Chồng Và Tình Nhân Sống Lại Trở Về Đòi Nhận Con - Chương 4
Cập nhật lúc: 22/06/2026 19:01
Vậy thì tôi đương nhiên sẽ giúp họ thành toàn.
Bao năm qua, những ấm ức tôi chịu ở nhà họ Tống, cuối cùng cũng đến lúc đòi lại cả vốn lẫn lời.
Sau khi bán căn nhà cũ, tôi mua một căn hộ mới.
Căn hộ này, tôi cố tình chọn ngay đối diện nhà của Giang Dĩnh.
Lúc rảnh rỗi, tôi nói chuyện với hàng xóm, rồi mới biết một chuyện thú vị.
Hóa ra suốt 18 năm qua, Giang Dĩnh và Tống Kỳ Phong vẫn luôn sống ở đây.
Thậm chí họ còn được xem như một đôi vợ chồng kiểu mẫu trong khu.
Nhưng bây giờ, cặp đôi từng mặn nồng ấy lại chẳng khác gì kẻ thù.
Cách âm của khu chung cư không tốt, ngày nào tôi cũng nghe thấy tiếng cãi vã om sòm từ căn hộ đối diện.
“Tống Kỳ Phong! Nếu không phải anh nghĩ ra cái chủ ý ngu xuẩn đó, chúng ta có rơi vào tình cảnh này không?”
“Anh sinh ra hai đứa con tàn tật như vậy, sau này sống kiểu gì?”
“Rõ ràng là anh có vấn đề, còn mặt mũi đâu mà đổ lỗi cho tôi?”
“Đm! Tôi có vấn đề? Nếu tôi có vấn đề thì tại sao Tống Lăng và Tống Thần lại khỏe mạnh?”
“Mẹ nó chứ! Hai cái đồ bỏ đi này sao lại là con tôi được? Khốn kiếp!”
6
Tiếng roi da quất xuống liên tục vang lên.
Tôi biết, Giang Nhị lại bị đ.á.n.h.
Cậu ta bị thiểu năng, thường xuyên mắc lỗi.
Từ khi chuyển đến đây, ngày nào tôi cũng nghe tiếng c.h.ử.i bới, đòn roi trút xuống người cậu bé.
Hôm đó, tình cờ tôi gặp Giang Nhất trong khu chung cư.
Cậu bé đang đẩy xe lăn đi mua đồ, trên mặt còn in đầy vết bầm tím.
Trông cậu ta vô cùng t.h.ả.m hại.
Lối ra của khu chung cư có một con dốc dài.
Cậu bé cố gắng đẩy xe lăn lên dốc, nhưng sức lực không đủ, mỗi lần đều bị trượt xuống.
Tôi bước tới, giữ lấy tay cầm xe lăn, dùng sức đẩy lên.
Giang Nhất quay đầu, thấy là tôi.
Cậu cúi đầu, khẽ nói: “Cảm ơn.”
“Tôi báo cảnh sát nhé?”
“Báo cũng vô ích. Họ chỉ đ.á.n.h dữ hơn thôi.”
Đôi mắt Giang Nhất nheo lại, giọng nói mang đầy căm hận.
“Cũng đúng. Đôi khi mạng xã hội còn hữu dụng hơn cảnh sát.”
Tôi buông một câu như không:
Giang Nhất khựng lại.
Đến lúc ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt cậu bé đã sáng hẳn.
Cậu ta là người thông minh, chỉ cần một câu là hiểu ngay.
Tôi có một cô em họ xa bên nhà chồng cũ, quan hệ khá thân.
Hôm đó, cô ấy hẹn tôi ra ngoài ăn cơm.
“Chị, để em kể chị nghe chuyện này.”
“Tống Kỳ Phong đang vay tiền bố mẹ đấy. Hắn ta bảo trong nhà giờ có thêm hai cái miệng ăn, kinh tế chật vật.”
Tôi vừa ăn vừa chờ cô ấy buôn chuyện.
“Chị đoán xem? Kết quả là bố mẹ hắn c.h.ử.i hắn một trận ra trò.”
“Họ bảo Giang Dĩnh có vấn đề về sức khỏe nên mới sinh ra hai đứa con tàn tật như vậy. Còn nói sẽ giới thiệu cho hắn một cô gái khác.”
Chuyện này nghe khá thú vị. Tôi tò mò hỏi:
“Tống Kỳ Phong chẳng phải đã cưới Giang Dĩnh rồi sao?”
“Hắn ta không muốn nuôi hai đứa con tật nguyền kia nữa, vẫn đang tìm cách ly hôn.”
“Vậy cô gái họ giới thiệu là ai?”
Cô em họ ghé sát lại, giọng bí hiểm:
“Con gái họ hàng xa bên ngoại, làm giúp việc gia đình. Nghe nói sắp đến nhà Tống Kỳ Phong làm bảo mẫu.”
“Nói là bảo mẫu, thực chất… là để sinh con cho hắn ta.”
“Tôi còn nghe bố mẹ hắn nói, chỉ cần cô ta sinh được con trai, họ sẽ lập tức để hắn ly hôn với Giang Dĩnh.”
Cô em họ nói xong thì cười phá lên.
“Cả nhà này đúng là quái dị.”
Tôi nghe xong cũng bật cười.
Bởi vì tôi biết, từ nay về sau, Tống Kỳ Phong sẽ chẳng còn ngày nào yên ổn nữa.
Không ngờ người được sắp xếp đến lại nhanh hơn tôi tưởng.
Mới ba ngày sau, tôi đã thấy một cô gái có vẻ ngoài thanh tú xuất hiện trong nhà của Giang Dĩnh.
Giang Dĩnh rõ ràng là không vui.
Nhưng vì đây là người do mẹ chồng cô ta thuê tới, nên cô ta cũng không dám ý kiến gì.
Từ khi bảo mẫu xuất hiện, Tống Kỳ Phong bắt đầu khó chịu với Giang Dĩnh ra mặt.
“Mỗi ngày cô chỉ biết ru rú trong nhà, nhàn rỗi quá sinh hư rồi đúng không? Có rảnh thì đi làm đi.”
Giang Dĩnh cười lạnh, ánh mắt đầy cay đắng.
“Gì cơ? Trước đây tôi làm tiểu tam, sinh cho anh hai đứa con, giờ lại bị anh chê bai à?”
Giọng the thé của Giang Dĩnh vang vọng khắp hành lang.
“Đừng có nhắc đến con trai với tôi! Chính anh có vấn đề, sinh con cũng có vấn đề!”
“Mẹ nó chứ! Cô nói láo! Cô là đồ khốn nạn!”
Chỉ vài giây sau, tiếng xoong nồi, bát đĩa va chạm loảng xoảng vang lên như một bản nhạc hỗn loạn.
7
Bị áp lực tiền bạc đè nặng, cuối cùng Giang Dĩnh cũng phải đi làm.
Nhưng hơn 20 năm qua cô ta chưa từng có một công việc t.ử tế, chẳng công ty nào chịu nhận.
Cuối cùng, cô ta chỉ xin được làm nhân viên rửa bát trong một nhà hàng.
Tất cả oán hận của Giang Dĩnh đều dồn lên đầu Giang Nhất và Giang Nhị.
Mỗi ngày, sau khi cô ta đi làm về, căn hộ lại vang lên tiếng gào khóc thê lương của Giang Nhị và tiếng cầu xin của Giang Nhất.
Hàng xóm không chịu nổi nữa, bắt đầu lên tiếng trong nhóm chung cư.
“Căn 402, cô có thể đừng đ.á.n.h con suốt ngày được không? Cô còn là mẹ à?”
“Đúng đó, ngày nào cũng làm phiền người khác, con tôi còn sợ tới mức khóc thét đây này.”
“Tôi từng thấy hai đứa con của cô ta rồi. Một đứa ngồi xe lăn, một đứa thiểu năng. Có khi nào đều bị đ.á.n.h mà ra thế không?”
“Bao nhiêu năm ở chung cư rồi, sao tự nhiên lại mọc ra hai thằng con lớn như vậy?”
Nhóm chat lập tức bùng nổ bởi vô số lời đồn đoán.
Tôi vừa nhâm nhi trà, vừa vui vẻ xem những tin nhắn liên tục nhảy lên.
Cuối cùng, Giang Dĩnh không nhịn được nữa, gõ thẳng một dòng.
“Tôi đ.á.n.h con tôi, liên quan quái gì đến lũ rác rưởi các người?”
“Đi mà lo chuyện nhà mình đi, đừng có xía vào chuyện nhà tôi!”
Người từng là “bạch nguyệt quang dịu dàng” giờ chẳng khác nào một mụ đàn bà chua ngoa, điên loạn.
