Chồng Tự Ý Đón Bố Mẹ Vào Nhà Cưới, Tôi Lập Tức Đề Nghị Ly Hôn - Chương 5

Cập nhật lúc: 19/09/2026 01:03

“Chậu trầu bà lá xẻ tối qua em đã tưới rồi, cuối tuần này đừng đụng tới.”

Cố Vũ dựa vào khung cửa, miệng c.ắ.n nửa quả chuối, ậm ừ đáp:

“Biết rồi. Ba chậu trầu bà, hai ngày một lần.”

“Ngăn thứ hai trong tủ lạnh có bánh chẻo gói sẵn. Nếu không muốn nấu cơm thì luộc một ít.”

“Rau xanh phía trên còn một bó, để thêm sẽ héo, tối mai cố ăn hết.”

Tôi đóng vali, đứng dậy đi vào bếp, mở tủ lạnh kiểm tra lần nữa.

“Còn nữa, túi rác ở dưới tủ. Đầy thì nhớ thay, đừng cứ nhét thêm.”

Cố Vũ đi theo, ném vỏ chuối vào thùng rác rồi bất ngờ ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai tôi.

Anh cười:

“Tô Thanh Nghiên, em chỉ đi công tác hai ngày thôi, sao làm như đi hai tháng vậy.”

“Em sợ anh ở một mình biến nhà thành ổ ch.ó.”

Tôi đẩy cằm anh ra, tiếp tục kiểm tra tủ lạnh.

“Sao có thể, anh đâu phải không tay không chân.”

Anh buông tôi, lấy một chai sữa chua trong tủ lạnh, vặn nắp đưa cho tôi.

“Em cứ yên tâm đi.”

“Ở nhà có anh.”

“Anh đảm bảo lúc em về, nó giống hệt lúc em đi, biết đâu còn sạch hơn.”

Tôi uống một ngụm sữa chua, liếc anh.

“Lần trước anh cũng bảo sẽ sạch hơn, kết quả bát ngâm cả ngày mới rửa.”

Anh cười hì hì hai tiếng, không nói nữa.

Đêm hôm đó, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi lại nhớ ra một chuyện.

Sáng hôm sau trước khi đi, tôi cố ý dán một tờ giấy ghi chú lên tủ giày ở cửa.

Trên đó viết:

“Nhớ đóng cửa sổ và cửa ra vào cẩn thận. Dây điện của cây đèn đứng trong phòng khách hơi lỏng, đừng chạm vào. Có việc thì gọi cho em.”

Viết xong tôi còn tự cảm thấy mình hơi lải nhải.

Nhưng quay đầu thấy Cố Vũ vẫn đang ngủ, nằm nghiêng cuộn c.h.ặ.t trong chăn, mái tóc bên ngoài dựng lung tung, lòng lại mềm xuống.

Tôi đi tới bên giường, cúi người khẽ chạm lên trán anh.

Nhỏ giọng nói:

“Em đi nhé.”

Anh mơ mơ màng màng “ừ” một tiếng rồi trở mình ngủ tiếp.

Tôi kéo vali ra khỏi nhà.

Lúc xuống lầu, nắng sớm xuyên qua cửa sổ hành lang rơi đầy lên người.

Trong không khí thoang thoảng mùi hoa quế trong khu chung cư.

Cô lao công đang quét sân dưới lầu, chổi lướt qua mặt đất phát ra tiếng xào xạc đều đặn.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Bình thường đến mức khiến tôi cảm thấy tiếp theo chẳng qua cũng chỉ là đi công tác, làm việc, trở về, rồi tiếp tục những ngày yên ổn của hai chúng tôi.

Hai ngày đi công tác, tôi và Cố Vũ luôn giữ liên lạc.

Tối ngày đầu tiên, anh gửi cho tôi một bức ảnh.

Là ba chậu trầu bà ngoài ban công.

Kèm dòng chữ:

“Tưới rồi. Em xem tinh thần này, đủ xanh tốt chưa?”

Tôi phóng to xem.

Lá trầu bà quả thật xanh bóng.

Có một chiếc lá non còn chưa bung hết, cuộn lại, non mềm đáng yêu.

Tôi cười trả lời:

“Không tệ, bạn học Cố có tiến bộ.”

Anh lập tức trả một biểu cảm đắc ý, rồi nói thêm:

“Chậu trầu bà lá xẻ anh cũng xem rồi, lá không vàng, em yên tâm.”

Trưa hôm sau, anh lại nhắn hỏi buổi làm việc có thuận lợi không, đã ăn cơm chưa.

Khi ấy tôi đang bận đối chiếu dữ liệu với đối tác nên chỉ trả lời ngắn:

“Cũng được, tối nói sau.”

Anh trả lời:

“Được.”

Sau đó còn thêm một câu:

“Về anh mời em ăn món cá canh chua em muốn ăn mãi.”

Tôi cười, chưa kịp trả lời.

Tối về khách sạn, tôi gọi điện cho anh.

Chuông reo hai tiếng đã được bắt máy.

Phía sau không có tiếng ồn gì, khá yên tĩnh.

“Ở nhà à?”

Tôi dựa vào đầu giường, áp điện thoại lên tai, giọng vì mệt nên hơi khàn.

“Ở nhà, vừa ăn mì gói xong.”

Anh nói.

“Sao lại ăn mì gói? Trong tủ lạnh không phải có bánh chẻo sao?”

“Lười luộc, ăn mì cho tiện.”

“Em ăn chưa?”

“Ăn rồi. Phía đối tác mời suất ăn đơn giản.”

“Vậy là được.”

Bên kia anh dừng một chút, giọng dịu xuống.

“Có phải mệt lắm không?”

“Ngủ sớm đi. Mai về anh phục vụ em t.ử tế.”

Tôi bật cười.

“Phục vụ thế nào?”

“Bóp vai cho em hoặc nấu mì.”

“Tóm lại ngon hơn mì gói.”

Chúng tôi câu được câu chăng nói mấy phút.

Trước khi cúp máy, tôi hỏi thêm:

“Ở nhà không có chuyện gì chứ?”

Anh đáp rất tự nhiên:

“Không có gì, đều ổn.”

“Em đừng lo nữa, cứ yên tâm làm việc.”

“Ừ, vậy anh cũng ngủ sớm đi.”

“Được, ngủ ngon nhé vợ.”

“Ngủ ngon.”

Cúp máy, tôi nhìn trần nhà ngẩn người một lúc.

Đèn trần trong phòng khách sạn phát ra ánh vàng nhạt.

Trên tường treo một bức tranh trang trí khá quê mùa.

Tiếng điều hòa khe khẽ ù ù.

Tôi hơi lạ giường, trở mình rồi mở album điện thoại, tìm bức ảnh phòng khách trong nhà chụp cách đó không lâu.

Trong ảnh, gối tựa trên sofa được xếp ngay ngắn.

Trong bình thủy tinh trên bàn trà cắm hai nhánh bạch đàn mới mua.

Ánh nắng xiên từ ban công vào, hắt một mảng vàng ấm lên sàn nhà.

Đó là khung cảnh tôi quen thuộc nhất.

Chỉ cần nhìn đã thấy yên tâm.

Tôi nghĩ ngày mai có thể về nhà rồi.

Về tổ ấm nhỏ sạch sẽ, chỉ thuộc về hai chúng tôi.

Tắm nước nóng.

Thay dép của mình.

Cuộn người trên sofa đọc sách một lúc.

Nghe tiếng Cố Vũ cắt rau không mấy thành thạo trong bếp.

Đó là những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, nhưng cũng đủ khiến người ta hồi phục toàn bộ sức lực.

Tôi tắt màn hình, nhắm mắt, mang theo sự mong đợi ấy chìm vào giấc ngủ.

Khi đó tôi hoàn toàn không biết con đường về nhà này sẽ dẫn tới một nơi mà sau này chính tôi cũng không nhận ra.

Tôi đã yên tâm giao căn nhà cho anh trong hai ngày mình vắng mặt, còn anh lại dùng chính sự yên tâm ấy để làm điều biết rõ tôi có thể phản đối.

Ngày chuyến công tác kết thúc, tôi dậy rất sớm.

Rèm khách sạn che sáng không kín.

Nắng sớm chui qua khe, vẽ một đường vàng mảnh trên trần nhà.

Tôi nằm trên giường, hiếm khi không muốn ngủ nướng, thậm chí còn chưa chờ chuông báo đã bò dậy.

Trong lòng có một cảm giác nhẹ nhõm, nôn nóng khó tả.

Giống đêm trước ngày đi chơi hồi nhỏ, ngủ không được, trời vừa sáng đã muốn chạy tới trường.

Chuyến tàu cao tốc về lúc mười giờ sáng.

Tám giờ tôi đã thu dọn xong hành lý, rửa mặt đơn giản, thay quần áo rồi kéo vali xuống nhà hàng khách sạn ăn vài miếng bữa sáng.

Sữa đậu nành hơi nhạt.

Quẩy quá mềm.

Không ngon miệng lắm.

Nhưng trong lòng tôi lại rất vui.

Trước khi lên tàu, tôi nhắn cho Cố Vũ:

“Em xuất phát rồi, khoảng mười hai giờ tới. Trưa anh ở nhà thì chúng ta ăn cùng.”

Mấy phút sau anh mới trả lời:

“Được. Em đi đường chú ý an toàn. Anh đợi em.”

Vẫn là giọng điệu gần giống thường ngày.

Ngắn gọn, ôn hòa, mang chút lười biếng rất riêng của anh.

Tôi không nghĩ nhiều.

Ngồi cạnh cửa sổ, chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, chuẩn bị chợp mắt.

Trong toa không đông.

Cảnh vật ngoài cửa sổ từ những tòa nhà cao tầng trong thành phố dần biến thành đồng ruộng ngoại ô rồi lại từ từ quay về rìa đô thị.

Ánh nắng xuyên qua kính rơi lên mu bàn tay, ấm vừa đủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Tự Ý Đón Bố Mẹ Vào Nhà Cưới, Tôi Lập Tức Đề Nghị Ly Hôn - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD