Chợt Thấy Ánh Trăng - Chương 10
Cập nhật lúc: 19/08/2026 23:02
Chẳng hiểu tại sao tôi lại hơi chột dạ, dè dặt kéo góc áo anh, gọi:
“Cố Đình.”
Cố Đình không thèm để ý đến tôi.
Anh sa sầm mặt, túm lấy sau gáy tôi, trước mặt tất cả mọi người xách tôi về chỗ ngồi.
Sau đó chẳng nói chẳng rằng cởi áo khoác phủ lên chân tôi, bọc tôi kín mít.
Tôi chỉ biết trơ mắt nhìn anh ngồi một mình, liên tục nốc rượu.
Đến lúc tan cuộc, Cố Đình đã hơi say.
Tôi không yên tâm để anh về một mình, đành gọi tài xế lái thuê, đưa anh về nhà trước.
22
Tôi đưa Cố Đình về biệt thự của anh.
Vốn tưởng khu dân cư có an ninh nghiêm ngặt thế này, chắc tôi phải giải thích mãi mới được vào.
Không ngờ anh bảo vệ lại vô cùng thân thiện, trực tiếp cho tôi đi qua.
Lúc tôi dìu Cố Đình ngồi xuống sofa, anh vẫn mang dáng vẻ choáng váng, say đến mức chẳng thể tự lo cho mình.
Tôi hoàn toàn không nghĩ anh đang giả vờ.
Đường đường là tổng giám đốc Cố thị, sao có thể hạ mình làm mấy trò trẻ con như thế chứ?
Cho đến khi tôi phát hiện lá thư tình năm xưa được Cố Bắc chuyển cho anh trong phòng làm việc, người vừa rồi còn say đến chẳng thể tự lo cho mình bỗng bước nhanh như bay vào phòng.
Năm ấy, tôi cứ tưởng anh chẳng hề coi lá thư này ra gì, vì thế mới giận dỗi bỏ đi.
Không ngờ anh lại giữ nó suốt bao nhiêu năm.
Ngay cả một nếp nhăn cũng không có.
Tôi cầm lá thư tình trong tay, trêu chọc nhìn anh:
“Anh Cố, lá thư tình này trông có quen không?”
Lúc này mái tóc Cố Đình mềm mại rủ xuống, vẻ lạnh lùng sắc bén thường ngày cũng biến mất.
Trong mắt anh hiện rõ sự căng thẳng:
“Có… có sao?”
Ngón tay tôi khẽ vuốt ve lá thư:
“Đây là thư tình của tôi, sao lại ở chỗ anh?”
Giọng Cố Đình rất thấp:
“Cố Bắc đưa cho anh.”
Tôi cố tình tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm:
“Dù sao cũng chỉ là một tờ giấy trắng chẳng quan trọng gì, vậy tôi lấy đi nhé?”
Bàn tay buông bên người Cố Đình siết c.h.ặ.t rồi lại thả, thả rồi lại siết.
Dường như đã do dự rất lâu, anh mới lên tiếng:
“Có thể… đừng mang đi được không?”
“Tại sao? Chỉ là một tờ giấy thôi mà.”
“Nó… rất quan trọng với anh.”
Trong mắt Cố Đình thấp thoáng một chút cầu xin.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một Cố Đình như vậy.
Trong mắt tôi, anh vẫn luôn là một người xuất sắc và tự tin.
Tôi nhìn lá thư tình trong tay, khẽ hỏi:
“Nếu đã quan trọng như vậy, tại sao lúc nhận được nó, anh không trả lời tôi? Còn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra?”
Cuối cùng Cố Đình cũng dám nhìn thẳng vào tôi.
Đôi mắt anh tối đi, giọng khàn đến gần như mơ hồ:
“Tiểu Tinh, khi ấy em còn quá nhỏ. Ngoài anh ra, em chưa từng tiếp xúc với nhiều người khác giới.”
“Sau này em sẽ gặp rất nhiều người. Có lẽ em sẽ gặp một người ưu tú hơn, hoặc một người thật sự đồng điệu với em. Đến lúc đó, em sẽ hiểu rõ hơn thế nào mới là thích.”
“Em nên có nhiều lựa chọn hơn.”
“Anh sợ sau này khi gặp được một người tốt hơn, em sẽ hối hận. Anh không muốn đến lúc đó em phải khó xử.”
Trái tim tôi bỗng đau nhói.
Tình cảm ở tuổi mười mấy có lẽ chưa đủ vững vàng, nhưng lại thẳng thắn và nồng nhiệt nhất.
Tôi đã quên mất rằng, ở độ tuổi của Cố Đình, anh vốn sẽ suy nghĩ nhiều hơn tôi rất nhiều.
Hốc mắt tôi đỏ hoe.
Tôi bỗng hỏi anh một câu chẳng đầu chẳng cuối:
“Anh có biết hoa linh lan không?”
Cố Đình không chớp mắt nhìn tôi, ngoan ngoãn như một chú cún:
“Loài hoa em thích nhất.”
Nghe được câu trả lời mình muốn, tôi phải cố gắng rất lâu mới không bật khóc.
Quả nhiên, chỉ có anh hiểu tôi.
Đêm rất yên tĩnh.
Tôi khẽ hỏi:
“Cố Đình, chúng ta ở bên nhau nhé?”
Người đàn ông ngày thường lạnh lùng, xa cách lúc này lại nhìn tôi với vẻ không dám tin.
Như muốn xác nhận mình không nghe nhầm, anh nhìn tôi hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, ngây ngốc gật đầu.
23
Lá thư tình mà năm đó tôi từng nghĩ anh sẽ chẳng coi trọng, vậy mà lại được Cố Đình nâng niu gìn giữ suốt bao nhiêu năm.
Trang giấy đã hơi ngả vàng, chứng kiến năm tháng trôi qua, cũng chứng kiến tình cảm tôi dành cho anh thuở ấy.
Con người chẳng thể nào biết trước một khoảnh khắc đáng quý đến nhường nào, cho đến khi nó trở thành hồi ức.
Công ty của tôi tên là Linh Lan.
Một cái tên từng bị người khác cười nhạo rất lâu.
Họ nói, một công ty đòi nợ sao lại đặt tên là Linh Lan?
Nghe quê mùa thật đấy.
Nhưng tôi rất thích.
Theo truyền thuyết, hoa linh lan là hóa thân của Thánh Leonard.
“Con đường của tình yêu phủ đầy gai nhọn, chặng đường tôi đi qua cũng lắm gập ghềnh. Nhưng một khi hạnh phúc trở về, nó sẽ mãi mãi ở lại.”
24
Tôi sẽ không nói cho Cố Đình biết, thật ra tôi còn rất nhiều lá thư tình chưa từng gửi cho anh.
Bởi dù một người có thẳng thắn, cởi mở đến đâu, tình yêu ở tuổi 17 có lẽ vẫn luôn mang theo đôi chút ngượng ngùng.
Khoảng cách 8 tuổi khiến một người vốn thẳng thắn và nhiệt tình như tôi hết lần này đến lần khác nghẹn hai chữ “thích anh” nơi cổ họng.
Nhưng cuộc đời là cánh đồng rộng lớn, không phải đường ray.
Chúng ta không nhất thiết phải bước đi theo những khuôn phép mà thế tục đặt ra.
Sắc cam của hoàng hôn trải dài khắp trời, ánh sáng nơi chân trời trong veo rực rỡ.
Còn nóng bỏng hơn cả mùa hè, chính là tuổi 17 nhiệt thành và rực cháy của chúng ta.
