Chồng Và Tình Nhân Sống Lại Trở Về Đòi Nhận Con - Chương 2
Cập nhật lúc: 22/06/2026 19:00
Cả hai đều c.h.ế.t.
Lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh ta, anh ta đã chỉ còn là một nắm tro tàn.
Bố mẹ tôi thấy tôi sống quá khổ, nên vẫn giúp tôi trả nợ nhà.
Bởi vậy, căn hộ này chỉ đứng tên một mình tôi.
Giờ thấy hai đứa trẻ đã trưởng thành, bọn họ lại nhắm vào tài sản của tôi.
“Mẹ à, không phải con không muốn để bố mẹ ở cùng.”
“Nhưng sau này Tống Lăng và Tống Thần sẽ đi du học nước ngoài.”
“Vậy nên con đã bán nhà rồi, định chuyển sang căn hộ một phòng ngủ, số tiền còn lại sẽ để lo cho tụi nhỏ học hành.”
Sắc mặt bố chồng lập tức tối sầm, ông ta đập mạnh xuống bàn.
“Con là dâu nhà họ Tống, chuyện lớn thế này sao không bàn với gia đình?”
Tôi làm bộ ngạc nhiên: “Chẳng phải con làm vậy cũng là vì con trai của Kỳ Phong sao?”
“Mang tiền bán nhà ra đây! Đưa cho mẹ con giữ, mẹ không yên tâm để con tiêu pha hoang phí như vậy.”
Nếu là ngày thường, chỉ cần tôi nói mọi việc là vì con cái, họ sẽ không nói thêm.
Nhưng hôm nay, bố mẹ chồng lại đổi thái độ hoàn toàn.
Như thể sau khi con tôi đỗ đại học, tôi đã thành ra vô dụng.
Nghĩ đến đó, tôi bình thản nói:
“Tiền tôi đã nhờ luật sư gửi vào quỹ trưởng thành.”
“Sau này, mỗi tháng Tống Lăng và Tống Thần sẽ nhận 10.000 tệ, kéo dài đến năm 40 tuổi.”
Nghe tôi nói vậy, bố chồng cau mày một lúc rồi mới từ từ giãn ra.
“Coi như cô còn biết điều, biết để tiền lại cho cháu trai tôi.”
“Cô cũng đừng mua nhà làm gì, cứ thuê tạm một căn mà ở, đừng phí tiền.”
3
Khi họ còn lải nhải không ngừng,
Quản lý nhà hàng bước đến, đưa micro cho tôi.
“Hôm nay là tiệc sinh nhật kiêm tiệc mừng đỗ đại học của hai cậu chủ.”
“Chị là mẹ, có muốn nói đôi lời không? Cũng có thể chia sẻ chút kinh nghiệm nuôi dạy con.”
Tôi nhận lấy micro.
“Cảm ơn mọi người đã đến dự tiệc mừng của hai con trai tôi, Tống Thần và Tống Lăng. Hôm nay…”
“Hôm nay, con trai ruột của tôi thi đỗ Thanh Hoa, ngày vui thế này mà bố mẹ ruột của chúng không có mặt thì còn ra thể thống gì nữa?”
Lời tôi còn chưa dứt đã bị một giọng nói khác cắt ngang.
Một người đàn ông và một người phụ nữ nắm tay nhau bước vào đại sảnh.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Dù đã mười tám năm trôi qua, tôi vẫn nhận ra ngay.
Một người là chồng tôi – Tống Kỳ Phong, người đáng lẽ đã c.h.ế.t từ nhiều năm trước.
Người còn lại, không ai khác chính là bạch nguyệt quang của anh ta – Giang Dĩnh.
Cả sảnh tiệc lập tức ồn ào, ai nấy đều xôn xao bàn tán.
Ngồi ở ghế chủ tọa, bố mẹ chồng nhìn thấy đứa con trai “c.h.ế.t rồi sống lại” của mình, nhưng chẳng những không xúc động mà còn bình tĩnh đến đáng sợ.
Thậm chí, họ còn kéo Giang Dĩnh lại gần, để cô ta ngồi xuống bên cạnh.
Còn Tống Kỳ Phong, người đã “c.h.ế.t” suốt 18 năm, thì bước thẳng đến trước mặt tôi.
“Vương Tuyết, cô làm vợ thì chẳng ra gì, nhưng làm mẹ thì cũng còn được.”
Lúc này, hai con trai tôi cuối cùng cũng hoàn hồn sau cú sốc.
“Chuyện này là sao?”
Tống Kỳ Phong chỉ tay về phía Giang Dĩnh.
“Cô ấy mới là mẹ ruột của các con, còn người đàn bà này chẳng qua chỉ là con gà mái già không đẻ nổi trứng.”
“Nếu không phải vì cô ta không chịu ly hôn, còn lấy cái c.h.ế.t ra ép tôi, thì gia đình chúng ta đã chẳng phải xa cách suốt 18 năm trời.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, người nhà họ Tống ở bàn chính đã vội chen lời.
“Đúng vậy, năm đó chính vì Vương Tuyết không chịu ly hôn, nên các con mới phải xa bố mẹ ruột suốt 18 năm.”
“Đừng nhìn bên ngoài cô ta nuôi dạy các con tốt, chứ lòng dạ thì xấu xa lắm.”
“Giờ thì hay rồi, hai đứa đã trưởng thành, lại còn đỗ Thanh Hoa, gia đình cuối cùng cũng có thể đoàn tụ.”
Hai đứa con trai tôi đứng sững, chưa kịp phản ứng.
Giang Dĩnh thì khóc nức nở, vừa nắm tay hai đứa, vừa lấy điện thoại ra.
“Mẹ mới là mẹ ruột của các con, năm nào mẹ cũng gửi quà cho các con.”
“Mỗi lần tan học, mẹ còn lén đến trường nhìn các con từ xa.”
Nói đến đó, cô ta quay sang nhìn tôi.
“Chị à, cảm ơn chị đã nuôi dạy hai con trai tôi tốt như vậy.”
Tống Kỳ Phong ôm lấy vai cô ta, ánh mắt lướt qua tôi với một tia cười nhạt.
“Cô đi theo tôi làm thủ tục ly hôn đi, 18 năm rồi, tôi phải cưới Giang Dĩnh, cho cô ấy một danh phận.”
Mọi người xung quanh đều nghĩ tôi sẽ không đồng ý, thậm chí sẽ nổi điên lên mà quát tháo.
Nhưng trước ánh mắt hóng hớt của hàng chục người nhà họ Tống, tôi chỉ mỉm cười.
“Được thôi! Tôi đồng ý. Ngày mai đi làm thủ tục ly hôn, để gia đình anh đoàn tụ.”
Lời tôi vừa dứt, cả đại sảnh lặng như tờ.
Mọi người kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm.
Mười tám năm khổ cực nuôi hai đứa con, tôi lại dễ dàng buông tay như vậy sao?
Ngay cả Tống Kỳ Phong và Giang Dĩnh cũng trợn mắt, không tin nổi tai mình.
Bọn họ vốn tưởng tôi sẽ khóc lóc, níu kéo.
Ai ngờ…
Tôi lại đồng ý dứt khoát đến thế.
Tống Kỳ Phong tròn mắt nhìn tôi, đầy nghi ngờ.
“Cô điên rồi à?”
Trước lời chất vấn của anh ta, tôi nhướng mày.
“Sao? Không vui à?”
Nghe tôi nói vậy, Giang Dĩnh lập tức kéo tay áo Tống Kỳ Phong.
Anh ta nhanh ch.óng hiểu ý, vội vàng lấy từ trong túi ra một bản thỏa thuận, sợ tôi đổi ý.
“Vậy thì ký ngay vào đơn ly hôn đi. Từ nay về sau, hai đứa con không còn liên quan gì đến cô nữa, cô cũng đừng bao giờ gặp lại chúng.”
Tôi thậm chí chẳng thèm nhìn bản thỏa thuận, trực tiếp ký tên ở cuối.
“Mẹ? Mẹ không cần tụi con nữa sao?”
Hai đứa con nhìn tôi đau đớn, không hiểu vì sao tôi lại ký dễ dàng như vậy.
Giang Dĩnh cẩn thận cất bản thỏa thuận đi.
“Chị à, cảm ơn chị đã tác thành cho chúng tôi.”
“Nếu không có chị, tôi và anh ấy cũng chẳng thể ung dung sống tự do bao nhiêu năm qua.”
