Chu Cẩm Diệu - Chương 10
Cập nhật lúc: 19/06/2026 07:03
Chương 10
"Ta chưa từng nghĩ tới việc cưới nàng về chỉ để làm vật trang trí."
Nàng ngơ ngác gật đầu.
Lại rót thêm cho ta một chén rượu.
"Thế t.ử còn cần gì nữa không?"
"Cứ việc sai bảo."
"..."
Nàng hoàn toàn không hiểu ta đang nói cái gì.
…
Những ngày đầu thành thân.
Chỉ cần ta có chút động tĩnh.
Chu Cẩm Diệu đều bị dọa không nhẹ.
Nếu ở cùng một gian phòng.
Nàng sẽ đột nhiên đi tới hỏi:
"Phải chăng trà đã nguội rồi?"
"Để thiếp thay chén khác cho Thế t.ử."
Lần đầu tiên thấy nàng khách sáo quá mức như vậy.
Ta nhíu mày hỏi:
"Vì sao nàng lại nghĩ thế?"
Nàng dè dặt ngẩng đầu.
Nhìn ta một cái.
Lại nhìn chén trà trong tay ta một cái.
Sau đó không nói gì nữa.
Lúc ấy ta mới nhận ra.
Hóa ra vừa rồi lúc đặt chén trà xuống, âm thanh hơi lớn một chút.
Ta vừa buồn cười vừa bất lực.
Nhưng lại không biết phải giải thích thế nào với nàng.
Ta sợ nói sai lời.
Sợ dùng sai giọng điệu.
Nàng lại suy nghĩ lung tung rồi trốn sau bình phong âm thầm lau nước mắt.
Ta từng thấy nàng lén khóc mấy lần.
Đều là sau khi nói chuyện với ta.
Trời ơi.
Ta thật sự không hiểu nổi.
Sau này hỏi lão phu nhân Hầu phủ.
Mới biết có lẽ nàng vẫn chưa quen với ta.
Chuyện này thì đơn giản.
Ta chủ động xin xuống phía Nam dẹp phỉ.
Trước lúc đi còn đặc biệt dặn nàng:
"Nếu nhớ nhà."
"Thì cứ trở về."
Không ngờ sắc mặt nàng lập tức tái đi.
Cúi đầu thuận mắt đáp một câu:
"Thiếp không dám."
Thật sự chịu thua.
…
Về sau ta mới hiểu.
Khi nói chuyện với Chu Cẩm Diệu.
Giọng điệu phải chậm hơn một chút.
Âm thanh cũng phải dịu dàng hơn một chút.
Như vậy nàng mới không giật mình như một con thỏ nhỏ.
Nhưng đôi khi ta vẫn sơ suất.
Có lần đi ngang qua hí lâu cùng nàng.
Thấy ánh mắt nàng cứ liên tục nhìn vào bên trong.
Ta biết nàng có hứng thú.
Lúc ấy ta đã phần nào hiểu được tâm tư của nàng.
Nên buột miệng hỏi:
"Nàng muốn xem sao?"
Vừa hỏi xong.
Ta lập tức biết mình nói sai rồi.
Đáng lẽ ta nên nói:
"Nếu phu nhân muốn xem."
"Hay là chúng ta cùng vào xem một chút?"
Nhìn phản ứng của Chu Cẩm Diệu.
Quả nhiên là nói sai.
Nàng lắc đầu đến mức trâm cài trên tóc va vào nhau leng keng.
"Đa tạ phu quân quan tâm."
"Ngài hiểu lầm rồi."
Ta nhắm mắt lại.
"Ta muốn xem."
"Chúng ta vào đi."
Từ đó trở đi.
Nàng luôn chú ý giúp ta tin tức của gánh hát kia.
"Phu quân, gánh hát ngài thích lại tới diễn rồi."
"Lần này vẫn bao nhã gian hướng Nam chứ?"
Ta cố nén cười.
Xua tay đáp:
"Bao đi."
"Bao đi."
…
Sau khi trở thành Quốc công phu nhân.
Chu Cẩm Diệu trở nên thú vị hơn một chút.
Để dựng uy nghiêm trước mặt người ngoài.
Nàng không còn sợ ta như trước nữa.
Thỉnh thoảng còn dám cãi lại ta vài câu.
Một buổi sáng.
Nha hoàn vô ý làm gãy hai bông hải đường nàng mới chăm sóc.
Nàng tưởng là ta làm.
Hùng hổ chạy tới chất vấn:
"Phu quân làm gãy hoa của thiếp không phải lần đầu."
"Nếu thật sự muốn, lần sau nhất định phải nói với thiếp trước!"
Đó là lần đầu tiên ta thấy nàng nói chuyện như vậy.
Cảm thấy vô cùng mới lạ.
Ta đang muốn nói thêm vài câu.
Thì nha hoàn bên cạnh đã nhận lỗi.
Thế là.
Chu Cẩm Diệu đang xù lông lập tức lại biến thành Chu Cẩm Diệu cẩn thận dè dặt.
Nàng đuổi theo xin lỗi ta.
Còn nói sau này sẽ mời ta đi xem hí.
Trong lòng ta vô cùng khó chịu.
Không muốn để ý tới nàng.
Nhưng nếu thật sự bảo nàng có lỗi gì.
Ta lại không tìm ra được.
Quả thực sắp nghẹn c.h.ế.t chính mình.
Vì sao?
Vì sao Chu Cẩm Diệu lại khách sáo với ta như vậy?
…
Mãi tới ngày hôm đó.
Ta mới chợt hiểu.
Có lẽ ta và Chu Cẩm Diệu chỉ có thể duy trì mối quan hệ lịch sự như thế.
Lần ấy nàng từ Vọng Xuyên Lâu trở về.
Nhốt mình trong phòng buồn bã rất lâu.
Nha hoàn nói.
Có người nhắc lại chuyện năm xưa nàng rơi xuống nước rồi ép cưới.
Ta dẫn người đi cảnh cáo đám người đó.
Nhưng lại không tới gặp Chu Cẩm Diệu.
Không hiểu vì sao.
Ta muốn nàng tự mình mở lời.
Nói với ta rằng nàng rất tủi thân.
Rất đau lòng.
Thế nhưng hôm sau.
Chu Cẩm Diệu lại xuất hiện trước mặt ta như chưa có chuyện gì xảy ra.
Từ lúc đó.
Ta đã nghĩ thông rồi.
Có lẽ trong lòng nàng.
Ta vĩnh viễn không thể trở thành chỗ dựa của nàng.
Bởi vì trong những nỗi đau của nàng.
Có sự tồn tại của ta.
Mà nàng lại kháng cự chính nỗi đau ấy.
…
Dần dần.
Ta và Chu Cẩm Diệu đều già đi.
Nàng ngày đêm vì phủ Quốc Công mà lao tâm lao lực.
Già nhanh hơn ta nhiều.
Ta cố gắng đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho nàng.
Nhưng vẫn không ngăn nổi năm tháng hằn lên người nàng.
Ngày Chu Cẩm Diệu sắp rời khỏi thế gian.
Ta và Dụ Nhi đều ở bên cạnh nàng.
Ta nắm lấy tay nàng.
Nói:
"Cẩm Diệu."
"Nàng vất vả rồi."
"Phủ Quốc Công có nàng."
"Thật là may mắn."
Thực ra.
Điều ta muốn nói không chỉ có vậy.
Ta muốn nói với nàng rằng.
Gần đây ta thường mơ thấy những ngày đầu chúng ta mới thành thân.
Khi ấy nàng vẫn chưa lợi hại như bây giờ.
Thậm chí còn thường xuyên lạc đường trong phủ Quốc Công.
Ta cũng muốn nói với nàng.
Giá như nàng sống thêm một năm nữa thì tốt biết mấy.
Sang năm là đại thọ tám mươi tuổi của nàng.
Ta còn định vào cung thỉnh Thái hậu tới chủ trì.
Tổ chức cho nàng một thọ yến thật long trọng.
Còn nữa...
Thôi vậy.
Nói những điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Có những lời.
Một khi đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp.
Thì mãi mãi không còn cơ hội nói ra nữa.
Đối với Chu Cẩm Diệu.
Ta vẫn luôn như vậy.
Ta ngồi bên giường.
Lặng lẽ ở cạnh nàng.
Do dự rất lâu.
Rất lâu.
Cuối cùng mới nói thêm một câu:
"Được gặp nàng..."
"Cũng là may mắn của ta."
Chỉ là khi ngẩng đầu nhìn người trên giường.
Nàng đã nhắm mắt lại.
Cũng không biết...
Có nghe hết những lời ta nói hay không.
Toàn văn hoàn.
