Chồng Trọng Sinh Không Chọn Tôi? Gả Cho Lính Cứu Hỏa Cực Phẩm - Chương 301: Tôi Bị Lục Chiêu Dã Bám Đuôi

Cập nhật lúc: 16/04/2026 18:24

Chồng yêu nhất của em: 【Yên tâm, lượng vận động chắc không lớn bằng lúc dày vò trên người em đâu. [Mỉm cười]】

Lâm Kiến Sơ nhìn tin nhắn trả lời, phía sau còn kèm theo một biểu tượng mặt cười t.ử thần, trong phút chốc vừa tức vừa muốn cười.

Trong đầu cô thoáng qua hình ảnh đêm đó.

Người đàn ông này ôm cô, từ phòng ngủ đến phòng tắm, từ trên giường đến sofa, sức lực dùng không hết…

Cuối cùng là cô thật sự không chịu nổi nữa, khóc lóc xin tha, anh mới buông tha cho cô.

Dù đã qua mấy ngày, nhưng bây giờ cô ngồi lâu, eo vẫn sẽ âm ỉ đau.

Mỗi lần nghĩ lại, cô vẫn còn sợ hãi.

Gò má Lâm Kiến Sơ nóng bừng, vội vàng tắt màn hình điện thoại, như thể màn hình đó rất bỏng tay.

“Lâm tổng, dưới lầu chung cư hình như là Lục tổng.” Vệ sĩ lái xe đột nhiên lên tiếng.

Lâm Kiến Sơ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Xe đã chạy đến dưới lầu chung cư.

Dưới ánh đèn đường, Lục Chiêu Dã mặc một bộ vest hàng hiệu được cắt may vừa vặn, trong lòng ôm một bó hoa tươi thật lớn, đang ngồi trên ghế dài trong công viên bên cạnh cửa ra vào.

Bóng dáng anh ta trong đêm tối trông đặc biệt cô đơn.

Thấy xe của cô đến gần, anh ta đột ngột đứng dậy, ánh mắt khẩn trương nhìn về phía cô.

Thái dương của Lâm Kiến Sơ vốn đã hơi căng vì uống rượu, lúc này càng giật thình thịch dữ dội hơn.

Cô bực bội day trán, lạnh lùng nói với vệ sĩ: “Đi đi, đừng dừng lại.”

Chiếc xe chạy thẳng qua trước mặt Lục Chiêu Dã.

Ai ngờ, Lục Chiêu Dã thấy cô không có ý định dừng xe, liền lập tức quay người lao về phía chiếc Maybach đang đỗ cách đó không xa, nhấn ga đuổi theo.

Lâm Kiến Sơ nhìn bóng xe bám riết không rời trong gương chiếu hậu, càng lúc càng không hiểu Lục Chiêu Dã.

Ánh trăng sáng của anh ta còn đang nằm trong bệnh viện, anh ta không đi chăm sóc, lại chạy đến dưới lầu chung cư của cô ngồi chờ giữa đêm hôm?

Anh ta bị bệnh à?

Vệ sĩ thấy chiếc xe phía sau bám rất sát, trầm giọng nhắc nhở: “Lâm tổng, cô ngồi vững.”

Anh ta đột ngột nhấn mạnh chân ga, tốc độ xe tức thì tăng vọt.

Cảm giác bị đẩy mạnh về phía sau ập đến, Lâm Kiến Sơ lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn bên cạnh.

“Lâm tổng yên tâm, trước khi giải ngũ tôi từng làm tay đua xe một thời gian, cắt đuôi anh ta không thành vấn đề.” Vệ sĩ lái xe tên A Võ, vừa chăm chú quan sát tình hình giao thông, vừa giải thích.

Nhưng chiếc Maybach phía sau vẫn như không cần mạng, bám c.h.ặ.t lấy đuôi xe của họ.

A Võ luồn lách trong dòng xe cộ dưới màn đêm suốt nửa tiếng, dùng đủ mọi kỹ thuật, nhưng vẫn không thể cắt đuôi được đối phương.

Lòng Lâm Kiến Sơ chùng xuống.

Lục Chiêu Dã cũng chơi đua xe, dưới tên anh ta thậm chí còn có một câu lạc bộ đua xe để tiêu khiển.

Cắt đuôi như vậy, căn bản không thể được.

Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Tô Vãn Ý.

“Vãn Vãn, cậu về Tê Vân Cư chưa?”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vui vẻ của Tô Vãn Ý: “Vừa đến dưới lầu, sao thế cưng?”

Lâm Kiến Sơ nói rất nhanh: “Tớ bị Lục Chiêu Dã bám đuôi, bây giờ tớ đến khu nhà cậu, cậu nói với bảo vệ một tiếng, mở cổng cho tớ.”

Tê Vân Cư là khu nhà giàu nổi tiếng ở Nam Cảng, hệ thống an ninh có thể nói là tường đồng vách sắt, xe và người lạ không có sự cho phép của chủ nhà, tuyệt đối không được vào.

Tô Vãn Ý cũng mới chuyển đến hôm qua, tối qua còn gọi điện bảo cô có rảnh thì đến nhà mới chơi.

Lâm Kiến Sơ vốn định vài ngày nữa sẽ cùng Kê Hàn Gián đến tân gia cho cô ấy, nhưng bây giờ tình hình đặc biệt, chỉ có thể đến chỗ cô ấy trước để cắt đuôi tên điên Lục Chiêu Dã này.

Xe lao nhanh trên đường, thuận lợi đi vào Tê Vân Cư.

Điều Lâm Kiến Sơ không biết là, bảo vệ còn chưa kịp nhấn điều khiển, cổng khu nhà sau khi nhận diện biển số xe đã tự động từ từ nâng lên.

Bảo vệ ở cổng gãi đầu, mặt đầy vẻ nghi hoặc: “Ủa? Xe này không phải đã đăng ký thông tin rồi sao? Sao còn phải dặn riêng mình cho vào nhỉ?”

Còn chiếc Maybach của Lục Chiêu Dã đuổi đến cổng thì bị bảo vệ chặn lại không chút nể nang.

Xe dừng lại ở dưới lầu nhà Tô Vãn Ý.

Tô Vãn Ý đạp chiếc xe cân bằng màu hồng, “vèo” một cái lướt tới, vòng quanh chiếc Bentley một vòng, tinh nghịch nháy mắt với Lâm Kiến Sơ: “Ối, lái xe của chồng cậu đến à?”

Lâm Kiến Sơ xuống xe ừ một tiếng: “Xe của tớ mang đi rửa rồi.”

Kể từ đêm Kê Hàn Gián đón cô từ tòa nhà Kê thị về, xe của cô đã được vệ sĩ mang đi rửa kỹ, vẫn chưa lấy về, Kê Hàn Gián liền để lại chiếc Bentley cho cô dùng.

“Biết cậu lái xe của chồng cậu thì tớ đã chẳng xuống đây một chuyến rồi.”

Lâm Kiến Sơ không hiểu: “Có quan hệ gì sao? An ninh khu này không phải nổi tiếng nghiêm ngặt à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.