Chủ Mẫu Chỉ Muốn Lười - Chương 6

Cập nhật lúc: 26/06/2026 12:03

Sau đó lại có một hạ nhân khác quỳ xuống:

"Đây là gói t.h.u.ố.c vừa mới tìm được trong phòng công t.ử, thỉnh lão phu nhân, Hầu gia kiểm tra thực hư."

Vừa dứt lời, hạ nhân đã dẫn lang trung vào viện, hành lễ:

"Người này nói gói t.h.u.ố.c của thiếu gia là mua ở chỗ hắn về, thỉnh lão phu nhân, Hầu gia tra hỏi!"

Thẩm Hạo lập tức ngồi bệt dưới đất run rẩy hai chân.

Ta nhấc chân bước ra ngoài.

Sau chuyện này, trường công chúa hỏi ta làm thế nào mà có thể tính toán chính xác như vậy.

Biết Đỗ Trĩ sẽ mượn tay Thẩm Hạo để hãm hại ta thì thôi đi, không ngờ còn biết nó sẽ hạ t.h.u.ố.c gì, mua ở đâu nữa.

Hết rồi.

Ta từng trải qua một lần.

Kiếp trước chính là như vậy.

Đỗ Trĩ vừa vào cửa không bao lâu, đã mua chuộc được lòng người.

Lợi dụng việc m.a.n.g t.h.a.i để làm khó ta.

Khi đó làm sao ta có thể nghĩ đến nhi t.ử ta m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày, nhìn nó trưởng thành, lại liên thủ với người ngoài để hãm hại ta?

Bà bà nói ngay trước mặt mọi người: "Lấy thê t.ử như ngươi, đúng là làm nhục cửa nhà ta!"

Thẩm Hoài Chi viết hưu thư: "Lấy thê t.ử như ngươi, đúng là làm nhục cửa nhà ta!"

Đích thân Thẩm Hạo nhốt ta vào biệt viện: "Phụ thân lấy thê t.ử như bà, đúng là làm nhục cửa nhà ta!"

Mỗi người một câu, đạp ta xuống vũng bùn.

Không bao giờ đứng dậy được nữa.

Ta trực tiếp đi đến Nha môn.

Chờ đến khi mọi người kịp phản ứng rồi đuổi theo, thì ta đã đ.á.n.h trống trước cửa Nha môn rồi.

"Thôi Diệu Nghi, người điên à?!" Thẩm Hoài Chi nắm lấy tay ta, "Ngươi muốn làm gì?!"

"Báo quan!" Ta c.ắ.n răng: "Hãm hại thân mẫu, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa. Theo luật...

"Nó là nhi t.ử của ngươi!"

"Vậy nó đã từng xem ta là mẫu thân chưa?"

Ta ra vẻ định gõ lần nữa.

"Thôi Diệu Nghi!" Thẩm Hoài Chi nghiến răng nghiến lợi, "Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?!"

Động tĩnh trước cửa Nha môn đã thu hút sự chú ý của người qua đường.

Những người đi theo sau Thẩm Hoài Chi cũng đã đuổi tới.

Hai tiếng trống vang lên kia, đã thu hút hai vị nha dịch ra ngoài để kiểm tra.

Ta nắm c.h.ặ.t dùi trống, thẳng lưng, cất cao giọng nói:

"Hầu gia đã có niềm vui mới, sao không vui vẻ giải thoát cho nhau?"

"Ta muốn hòa ly."

Trong nhất thời không ai quan tâm đến hài t.ử trong bụng Đỗ Trĩ nữa.

Suy cho cùng, so với hài t.ử còn chưa thành hình, thì người trước mắt quan trọng hơn.

Bà bà bảo vệ Thẩm Hạo giống như bảo vệ đôi mắt của mình.

Vừa nghe tin ta muốn báo quan kiện nó, bà tức giận đến mức suýt ngã xuống đất.

Nhưng bà không dám đ.á.n.h cuộc.

Lúc rước Đỗ Trí vào cửa, bà đã đ.á.n.h cược một lần rồi.

Thua cược.

Nếu lần này lại thua nữa, đó không chỉ là thể diện của Hầu phủ, mà còn là tương lai của cả Hầu phủ.

Ta cùng bà tính toán sổ sách rõ ràng, ta muốn lấy lại toàn bộ của hồi môn đã bù vào Hầu gia mấy năm nay.

Thẩm Hoài Chi thấy ta mở miệng, ngậm miệng đều là bạc, vô cùng khinh thường.

Bỏ lại thư hòa ly rồi rời đi.

Đỗ Trĩ thì ngược lại, ngày rời phủ hôm đó, đã đích thân đến tiễn ta.

Có lẽ là sáu tháng qua ta "không tranh với đời", khiến nàng ta cảm thấy ta không phải là mối đe dọa lớn đối với nàng.

Cho nên nàng ta không tàn nhẫn với bản thân như kiếp trước.

Hài t.ử đã giữ lại được.

Lúc tiễn ta đi, nàng ta ưỡn cái bụng còn chưa nhìn thấy gì ra, trên môi nở nụ cười:

"Tỷ tỷ cứ như vậy rời đi, muội muội thật sự không nỡ."

"Tỷ là nữ t.ử, Hạo Nhi lại không ở bên, về sau nếu gặp phải khó khăn gì, nhất định phải nhớ trở về Hầu phủ nha."

Chắc nàng ta cảm thấy sau khi ta rời đi, chờ đợi nàng là những ngày tháng tốt đẹp.

Ta cũng nhìn nàng ta mỉm cười:

"Muội muội nhất định phải cùng Hầu gia, ân ái dài lâu, mãi mãi không rời."

Đại nạn ập xuống đầu, ngàn vạn lần cũng đừng mỗi người một ngả.

Ta bắt đầu quang minh chính đại làm việc cho trưởng công chúa.

"Hành tiên sinh" đã có căn cơ ở kinh thành, ta lại bắt đầu học tranh luận.

Khi ngày càng có nhiều văn nhân tài t.ử gia nhập, hầu như không ai không biết đến cái tên "Hành tiên sinh".

Trưởng công chúa nhân lúc rèn sắt khi còn nóng, liền hướng bệ hạ đưa ra kiến nghị:

"Hành tiên sinh có thể đạt được thành công trong học vấn, vậy tại sao những nữ t.ử khác trong thiên hạ lại không thể?"

"Phụ hoàng, con vì nữ t.ử toàn thiên hạ đưa ra kiến nghị, thỉnh cầu phụ hoàng mở trường học cho nữ t.ử, cho phép bọn họ ghi danh đi học!"

Hễ là có phe phái bảo thủ phản đối trong triều, ngài liền oán giận đáp lại:

"Nữ t.ử không làm được việc gì?"

"Vậy ngươi có dám cùng Hành tiên sinh tranh luận, thắng được hẵng nói!"

Dưới sự nỗ lực của trưởng công chúa, chưa đến một năm, trường học đầu tiên dành cho nữ t.ử ở kinh thành đã được hoàn thành.

Trong một năm này, ta đã tham gia đủ loại giảng dạy và tranh luận khác nhau, dùng sách chôn người để hình dung cũng không quá lời.

Không rảnh chú ý bên ngoài.

Nhưng cũng không gây trở ngại, có một số việc đang lặng lẽ phát sinh.

Đầu tiên là hài t.ử của Đỗ Trĩ được sinh ra.

Là một tiểu công t.ử.

Hầu phủ vui mừng khôn xiết, tổ chức tiệc rượu hoành tráng

Thứ hai là đã đến lúc bàn hôn sự cho Thẩm Hạo.

Nhưng trong hai năm qua, nó đi theo một đám quần áo lụa là ăn chơi đàng điếm, mang tiếng xấu trên lưng.

P/S: Vũ Nhi

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.