Chồng Tự Ý Đón Bố Mẹ Vào Nhà Cưới, Tôi Lập Tức Đề Nghị Ly Hôn - Chương 13

Cập nhật lúc: 19/09/2026 01:05

Mắt dần đỏ.

Muốn nói gì đó.

Môi động hai lần nhưng không phát ra tiếng.

Từ phòng khách vọng vào tiếng cười của mẹ chồng.

Còn tiếng cây cán bột lăn trên thớt.

Những âm thanh ấy chồng lên cảnh trước mắt, khiến tôi cảm thấy vô cùng không chân thật.

“Không phải hôm nay em mới quyết định ly hôn.”

Tôi nhẹ giọng.

“Từ khoảnh khắc hôm qua em mở cửa, nhìn thấy cả căn phòng đầy hành lý, em đã có câu trả lời.”

“Em chỉ dùng một đêm để bản thân chắc chắn hơn.”

Nói xong, tôi quay người vào phòng ngủ, đóng cửa.

Anh đứng ngoài.

Không đuổi theo nữa.

Tôi nghe tiếng bước chân anh dừng ở hành lang rất lâu rồi mới từ từ đi về phòng khách.

Sự xem nhẹ và qua loa của anh đã bào mòn sạch chút lưu luyến cuối cùng trong tôi.

Mấy ngày tiếp theo, tôi không nhắc lại chuyện ly hôn.

Không phải từ bỏ.

Mà cảm thấy chẳng còn ý nghĩa.

Rõ ràng Cố Vũ không coi lời tôi nói là thật.

Tôi lặp lại bao nhiêu lần, anh cũng chỉ coi là cơn giận chưa qua.

Vì vậy tôi quyết định không tiếp tục phí lời.

Tôi vẫn đi làm, vẫn ăn cơm, vẫn về nhà, chỉ là nói ít hơn rất nhiều.

Kiểu xử lý lạnh nhạt này ban đầu có vẻ còn khiến Cố Vũ khá vui.

Anh tưởng tôi đã tự nguôi giận, chỉ vì sĩ diện nên không chịu xuống nước trước.

Vì vậy mấy hôm đó anh còn ân cần hơn bình thường.

Tan làm về sớm.

Ít lướt điện thoại.

Thỉnh thoảng tới bên tôi nói mấy câu.

Hoặc cắt một đĩa trái cây đặt trước mặt.

Phần lớn thời gian tôi chỉ đáp một hai chữ hoặc đơn giản gật đầu, lắc đầu.

Có lẽ anh cũng nhận ra bầu không khí không đúng.

Nhưng không thật sự để tâm.

Một tối nọ, lúc tôi dựa đầu giường đọc sách, anh bỗng ngồi lại cạnh, nửa dựa vào đầu giường, nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi lật một trang sách.

Không để ý.

Anh đợi một lúc.

Cuối cùng không nhịn được.

“Thanh Nghiên, em định giận tới bao giờ?”

“Ba bốn ngày rồi.”

“Giận lớn đến đâu cũng nên hết rồi chứ?”

Tôi không rời mắt khỏi sách.

Chỉ nhàn nhạt nói:

“Em không giận.”

“Không giận thì em đang làm gì?”

“Cả ngày lạnh mặt.”

“Anh nói gì em cũng hờ hững.”

Giọng anh có chút tủi thân, lại không giấu nổi thiếu kiên nhẫn.

“Nếu thật sự hết giận rồi thì chúng ta sống bình thường đi.”

“Đừng cứ căng như vậy.”

“Mệt lắm.”

Tôi khép sách lại.

Quay sang nhìn anh.

Trên mặt anh viết rõ vẻ “đủ rồi đấy”.

Trong mắt thậm chí còn có chút trách móc.

Dường như những ngày này không thoải mái đều là do tôi quá chấp nhặt.

“Cố Vũ, hôm đó em nói muốn ly hôn, anh đã nghiêm túc nghĩ chưa?”

Vừa nghe, anh lập tức cau mày.

Anh thở dài, ngửa người nhìn trần nhà.

“Lại nữa.”

“Thanh Nghiên, em có thể đừng lúc nào cũng nhắc hai chữ đó không?”

“Đau tình cảm lắm.”

“Anh đâu phạm lỗi không thể tha thứ.”

“Em cứ dây dưa mãi thế có ý nghĩa không?”

Tôi nhìn anh.

Không đáp.

Anh ngồi dậy, đổi giọng khuyên bảo.

“Em tự nghĩ xem.”

“Bố mẹ anh tới mấy hôm nay đối xử với em không tốt à?”

“Mẹ ngày nào cũng đổi món nấu cơm.”

“Em thích ăn gì bà đều nhớ.”

“Bố ít nói như thế, nói chuyện với em cũng khách sáo.”

“Còn em?”

“Ngày nào cũng lạnh mặt.”

“Giống như người ta nợ em bao nhiêu tiền.”

“Thanh Nghiên, như vậy thật sự không tốt.”

“Anh cảm thấy em lạnh mặt vì không chào đón họ?”

Tôi hỏi.

“Chứ còn gì nữa?”

Anh nhìn tôi như chuyện đương nhiên.

“Họ cũng đâu chọc em.”

“Em không thích họ động vào đồ của em, anh đã nói với bố mẹ.”

“Bây giờ tủ quần áo, bàn trang điểm của em không ai động nữa đúng không?”

“Em còn muốn thế nào?”

“Nhất định phải để anh đuổi họ đi em mới vui?”

Tôi im lặng một lúc rồi bật cười rất nhẹ.

Tiếng cười giống bị ép khỏi cổ họng.

Lạnh lẽo.

“Cố Vũ, em chưa bao giờ bảo anh đuổi bố mẹ.”

Tôi chậm rãi nói.

“Nhưng anh nhớ không?”

“Trong câu vừa rồi của anh có bao nhiêu chữ ‘anh bảo họ’, ‘em còn muốn gì’?”

“Từ đầu tới cuối, anh đều dùng giọng thông báo với em.”

“Mỗi chuyện xảy ra trong căn nhà này đều là anh quyết trước rồi thông báo em phối hợp.”

“Trước đây em nghĩ đó là vấn đề tính cách.”

“Bây giờ em biết anh vốn không cảm thấy nhà này có chuyện gì cần bàn với em.”

Sắc mặt anh hơi đổi.

Giống bị chọc trúng.

Anh muốn phản bác.

Nhưng tôi giơ tay ngăn.

“Anh không cần vội tranh.”

“Mấy ngày nay những câu anh nói nhiều nhất chính là chuyện này không nghiêm trọng, em đừng làm quá, em phải rộng lượng một chút, bố mẹ anh không dễ dàng.”

“Nhưng anh có từng hỏi một câu tại sao em coi trọng căn nhà này đến vậy?”

“Tại sao coi trọng lời hứa trước hôn nhân?”

“Anh có hỏi những hôm nay khi em ở một mình em cảm thấy thế nào không?”

Anh im lặng.

Môi mím thành một đường.

Lông mày cau c.h.ặ.t.

“Em đã nói với anh rất nhiều lần.”

Tôi tiếp tục.

Giọng bình tĩnh như đang kể chuyện của người khác.

“Căn nhà này là em bắt đầu dành dụm từ năm hai mươi ba tuổi.”

“Những năm đó em tiết kiệm thế nào, mệt ra sao, anh chưa từng trải qua nên không thể hiểu hết.”

“Em không cần anh cảm kích.”

“Chỉ muốn anh hiểu căn nhà này có ý nghĩa gì với em.”

“Nhưng anh chưa từng thật sự coi trọng.”

“Anh cảm thấy nó chỉ là chỗ ở.”

“Bố mẹ anh tới ở mấy ngày chẳng có gì.”

“Nhưng với em thì không phải.”

Tôi dừng lại.

Quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Đêm rất yên tĩnh.

Xa xa ánh đèn xe dưới đường lướt qua, hắt lên rèm rồi biến mất.

“Anh lấy thứ em coi trọng nhất để thuận tiện làm vui lòng người khác.”

“Sau đó quay sang trách em quá tính toán.”

Tôi nói rất nhẹ.

“Cố Vũ, đây mới là vấn đề lớn nhất giữa chúng ta.”

“Không phải căn nhà.”

“Không phải bố mẹ anh.”

“Mà là từ đầu tới cuối anh không đặt cảm nhận của em vào vị trí đáng được tôn trọng.”

Anh ngồi đó rất lâu không nói.

Khóe mắt tôi nhìn thấy bàn tay anh trên đầu gối siết c.h.ặ.t rồi buông.

Môi động đậy như đang sắp xếp lời.

Cuối cùng chỉ nói:

“Anh… anh không có ý đó.”

“Nhưng những gì anh làm ra lại chính là ý đó.”

Anh đột nhiên ngẩng lên.

Mắt đỏ.

“Thanh Nghiên, anh thừa nhận anh sai.”

“Anh không nên không bàn với em.”

“Nhưng em không thể vì một chuyện này mà phủ nhận toàn bộ những gì anh đã làm cho em.”

“Bình thường anh đối xử tốt với em, em quên hết rồi sao?”

“Em tăng ca muộn anh đi đón.”

“Em bệnh anh nấu cháo, cho uống t.h.u.ố.c.”

“Em không vui anh dỗ.”

“Những điều ấy không thể bù lại một lỗi sao?”

Tôi nhìn anh.

Trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực rất sâu.

Anh vẫn không hiểu.

Vẫn đang tính sổ với tôi.

Anh đang đem những điều tốt trong ngày thường ra cân với một quyết định đã làm tôi mất niềm tin.

Nhưng tôi không thể tính hôn nhân theo kiểu lấy nhiều lần đối xử tốt để xóa đi một lần biết rõ mà vẫn vượt qua điều tôi coi trọng nhất.

Tôi nhớ những điều tốt anh từng làm.

Nhưng tôi cũng nhớ rất rõ chuyện lần này.

“Cố Vũ, những điều tốt anh dành cho em, em đều nhớ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Tự Ý Đón Bố Mẹ Vào Nhà Cưới, Tôi Lập Tức Đề Nghị Ly Hôn - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD