Chồng Vừa Qua Đời, Nhà Chồng Đã Đòi Căn Nhà Của Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:01
Chiều hôm đó, thợ của ban quản lý tới thay vòi nước mới.
Mẹ chồng từ đầu đến cuối đều ngồi trong phòng khách xem tivi, không ra xem lấy một lần.
Sau khi thợ đi, tôi thu dọn dụng cụ thì nghe mẹ chồng đang gọi điện.
“…Đúng vậy, số khổ mà, con trai cứ thế mà mất…”
“Cái đứa con dâu ấy à? Hừ, đừng nhắc nữa, cả ngày kéo dài cái mặt, cứ như tôi nợ nó vậy…”
“Nhà à? Đương nhiên là nhà của con trai tôi, nó là một người ngoài mà còn muốn chiếm hay sao?”
Tay tôi run lên.
Chiếc cờ lê rơi xuống đất, phát ra tiếng động ch.ói tai.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, giọng mẹ chồng hạ thấp xuống.
“…Tôi biết phải làm sao, cô cứ yên tâm. Thứ đáng thuộc về chúng tôi, một đồng cũng không thể thiếu.”
Tôi nhặt chiếc cờ lê lên, chậm rãi quay về phòng dụng cụ.
Khoảnh khắc đóng cửa, tôi dựa lưng vào cánh cửa, từ từ trượt ngồi xuống đất.
Người ngoài.
Hóa ra trong lòng mẹ chồng, từ đầu đến cuối tôi vẫn chỉ là người ngoài.
Năm năm bỏ công bỏ sức, bữa sáng bữa tối mỗi ngày, quà cáp phong bao mỗi dịp lễ Tết, những lần bà đau ốm tôi bưng trà đưa t.h.u.ố.c, trong mắt bà có lẽ đều là chuyện đương nhiên.
Ngay cả căn nhà tôi cho bà ở miễn phí cũng bị nghiễm nhiên cho rằng đó là tài sản của con trai mình.
Tôi chợt nhớ trước khi kết hôn, mẹ từng nắm tay tôi nói.
“Vi Vi, mẹ biết con yêu Trần Mặc, nhưng hôn nhân không chỉ có tình yêu. Căn nhà đó là của con, nhất định phải giữ cho tốt. Không phải mẹ nghĩ người khác xấu, mà là trên đời này, con phải chừa cho mình một đường lui.”
Lúc ấy tôi còn cảm thấy mẹ nghĩ quá nhiều, quá thực tế.
Tôi nói Trần Mặc không phải loại người đó, mẹ chồng tuy mạnh mẽ nhưng lòng không xấu.
Bây giờ nghĩ lại, người ngây thơ chính là tôi.
Ngày cúng thất thứ hai của Trần Mặc, theo phong tục phải đốt ít tiền giấy và quần áo giấy.
Tôi đã mua sẵn vàng mã, quần áo giấy, còn có loại t.h.u.ố.c lá anh thích hút nhất lúc còn sống, mặc dù khi ấy tôi luôn khuyên anh hút ít đi.
Mẹ chồng nhìn những thứ tôi chuẩn bị rồi đột nhiên nói.
“Đốt thêm nhiều tiền một chút, để Tiểu Mặc ở dưới đó đừng phải thiếu thốn. Đời nó quá ngắn, chưa được hưởng mấy ngày sung sướng đã đi rồi.”
Tôi gật đầu, lại cho thêm một xấp tiền giấy vào chậu lửa.
Ngọn lửa bùng cao, phản chiếu gương mặt mẹ chồng đỏ rực.
Bà nhìn ngọn lửa nhảy múa, lẩm bẩm.
“Con trai tôi số khổ. Vất vả đi làm, kiếm tiền nuôi gia đình, còn chưa hưởng phúc đã mất. Để lại một bà già như tôi, sau này phải làm sao…”
“Mẹ, con sẽ chăm sóc mẹ.”
Tôi khẽ nói.
Mẹ chồng đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc như d.a.o.
“Cô chăm sóc tôi? Cô chăm được tôi cả đời sao? Cô còn trẻ, sau này chắc chắn sẽ tái giá. Đến lúc đó cô mang căn nhà, chiếc xe con trai tôi kiếm được rồi sang sống sung sướng với người đàn ông khác, vứt bà già này sang một bên chờ c.h.ế.t!”
“Mẹ!”
Tôi kinh ngạc nhìn bà.
“Sao mẹ có thể nói như vậy? Con chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tái giá, càng không thể mặc kệ mẹ!”
“Ai mà chẳng biết nói lời hay?”
Mẹ chồng cười lạnh.
“Tôi sống gần sáu mươi năm rồi, chuyện gì chưa từng thấy? Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đại nạn tới thì mỗi con tự bay. Bây giờ con trai tôi mất rồi, cô có thể thủ được bao lâu? Một năm? Hai năm?”
Tôi há miệng muốn giải thích, cuối cùng lại phát hiện mình không còn gì để nói.
Bất kể tôi nói gì, trong lòng bà từ lâu đã mặc định sẵn một lập trường.
Tôi là người ngoài, sớm muộn cũng sẽ bỏ rơi bà.
Tiền giấy trong chậu lửa dần cháy hết, biến thành tro xám đen.
Gió thổi qua, tro tàn bay tứ tán.
Giống như chút tình cảm ấm áp cuối cùng giữa tôi và gia đình này, sau khi Trần Mặc ra đi, cũng từng chút một cháy thành tro, theo gió biến mất.
Tối hôm ấy tôi mất ngủ.
Nằm trên giường, bên cạnh trống không.
Vị trí của Trần Mặc, chiếc gối vẫn giữ nguyên hình dáng cũ, như thể anh chỉ tạm thời dậy đi vệ sinh, lát nữa sẽ quay về.
Tôi đưa tay sờ chiếc gối.
Lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào.
Căn phòng ngủ này, căn nhà này, nơi nào cũng có bóng dáng Trần Mặc.
Những cuốn tiểu thuyết trinh thám anh thích đọc trên giá sách.
Những chiếc sơ mi anh thường mặc trong tủ.
Hộp kem cạo râu mới dùng một nửa trong nhà vệ sinh.
Chiếc cốc anh chuyên dùng để uống bia trong bếp.
Nhưng người đã không còn.
Tôi đứng dậy đi vào phòng làm việc, kéo ngăn tủ dưới cùng ra.
Bên trong có một chiếc hộp sắt đựng những giấy tờ quan trọng nhất của tôi.
Bằng tốt nghiệp, bằng cử nhân, sổ hộ khẩu, hộ chiếu, còn có cuốn giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản màu đỏ sẫm.
Tôi mở giấy chứng nhận ra.
Trang đầu tiên viết rõ ràng.
Chủ sở hữu nhà ở: Lâm Vi.
Tình trạng sở hữu chung: Sở hữu riêng.
Tính chất nhà ở: Nhà ở thương mại.
Thời gian đăng ký: Ngày 15 tháng 6 năm 2018.
Còn ngày đăng ký kết hôn của tôi và Trần Mặc là ngày 28 tháng 9 năm 2019.
Căn nhà này đúng là do tôi mua đứt một năm trước khi kết hôn, một trăm phần trăm quyền sở hữu thuộc về cá nhân tôi.
Sau khi kết hôn, tôi để Trần Mặc và mẹ chồng chuyển vào ở, chưa bao giờ nhắc tới tiền thuê nhà, cũng chưa từng nhấn mạnh rằng đây là nhà của tôi.
Bởi vì tôi luôn cảm thấy đã là người một nhà thì phân chia quá rõ ràng sẽ tổn thương tình cảm.
Nhưng bây giờ xem ra, không phân rõ thì người bị tổn thương lại là chính mình.
Tôi ôm c.h.ặ.t giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản vào lòng, giống như đang ôm một tấm khiên.
Trần Mặc, nếu anh có linh thiêng trên trời, hãy nói cho em biết em nên làm thế nào.
Em nên tiếp tục nhường nhịn, hay nên bảo vệ chính mình?
Ngoài cửa sổ đêm tối sâu thẳm, không có sao, cũng không có đáp án.
Ngày thứ mười lăm sau khi Trần Mặc rời đi, mẹ chồng và chị chồng Trần Quyên ngồi trong phòng khách đợi tôi.
