật! Một kẻ điên mà dám ra tay với trẻ con, để xem bọn tôi xử lý hắn thế nào!”
Mấy người trong đội nhanh ch.óng lấy thiết bị ra chuẩn bị hành động.
Ngay lúc ấy, Cố Lễ lại dẫn tổ đàm phán chắn trước mặt họ.
“Các anh chỉ là lính đ.á.n.h thuê quốc tế, không có quyền tự tiện tiến hành cứu hộ ở Hải Thành!”
“Tôi không đồng ý cho các anh vào hiện trường!”
“Các anh hành động tùy tiện như thế sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả trẻ em bên trong!”
Nói xong, anh ta quay sang cảnh sát bên cạnh:
“Tôi là chỉ huy cao nhất của nhiệm vụ này. Tôi không cho phép những người này vào trường mẫu giáo!”
“Tôi yêu cầu đưa họ khỏi hiện trường vì đang cản trở công tác đàm phán và cứu hộ!”
Cố Lễ lạnh giọng nói xong, ánh mắt lập tức chuyển về phía tôi.
“Chu Tự, qua đây!”
“Em là vợ tôi, tôi không cho phép em dây dưa với người đàn ông khác!”
“Anh đã hứa với em, anh nhất định sẽ cứu con gái chúng ta!”
Nói xong, anh ta lại đưa tay định kéo tôi.
Tôi lập tức tránh sang bên, trong lòng chỉ còn sự ghê tởm.
Đúng lúc ấy, một thành viên trong đội lính đ.á.n.h thuê bỗng biến sắc rồi hét lớn:
“Đại ca! Tên tâm thần bên trong có dấu hiệu mất kiểm soát!”
“Tôi thấy hắn sắp hành động!”
“Chúng ta phải lập tức tiến hành giải cứu!”
Tim tôi thắt lại, tôi vội nắm c.h.ặ.t t.a.y anh trai như cầu cứu.
“Phải lập tức cứu người!”
Anh trai bình tĩnh đáp, lấy điện thoại ra rồi bật loa ngoài:
“Tôi là thị trưởng Hải Thành. Việc triển khai đội cứu hộ lính đ.á.n.h thuê quốc tế do Chu Hằng chỉ huy đã được phê duyệt!”
“Lập tức tiến hành cứu hộ!”
Giọng thị trưởng vừa dứt, sắc mặt Cố Lễ lập tức tối đen.
Anh ta nghiến răng, vừa định nói gì đó,
Nhưng tiếng cầu xin của các phụ huynh đã đồng loạt vang lên:
“Xin các anh cứu con chúng tôi!”
“Chúng tôi đồng ý! Chúng tôi đồng ý cho các anh vào cứu người!”
“Hu hu hu… chỉ cần cứu được con gái tôi, thế nào cũng được!”
Những lời cầu xin tuyệt vọng khiến sắc mặt Cố Lễ càng thêm khó coi.
Nhưng chỉ vài giây sau, anh ta đột nhiên nói:
“Tôi muốn đi cùng!”
“Tôi có thể thu hút sự chú ý của tên tâm thần, giúp các anh dễ hành động hơn!”
6
Nói xong, Cố Lễ quay người rồi trực tiếp đi vào hiện trường.
“Tổ trưởng Cố, chờ em!”
Lục Nhung Nhung gọi lớn một tiếng rồi lập tức chạy theo.
“Tự Tự, hắn đối xử với em như thế sao?”
“Ngay trước mặt em cũng dám công khai dây dưa với người phụ nữ khác?!”
Anh trai nghiến răng, sau đó lại dịu giọng an ủi tôi:
“Đợi anh, anh nhất định đưa An An về bình an.”
“Tiêu Lang, cậu ở lại đây. Những người còn lại theo tôi vào!”
Phân công xong, anh trai dẫn theo mấy lính đ.á.n.h thuê nhanh ch.óng rời đi.
Nhìn bóng họ biến mất, nỗi hoảng loạn trong lòng tôi mới hơi dịu xuống.
Tôi thấp thỏm chờ thêm vài phút, lúc này đã rất gần thời điểm kiếp trước tên tâm thần kích nổ t.h.u.ố.c nổ.
Bỗng nhiên, điện thoại lại reo.
“Mẹ ơi?”
“Ba lại vào rồi!”
“Lần này ba sẽ cứu con đúng không mẹ?”
