Chồng Tôi Ôm Ảnh Bạch Nguyệt Quang Khóc Ngay Đêm Tân Hôn - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/06/2026 20:01
Cả một bịch to đùng toàn là bột mì nguyên chất, chỉ duy nhất cái tép nhỏ dùng để test thử là hàng thật, mà trọng lượng tính ra chưa nổi một gram.
Ngu độn thì cũng có mức độ thôi chứ, ném 50 ngàn tệ qua cửa sổ để ôm về một bịch bột mì, nhưng bù lại thì cái mạng quèn của hắn vẫn được giữ lại.
Tin tức này làm tôi tức anh ách đến mức muốn đ.ấ.m vỡ bức tường.
Hắn rắp tâm đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t, mà tôi lại chẳng thể tống hắn vào tù mọt gông.
Mưu đồ của hắn mới dừng lại ở mức lên kế hoạch, chưa có hành động thực tế, lại chưa cấu thành tội buôn bán tàng trữ lượng lớn, xét theo khung hình phạt thì cùng lắm chỉ bị tạm giam hành chính vài tháng.
Cục tức này nghẹn ngang họng không nuốt trôi, tôi lại hậm hực tìm đến Thương Diệp.
“Anh là dân trong nghề từng va chạm nhiều án thế này, có chiêu nào khiến hắn rũ tù chung thân không?”
“Cô Lưu à, tôi là công dân lương thiện tuân thủ hiến pháp và pháp luật mà.”
“Tôi uất ức đến mức ăn không ngon ngủ không yên đây này, anh động não nghĩ giúp tôi một diệu kế đi, thù lao muốn bao nhiêu tôi cũng duyệt.”
“Thực lòng mà nói thì có một cách, nhưng cô Lưu sẽ phải đ.á.n.h đổi một chút thanh danh của mình. Đổi lại, tôi đảm bảo hắn sẽ phải làm bạn với bốn bức tường nhà thương điên đến hết kiếp.”
“Duyệt luôn, anh trình bày kế hoạch đi.”
“Cô giả vờ mang thai, cứ phao tin là cái t.h.a.i được ba tháng rồi, giấy tờ siêu âm giả cứ để tôi lo trọn gói.”
“Thế tác giả của cái t.h.a.i là ai?”
“Là tôi đây chứ ai.”
Ba tháng trước, thời điểm tôi với Hạng Thiên Quân còn chưa bước lên bục thành hôn, mà tôi đã mang cốt nhục của kẻ khác, đòn đ.á.n.h tâm lý này chẳng phải quá thâm độc sao?
Sự thật là tôi còn chưa từng đi quá giới hạn với anh ta ngoài mấy cái nắm tay hờ hững, thế mà giờ tôi lại giáng thẳng xuống đầu anh ta một cái sừng dài ngoẵng.
8
Khi Hạng Thiên Quân bước ra khỏi cổng trại tạm giam với bộ dạng râu ria xồm xoàm, quần áo xộc xệch tàn tạ.
Đập thẳng vào võng mạc của anh ta là cảnh tượng tôi đang tay trong tay với Thương Diệp, bàn tay anh ấy khẽ vuốt ve vòng eo tôi, đứng đợi sẵn.
“Lưu Nhược, cô…?”
“Được tròn ba tháng rồi anh ạ.”
“Con khốn nạn, mày dám cắm sừng tao, đồ đàn bà lăng loàn, chúng mày sẽ phải trả giá bằng mạng sống!”
Đôi chân của anh ta dẫu vẫn phải băng nẹp, bước đi cà nhắc bấp bênh, nhưng bị kích động mạnh, anh ta điên cuồng lao thẳng về phía chúng tôi.
Thương Diệp phản xạ cực nhanh, vòng tay ôm trọn tôi ra phía sau lưng:
“Nhược Nhược, né ra cẩn thận.”
Hạng Thiên Quân mất đà không kịp phanh lại, loạng choạng trượt chân rồi ngã đập mặt xuống nền đường nhựa.
“Đứa nhỏ này sinh ra cần rất nhiều bỉm sữa, số tiền tôi vung ra mua quà cáp cho mẹ và dì của anh, bao giờ anh định thanh toán nốt?
Còn khoản nợ 50 ngàn tệ kia nữa, nếu cạn túi thì mang cái sổ đỏ nhà anh ra mà gán nợ.
À quên mất, ném 50 ngàn tệ để rước về bịch bột mì, IQ của anh đúng là khiến người ta bái phục sát đất.”
Anh ta nằm rạp dưới đất, trừng trừng nhìn tôi bằng đôi mắt hằn học tột độ.
Giả sử ánh mắt đó hóa thành d.a.o găm, chắc tôi đã bị phanh thây hàng ngàn mảnh:
“Lưu Nhược, con khốn… mày…”
Thương Diệp tiện tay tung một xấp ảnh nhạy cảm của Từ Phong Nhã với gã thiếu gia lắm tiền ngày trước, rải đầy xuống mặt đất.
Hạng Thiên Quân nhặt lên xem, lập tức phát điên như ch.ó dại:
“Trò bịp bợm, toàn là đồ giả mạo, Phong Nhã mãi mãi thuộc về tao, tiền tài của nhà mày cũng sẽ rơi vào túi tao, tất cả là do mày ngụy tạo, hahaha, tao tuyệt đối không tin…”
Anh ta miệng lảm nhảm như kẻ mộng du, vơ vét mớ ảnh nhàu nát rồi lết người lao về phía tôi:
“Chỉ cần mày biến khỏi cõi đời này thì mọi thứ sẽ về đúng quỹ đạo, mày cút xuống địa ngục đi!”
Lực lượng cảnh sát túc trực trên xe chuyên dụng nãy giờ, thấy đối tượng manh động liền ập tới bẻ ngoặt tay và đè c.h.ặ.t anh ta xuống đất.
Căn cứ vào kết quả giám định pháp y của bệnh viện cộng thêm sự dàn xếp tài tình của Thương Diệp, Hạng Thiên Quân chính thức được cấp thẻ thường trú tại bệnh viện tâm thần.
Từ Phong Nhã sau khi nghe ngóng được kết cục bi đát của tình nhân thì chuồn êm, chẳng một lần ló mặt đến thăm nuôi, lặng lẽ dọn đồ chuyển đi khỏi thành phố.
Về phần mối quan hệ giữa tôi và Thương Diệp, anh ấy vừa là cái máy phát radar tin tức, vừa là vựa muối mua vui cho tôi.
Bản tính tôi là đứa thích hít drama không biết chán, và anh ấy đáp ứng hoàn hảo sở thích đó.
Sự đồng điệu về tần số đã đẩy chúng tôi lại gần nhau và chính thức bước vào giai đoạn hẹn hò.
Dù thói quen sinh hoạt đôi lúc chưa ăn khớp, và tình yêu chưa đạt đến độ sâu đậm khắc cốt ghi tâm, nhưng chúng tôi luôn là đối tác đáng tin cậy nhất của nhau.
Và đó có lẽ là bến đỗ viên mãn nhất dành cho cuộc đời tôi.
Nhưng chẳng hiểu sao, tôi luôn có một cảm giác ngờ ngợ rằng mình đã từng lướt qua anh ấy ở một ngã rẽ nào đó trong quá khứ.
Thôi bỏ đi, cơn buồn ngủ ập đến rồi.
***
Góc nhìn của Thương Diệp (Ngoại truyện)
Lưu Nhược đang cuộn tròn say giấc nồng trong vòng tay tôi, thi thoảng đôi môi lại chu lên nhóp nhép, chắc hẳn trong mơ lại thấy sơn hào hải vị gì đây.
