Chồng Tôi Là Quái Vật - Chương 11

Cập nhật lúc: 24/04/2026 11:03

Không khí có chút đông đặc.

Thật sự là vì sắc mặt của nhị tiểu thư quá khó coi, dưới ánh đèn còn có vài phần dữ tợn.

Bà Lương không hổ danh là người đứng đầu gia đình, lúc này vẫn có thể giữ vẻ mặt không chút biến sắc. Bà liếc nhìn Lâm Xưng Tâm, lên tiếng: "Có đại thiếu phu nhân nhớ thương đại thiếu gia là đủ rồi, dù sao thì tấm lòng mới là đáng quý nhất."

Những người có mặt nhìn nhau, không ai nói gì.

"Các vị không cần gò bó, nhân buổi hỉ tiệc hôm nay, Trần gia sẽ mở cửa một Trân Bảo Các. Nghe nói trong số các vị ở đây có không ít nhà giám định bảo vật, lát nữa xin mời dời bước đến đó cùng thưởng lãm."

Nghe thấy câu này, mắt mọi người đều sáng lên.

Ai mà không biết Trần gia gia thế hiển hách, đồ cổ trân bảo nhiều không đếm xuể, riêng Trân Bảo Các đã có không dưới mười gian, mỗi gian đều chứa đựng những kỳ trân dị bảo hiếm thấy.

Giờ đây chẳng còn ai nhớ đến chuyện rắc rối vừa rồi, bầu không khí nhanh ch.óng trở lại vui vẻ, hòa thuận.

Bà Lương quét mắt nhìn Lâm Xưng Tâm một cái, đuôi mắt dài hẹp dưới ánh đèn thoáng hiện vẻ lạnh lẽo, nhưng rất nhanh bà đã nhìn về phía nhị tiểu thư.

Nhận được ánh mắt của mẹ, nhị tiểu thư hít sâu một hơi, điều chỉnh lại biểu cảm rồi một lần nữa bước vào đám đông.

Nhị tiểu thư lại biến thành con thiên nga rực rỡ, cao quý đón nhận sự săn đón của mọi người.

Ngồi một mình bên bàn tiệc, Lâm Xưng Tâm lặng lẽ quan sát cảnh tượng này.

Ánh đèn rực rỡ chiếu trên đầu cô, nhưng dường như lại phân tách cô với cảnh náo nhiệt phía trước. Cùng một ngọn đèn, nhưng nhị tiểu thư đứng giữa đám đông và cô không hề thuộc về cùng một luồng sáng.

Cô thu hồi tầm mắt, đôi mắt bị làn tóc che khuất không rõ cảm xúc.

Thấy tranh chấp đã kết thúc, tiểu thiếu gia khẽ tiến đến bên cạnh Lâm Xưng Tâm, nhẹ giọng gọi: "Chị dâu."

"Tiểu thiếu gia." Lâm Xưng Tâm không quay đầu lại, giọng điệu nhàn nhạt, không mấy hứng thú.

Tiểu thiếu gia mỉm cười, không hề để bụng.

Một lát sau, như nhớ ra điều gì, cậu lấy ra một cây b.út máy và nói: "Lần trước lấy hoa của chị dâu, em không biết nên đáp lễ thế nào. Lại nghĩ mình vẫn chưa tặng quà cưới cho anh cả và chị, suy đi tính lại, em xin tặng cây b.út máy em thích nhất, mong chị đừng chê cười."

Lâm Xưng Tâm xoay người, đối diện với đôi mắt sáng ngời của cậu thiếu niên. Một lúc sau, cô mỉm cười: "Chị thay mặt anh cả cảm ơn em."

Đúng là một đứa trẻ được nuông chiều mà lớn lên.

Lâm Xưng Tâm cúi xuống nhìn cây b.út trong tay. Tiểu thiếu gia thấy cô nhận quà, nụ cười trên mặt càng thêm sâu.

Trên chiếc bàn đơn độc không có ai dùng bữa, nhưng Lâm Xưng Tâm lại chẳng nề hà. Cô vừa ăn thức ăn trên bàn, vừa làm như vô ý hỏi: "Nghe nói tiểu thiếu gia cũng bắt đầu cân nhắc chuyện kết hôn sinh con rồi sao?"

Nhắc đến chuyện này, tiểu thiếu gia nhíu c.h.ặ.t lông mày.

"Đó đều là ý của cha mẹ, em hoàn toàn không có ý định đó."

Sự bài xích trong giọng nói của cậu không giống như giả vờ. Lâm Xưng Tâm liếc nhìn đối phương, nói: "Không phải là họ đang vội giục em nối dõi tông đường đấy chứ?"

Dù sao trông vị đại thiếu gia kia cũng chẳng giống người có khả năng sinh con. Mà nếu có sinh ra, chẳng biết sẽ là thứ gì nữa.

Nghĩ đến đây, tâm trí Lâm Xưng Tâm bỗng xoay chuyển một vòng. Ngay sau đó cô "tặc" lưỡi một tiếng, xua tan những ý nghĩ kỳ quái trong đầu. Có lẽ là do uống quá chén rồi. Nghĩ vậy, cô lại cúi đầu nhấp một ngụm rượu.

Nghe thấy câu nói của cô, tiểu thiếu gia khựng lại, khuôn mặt trắng trẻo nhanh ch.óng đỏ bừng. Chủ đề này đối với một thiếu niên vừa trưởng thành rõ ràng là có chút quá bạo dạn.

Lâm Xưng Tâm nhìn thấy vậy, thầm cười khẩy trong lòng. Đám con nhà giàu bên ngoài đã chơi bời đến mức nào rồi, vậy mà tiểu thiếu gia Trần gia này vẫn thuần khiết như thể chưa từng thấy sự đời.

Gia phong nhà họ Trần này đúng là kỳ quái. Bảo là cổ hủ, nhưng "đại hội xem mắt" này lại tổ chức náo nhiệt thế kia; bảo là cởi mở, nhưng cả cái Trần trạch này lúc nào cũng phảng phất mùi vị phong kiến hủ bại.

"Em cũng không biết nữa, chỉ là cha hình như rất nôn nóng." Tiểu thiếu gia cúi đầu.

Lâm Xưng Tâm nhớ lại dáng vẻ của ông Trần cũng không hẳn là già, liền lên tiếng: "Lúc trước cha em sinh con chắc cũng còn rất trẻ nhỉ?"

Tiểu thiếu gia nhìn Lâm Xưng Tâm. Đại thiếu gia lớn hơn tiểu thiếu gia mười tuổi, lúc sinh tiểu thiếu gia, ông Trần vẫn đang ở độ tuổi sung mãn.

Cậu ấp úng: "Hình... hình như là vậy."

Trong mắt cậu hiện lên vẻ mờ mịt. Chẳng hiểu sao cậu đột nhiên rùng mình, một luồng khí lạnh không tên tràn vào lòng, khiến cậu nảy sinh một nỗi sợ hãi vô cớ.

Cậu nhớ đến mỗi năm khi tế tổ, ngôi từ đường cao v.út đầy những bài vị đều là tổ tiên của Trần gia. Nhưng những người trong đó đều qua đời từ rất sớm. Trong đó có hai dãy bài vị được phủ vải đỏ, cha không cho cậu nhìn nhiều, nói rằng bao giờ cậu có thể làm chủ gia đình thì mới được xem.

Lúc nhỏ không hiểu chuyện, cậu còn ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi cha khi nào mới để cậu làm chủ. Cha dùng ánh mắt u uất nhìn cậu và nói: Khi con sinh con.

Lúc đó, cha quay đầu nhìn những bài vị được sắp xếp ngay ngắn bên trên, nói: "Kẻ mới sinh ra, người cũ c.h.ế.t đi, mới có thể khiến Trần gia ta lưu truyền không dứt."

Khi đó cậu không hiểu ý nghĩa câu nói của cha, chỉ biết ngẩng đầu nhìn khuôn mặt cha chìm trong bóng tối với đôi mắt không rõ cảm xúc. Cậu luôn cảm thấy lúc nói câu đó, cha dường như đang mang một gánh nặng trầm uất và một sự u ám khó tả.

Đối với chuyện cậu kết hôn sinh con, cha vừa gấp gáp, nhưng dường như cũng chẳng hề vui vẻ gì. Thậm chí ánh nhìn của ông dành cho cậu còn mang theo một sự thương hại tàn nhẫn.

"Tiểu thiếu gia đang nghĩ gì vậy?"

Tiếng của Lâm Xưng Tâm đột nhiên vang lên, tiểu thiếu gia giật mình tỉnh sáo, mới bàng hoàng nhận ra mình đã vã mồ hôi hột. Cậu thở phào một hơi yếu ớt, cố nặn ra một nụ cười: "Không có gì, chị dâu chắc chưa tham gia nghi lễ tế tổ của gia đình bao giờ nhỉ?"

Tế tổ?

Lâm Xưng Tâm bắt đầu thấy hứng thú.

Khuôn mặt nhợt nhạt của tiểu thiếu gia đã lấy lại chút tinh thần, cậu nhìn Lâm Xưng Tâm nói: "Từ đường nằm ở hậu viện, chỉ mở cửa vào những ngày lễ lớn. Trong đó đều là những bậc tổ tiên danh tiếng lẫy lừng của Trần gia, mỗi vị tổ tiên đều có những đóng góp kiệt xuất cho sự truyền thừa của dòng họ."

Nói đến đây, khuôn mặt tiểu thiếu gia không giấu nổi vẻ tự hào.

Từ đường à. Ánh mắt Lâm Xưng Tâm lóe lên một tia thâm ý.

"Đặc biệt là, đặc biệt là những người..."

Tiểu thiếu gia lại nhớ đến những bài vị bị vải đỏ phủ kín, mồ hôi lạnh lại rịn ra trên trán. Chẳng hiểu sao mỗi lần nghĩ đến cảnh tượng đó, dường như dưới những bài vị kia có vô số đôi mắt đen ngòm đang nhìn cậu, như muốn hút lấy tâm hồn, khiến người ta kinh hãi run rẩy.

Cậu lau mồ hôi trên trán, thở hắt ra: "Đến lúc đó chị dâu sẽ được tận mắt chứng kiến."

Nhìn thấy những biểu hiện lạ lùng của tiểu thiếu gia, Lâm Xưng Tâm bắt đầu để tâm đến từ đường của Trần gia.

"Xem ra đó là một ngày trọng đại, mọi người trong Trần gia đều sẽ có mặt chứ?"

"Không." Sắc mặt tiểu thiếu gia hơi kỳ lạ, "Anh cả không có ở đó."

Động tác ăn cơm của Lâm Xưng Tâm khựng lại.

Tiểu thiếu gia dường như cũng thấy điều đó không hợp lý, nhưng lại không biết giải thích thế nào.

"Em chưa bao giờ thấy anh cả đến từ đường."

Thậm chí, tiểu thiếu gia từ nhỏ đến lớn cũng chẳng gặp đại thiếu gia được mấy lần. Ký ức còn sót lại duy nhất là lúc nhỏ vô tình đi ngang qua Quân T.ử Viện, thấy một bóng người cao gầy đứng trong bóng tối, dường như đang nhìn mình. Nhưng cậu không biết tại sao đối phương không bước ra. Cậu định đi vào thì bị ngăn lại. Từ đó về sau, cậu bị cảnh cáo không được đến Quân T.ử Viện làm phiền anh cả.

Nơi đó dường như đã trở thành một vùng cấm địa.

Sắc mặt tiểu thiếu gia không tốt lắm, dường như nói quá nhiều đã chạm đến những bóng ma mờ nhạt trong ký ức tuổi thơ.

Đúng lúc này, giọng nói của một người phụ nữ trung niên đột nhiên vang lên ngoài cửa: "Tiểu thiếu gia, phu nhân bảo cậu đến Trân Bảo Các cùng các vị khách giám định đồ cổ."

Khi nói chuyện, đôi mắt của người phụ nữ trung niên nhìn chằm chằm vào Lâm Xưng Tâm.

Tiểu thiếu gia hoàn hồn, nhận ra khách khứa trong sảnh viện đã rời đi từ lúc nào không hay. Cậu lập tức đứng dậy: "Chị... chị dâu, em xin phép đi trước."

"Đi đi."

Lâm Xưng Tâm nhìn vào mắt người phụ nữ trung niên đối diện. Sau khi tiểu thiếu gia rời đi, bà ta không đi theo, mà thay vào đó là hai người đàn bà thô kệch, vạm vỡ bước vào.

Lâm Xưng Tâm đặt đũa xuống, thong dong lau miệng: "Cảm ơn vì đã chiêu đãi, thu hoạch không tệ."

"Rầm" một tiếng, Lâm Xưng Tâm bị đẩy vào một căn phòng tối om như mực.

Lâm Xưng Tâm loạng choạng một chút rồi đứng vững, xoay người đá một cái vào cửa phòng.

"Không biết bổn tiểu thư da thịt quý giá lắm sao!"

Bên ngoài im lìm, không có bất kỳ phản hồi nào. Chỉ có tiếng cười nói vui vẻ của buổi tiệc từ xa vẳng lại.

Lâm Xưng Tâm cụp mắt, từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay ra hứng lấy chút ánh sáng le lói hắt vào từ khe cửa. Hàng mi rủ xuống tạo thành một tầng bóng tối âm u không rõ rệt.

Một lát sau, cô dùng lực nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, như thể muốn bóp nát luồng sáng đó trong tay.

"Có gì to tát đâu chứ."

Không biết bao lâu trôi qua, Lâm Xưng Tâm đứng dậy, nhìn ánh đèn rực rỡ bên ngoài qua khe cửa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Tôi Là Quái Vật - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD