Chồng Vừa Qua Đời, Nhà Chồng Đã Đòi Căn Nhà Của Tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:01

Khi cửa phòng cấp cứu mở ra lần nữa, đã là mười một giờ hai mươi ba phút tối.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang xuống, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Tôi và mẹ chồng đồng thời đứng bật dậy.

Cả hai đều nhìn chằm chằm vào ông ấy, không ai dám mở miệng, vì sợ phải nghe tin xấu nhất.

“Chúng tôi đã cố hết sức.”

Bác sĩ lắc đầu.

“Vết thương quá nặng, xuất huyết nội sọ không thể kiểm soát…”

Những lời phía sau tôi không còn nghe rõ nữa.

Thế giới đột nhiên mất hết âm thanh, chỉ còn tiếng ù tai ch.ói gắt.

Tôi nhìn thấy miệng bác sĩ đang cử động, nhìn thấy y tá bước tới đỡ lấy mẹ chồng đang loạng choạng, nhìn thấy ánh đèn ngoài hành lang xoay tròn, nhưng tôi không nghe được gì cả.

“Trần Mặc!”

Mẹ chồng bật ra một tiếng khóc thê lương.

Âm thanh ấy như một con d.a.o, xuyên thủng phòng tuyến cuối cùng của tôi.

Tôi ngồi phịch xuống đất.

Nền gạch lạnh buốt đến thấu xương.

Có y tá tới đỡ, tôi xua tay, muốn tự đứng lên nhưng hai chân mềm nhũn không nghe lời.

Sao lại thành ra thế này?

Sáng nay anh còn hôn lên trán tôi, nói buổi tối muốn ăn canh sườn tôi nấu.

Anh nói làm xong dự án này sẽ được thăng chức, nói muốn đưa tôi đi bù tuần trăng mật, nói sang năm muốn có một đứa con…

“Thưa chị, xin nén đau buồn. Bây giờ cần làm một số thủ tục…”

Giọng y tá rất nhẹ.

Tôi vịn tường đứng lên, máy móc gật đầu.

Không thể ngã xuống, Lâm Vi, vẫn còn rất nhiều chuyện cần xử lý.

Tôi liên tục tự nhắc mình, nhưng nước mắt như chuỗi hạt bị đứt dây, lau thế nào cũng không hết.

Khi t.h.i t.h.ể Trần Mặc được đẩy ra, bên trên phủ một tấm vải trắng.

Mẹ chồng lao tới khóc lóc t.h.ả.m thiết, bị họ hàng kéo ra.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn từ xa, không dám bước lại gần.

Dường như chỉ cần không vén tấm vải trắng ấy lên, anh vẫn chưa rời đi, chỉ là đang ngủ mà thôi.

Chị chồng Trần Quyên đến vào sáng hôm sau.

Vừa bước vào nhà, chị ta đã ôm mẹ chồng khóc, hai mẹ con ôm nhau khóc thành một đoàn.

Tôi đứng bên cạnh, mắt sưng đến gần như không mở nổi, nhưng đã không còn nước mắt để khóc.

Khi nỗi đau quá lớn, cơ thể sẽ tự khởi động cơ chế bảo vệ.

“Tiểu Mặc, sao con nhẫn tâm thế, bỏ lại mẹ một mình…”

Tiếng khóc của mẹ chồng khàn đặc.

Trần Quyên ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Lâm Vi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao Tiểu Mặc lại gặp tai nạn?”

“Cảnh sát giao thông nói chiếc xe phía đối diện lái xe khi say rượu, vượt đèn đỏ…”

Giọng tôi khàn khàn.

“Tại sao cô không ngăn nó ra ngoài? Biết rõ hôm nay nó phải tăng ca, sao không bảo nó về nhà sớm?”

Mẹ chồng đột nhiên quay đầu, đôi mắt đỏ sưng nhìn chằm chằm tôi.

Tôi ngẩn người.

“Mẹ, con…”

“Tất cả là tại cô! Tại cô không chăm sóc tốt cho nó!”

Nỗi đau của mẹ chồng đột nhiên tìm được nơi trút xuống.

Bà chỉ tay vào tôi, giọng sắc nhọn.

“Nó ngày nào cũng làm việc mệt như vậy, cô đến một bữa cơm cũng không làm cho ra hồn! Nếu không phải đồ cô nấu không hợp khẩu vị, sao nó phải ngày nào cũng ăn bên ngoài? Sao lại gặp chuyện thế này?”

Lời buộc tội vô lý ấy như một cái tát khiến tôi choáng váng.

Trần Quyên cũng nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét.

“Mẹ nói đúng. Trước đây sức khỏe Tiểu Mặc tốt biết bao, lấy vợ xong lại gầy đi.”

Tôi muốn phản bác.

Muốn nói Trần Mặc tăng ca vì dự án đang chạy tiến độ.

Muốn nói những bữa ăn bên ngoài của anh là vì công việc cần xã giao.

Muốn nói tôi đã cố hết sức chăm lo gia đình để anh không phải bận tâm chuyện phía sau.

Nhưng lời đến miệng lại bị tôi nuốt xuống.

Người cũng đã mất rồi, tranh những chuyện ấy còn có ý nghĩa gì?

Tang lễ được tổ chức ba ngày sau.

Rất nhiều người từ đơn vị của Trần Mặc đến, bạn bè, đồng nghiệp đứng kín cả phòng tiễn biệt.

Trong bức ảnh, anh cười rất dịu dàng.

Đó là bức chúng tôi chụp ở bờ biển năm ngoái, anh ôm vai tôi, phía sau là ánh hoàng hôn.

Tôi mặc váy đen, trước n.g.ự.c cài hoa trắng, đứng ở khu vực đáp lễ của gia quyến, hết lần này đến lần khác cúi đầu.

Mẹ chồng dựa vào người Trần Quyên, khóc đến gần như ngất đi.

Mỗi người tới viếng đều vỗ vai tôi, nói “xin nén đau thương”, nói “giữ gìn sức khỏe”.

Nhưng tôi phải giữ gìn thế nào?

Một nửa quan trọng nhất trong sinh mệnh của tôi bỗng nhiên biến mất.

Tất cả kế hoạch về tương lai đều tan thành bọt nước trong chớp mắt.

Khoản vay mua nhà mà chúng tôi sẽ cùng trả…

Không, thật ra chẳng có khoản vay mua nhà nào cả, căn nhà ấy tôi đã thanh toán toàn bộ.

Đứa con chúng tôi định cùng nuôi lớn, những chuyến đi chúng tôi định cùng thực hiện, lời hứa cùng nhau từ từ già đi…

Tất cả đều không còn nữa.

Sau tang lễ, họ hàng dìu mẹ chồng về nhà.

Tôi một mình ở lại sau cùng, nhìn nhân viên trao hộp tro cốt Trần Mặc vào tay mình.

Chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ bé ấy vậy mà lại chứa được người tôi yêu nhất cả đời.

“Trần Mặc, sao anh nỡ…”

Tôi ôm chiếc hộp vào lòng, cuối cùng bật khóc thành tiếng.

Trời đổ mưa nhỏ, từng hạt tí tách rơi xuống, như thể ông trời cũng đang khóc.

Ngày cúng đầu thất, theo phong tục quê nhà, chúng tôi phải lập bàn thờ trong nhà để tế bái.

Từ sáng sớm tôi đã đi mua mấy món bánh Trần Mặc thích lúc còn sống.

Bánh quế hoa, bánh đậu xanh, còn có bánh táo nghiền mà anh lúc nào cũng chê quá ngọt nhưng lần nào cũng ăn hết.

Mẹ chồng ngồi trên sofa trong phòng khách, mắt nhìn tivi nhưng ánh mắt trống rỗng.

Từ ngày Trần Mặc mất, bà rất ít nói.

Phần lớn thời gian bà đều ngồi như vậy, ngẩn người.

Tôi hiểu nỗi đau của bà.

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, trên đời này còn nỗi đau nào lớn hơn thế?

“Mẹ, con làm bữa sáng rồi, mẹ ăn một chút đi.”

Tôi đặt cháo và món ăn kèm lên bàn trà.

Mẹ chồng không thèm nhìn.

“Không có khẩu vị.”

“Dù sao mẹ cũng ăn một chút đi. Mấy ngày nay mẹ gần như chẳng ăn gì, cơ thể sẽ suy sụp mất.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.