Chồng Tôi Đòi Ly Hôn Để Cưới Bạn Học Của Con Gái - 6

Cập nhật lúc: 24/08/2026 16:04

Tô Tình cười càng ngọt hơn.

“Tôi đâu có làm khó dì.”

“Tôi thật lòng muốn nghe lời chúc của dì ấy.”

“Dù sao dì ấy sống với thầy Cố bao nhiêu năm, chắc là người hiểu nhất thế nào gọi là vợ chồng hòa thuận.”

Cố Thừa Viễn cầm ly rượu thúc tôi.

“Viết đi.”

“Hôm nay đừng làm mọi người mất vui.”

Mấy người bên cạnh cười theo.

Cố Thừa Viễn cũng chẳng ngăn cản.

Tôi viết bốn chữ: “Gia hòa vạn sự hưng.”

Nụ cười trên mặt Tô Tình nhạt đi.

Có người cố ý hỏi: “Vợ cũ đang chúc nhà ai hòa thuận thế?”

Tôi đặt b.út xuống.

“Đương nhiên là chúc ba người họ.”

“Cô dâu là bạn học của con gái, con gái lại là con riêng của chồng cô dâu.”

“Người một nhà tuổi tác xấp xỉ nhau, chắc chắn có nhiều chuyện để nói.”

Quanh bàn im lặng một thoáng.

Ngay sau đó tiếng cười vang còn lớn hơn lúc nãy.

Tô Tình nghiến răng.

Cố Thừa Viễn lại kéo cô ta lại, không muốn mất mặt ngay trong tiệc cưới.

Tôi uống hết trà trong cốc rồi đứng dậy rời đi.

Bọn họ tưởng câu chúc của tôi chỉ là một lời châm chọc.

Nhưng ngay ngày đầu tiên sau khi kết thúc tuần trăng mật, Cố Nghiên và Tô Tình đã cãi nhau đến mức đập phá đồ đạc.

Trước kia hai người là bạn học.

Một người chê người kia không chịu nấu cơm.

Người còn lại lại mặc định mẹ kế phải tiếp quản toàn bộ việc tôi từng làm.

Tin tức nhanh ch.óng truyền đến tai bạn bè chung.

Cuối cùng ngay cả người vợ cũ là tôi cũng biết.

Hôm đó tôi đang đi trung tâm thương mại với chị Trần thì đồn cảnh sát gọi điện.

Cảnh sát nói Cố Nghiên đã phá hỏng quần áo và túi xách của người khác, còn chỉ đích danh yêu cầu mẹ ruột đến.

Khi tôi tới nơi, Cố Nghiên đang ngồi cạnh tường, khóe mắt bầm một mảng.

Tô Tình tựa trong lòng Cố Thừa Viễn khóc.

Trên sàn là chiếc váy bị cắt nát và túi da bị rạch hỏng.

Cảnh sát đưa danh sách cho tôi.

“Tổng thiệt hại là năm mươi sáu nghìn.”

“Cố Nghiên nói số tiền này phải do chị trả.”

Cảnh sát lại hỏi Cố Nghiên: “Đồ là cô cắt hỏng?”

“Ngoài tức quá ra thì tôi còn biết làm gì?”

“Ai bảo cô ta bắt tôi rửa bát trước.”

“Có người trưởng thành nào ép cô ra tay không?”

“Không, nhưng ngày nào cô ta cũng bắt nạt tôi.”

“Vậy trước mắt cô phải chịu trách nhiệm bồi thường.”

“Mâu thuẫn gia đình không thể chuyển cho người không ra tay.”

Cố Nghiên sốt ruột chỉ vào tôi.

“Bà ấy là mẹ ruột tôi.”

“Bà ấy có nhà, có tiền tiết kiệm.”

“Trả thay tôi một lần thì làm sao?”

“Hồi nhỏ tôi gây chuyện, chẳng phải đều là bà ấy dọn dẹp sao?”

“Bây giờ chỉ vì ly hôn mà thật sự không nhận đứa con gái này nữa à?”

Viên cảnh sát nhìn nó.

“Quan hệ huyết thống không đồng nghĩa với việc phải thay một người trưởng thành chịu trách nhiệm vì cố ý làm hỏng tài sản.”

“Nếu cô không có tiền, có thể thương lượng với chủ tài sản để trả dần.”

“Bắt mẹ cô trả thay không phải phương án pháp luật quy định.”

Tôi trả lại danh sách.

“Nó hơn hai mươi tuổi rồi, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự.”

“Ai làm hỏng thì người đó bồi thường.”

Cố Nghiên lập tức đứng bật dậy.

“Mẹ là mẹ con.”

“Không phải mẹ trả thì ai trả?”

“Con không có tiền.”

“Bố lại chỉ biết lo cho vợ mới.”

“Con chỉ có thể tìm mẹ.”

Cố Thừa Viễn cau mày quở trách.

“Con còn mặt mũi nhắc đến bố?”

“Tô Tình chỉ bảo con rửa mấy cái bát, con đã cắt hỏng đồ của người ta?”

“Bố mẹ đi trăng mật để con ngày nào cũng ăn mì gói.”

“Ngày đầu tiên vừa về đã bắt con nấu cơm giặt quần áo.”

“Dựa vào đâu?”

Cố Nghiên chỉ vào Tô Tình.

“Trước kia cô ta là bạn học của con.”

“Bây giờ dựa vào đâu mà bày dáng vẻ mẹ kế?”

Tô Tình ngẩng mặt khỏi n.g.ự.c Cố Thừa Viễn.

“Cô ở nhà tôi, ăn tiền của chồng tôi, làm chút việc nhà thì sao?”

“Cô trưởng thành rồi mà còn muốn người khác bưng cơm tận miệng, không biết xấu hổ à?”

“Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng làm những việc này!”

Cố Nghiên nói đầy lý lẽ.

“Trước kia mẹ tôi làm hết cho tôi.”

“Cô lấy bố tôi, chẳng phải để tiếp quản việc của bà ấy sao?”

Vừa dứt lời, ngay cả viên cảnh sát đang ghi biên bản bên cạnh cũng ngẩng đầu nhìn nó.

Tô Tình như bị chạm đúng chỗ đau, đẩy Cố Thừa Viễn ra rồi mắng Cố Nghiên.

“Mẹ cô chiều hư cô, đó là vì bà ta không có bản lĩnh.”

“Dựa vào đâu tôi phải hầu cô?”

“Cô không hầu người khác, vậy cô lấy một người đàn ông còn lớn tuổi hơn bố mình để làm gì?”

“Tôi yêu tư tưởng và tài hoa của ông ấy!”

“Vậy cô còn ngày nào cũng ép ông ấy mua túi, mua nhà?”

Tô Tình chộp cốc giấy trên bàn ném qua.

Nước văng đầy người Cố Thừa Viễn.

Ông ta che cho Tô Tình rồi quay sang ra lệnh Cố Nghiên xin lỗi.

Cố Nghiên không chịu, lại chìa tay về phía tôi.

Nó nói chỉ cần tôi bồi thường tiền, nó sẽ theo tôi về nhà, từ nay không nhận hai người họ nữa.

Kiếp trước nó cũng như vậy.

Khi cần tôi nấu cơm, đưa tiền thì tôi là mẹ nó.

Đến lúc chọn nhà, chọn cha, nó lại chê tôi cản đường.

Tô Tình tức đến mức lại khóc.

Cố Thừa Viễn lập tức nói: “Chuyện hôm nay tôi chỉ công nhận Tô Tình không sai.”

Mắt Cố Nghiên đỏ lên.

Nó đột nhiên chạy đến bên tôi, nắm lấy cánh tay tôi.

“Mẹ, con theo mẹ về.”

“Mẹ trả giúp con năm mươi sáu nghìn trước đi.”

“Sau này chúng ta không để ý đến họ nữa.”

Miệng nói theo tôi, mắt nó lại liên tục liếc về phía Cố Thừa Viễn, chờ cha quay lại dỗ dành.

Cái kiểu lấy lùi làm tiến này, kiếp trước tôi đã thấy quá nhiều.

Tôi rút cánh tay ra.

“Ngày con chọn ông ta, mẹ đã không còn đứa con gái này nữa.”

Cố Nghiên sững người.

Ngược lại Tô Tình lại cuống lên.

“Cô ấy là con gái duy nhất của dì.”

“Sau này còn phải thừa kế căn nhà của dì!”

“Nếu cô ta lấy tài sản của dì thì không thể lại lấy tài sản nhà họ Cố.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Tôi Đòi Ly Hôn Để Cưới Bạn Học Của Con Gái - Chương 6: 6 | MonkeyD