Chủ Mẫu Đương Gia - Chương 10
Cập nhật lúc: 03/07/2026 01:07
Vậy thì còn gì để nói nữa? Hắn nhảy múa trước mặt ta bây giờ chỉ là muốn trêu đùa, muốn thấy ta sụp đổ mất kiểm soát sao?
Và hắn đã thành công thật.
Ta dùng hết sức lực, cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng mà hành lễ: "Tứ Hoàng T.ử anh minh, vậy tiểu nữ xin cáo lui trước."
"
Tứ Hoàng T.ử lại thong thả nói: "Vội gì chứ?"
Hắn nói tiếp: "Mụ đàn bà đó giỏi trò l.ừ.a đ.ả.o, bao lần trót lọt, lần này lại gieo mình vào tay ngươi."
Ta ngước đầu, cẩn thận nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói của hắn.
Chỉ thấy đầu ngón tay thon dài của hắn nhấc một quân trắng, quân đen bị vây hãm đột nhiên có đường sống.
Hắn cười nói:
"Hắc bạch phân minh, bản hoàng thích nhất là điều đó."
"Tần phu nhân có tài trí như thế, không bằng đi tra xem, kẻ nào muốn tiêu diệt quân đen này, rốt cuộc là ai."
Ta trầm ngâm một lát: "Tiểu nữ có một việc muốn nhờ."
Tứ Hoàng t.ử nhướng mày nhìn về phía ta.
Ta giữ giọng điệu bình tĩnh, kiên định: "Tiểu nữ muốn vào ngục, gặp cha mẹ một lần."
Chỉ mình ta, chỉ mình Tần Tiện, chút quyền lực mỏng manh trong tay chúng ta, nếu không cẩn thận liền sẽ bị những kẻ m.á.u mặt có dòng dõi chính thống nghiền nát tan tành.
Kết minh, vốn dĩ đã là một phần trong kế hoạch của chúng ta.
Còn đối tượng là ai, thì phải xem thành ý của đối phương đến đâu.
Đã cùng có mưu cầu, thì đừng nên giấu đuôi mà giả làm thỏ con ngây thơ. Dẫu cho địa vị chênh lệch, nhưng chỉ cần ta còn có giá trị để lợi dụng, ta liền có quân bài để mặc cả.
Người thông minh, thì nên mở cửa sổ nói lời thẳng thắn.
13
Dưới sự sắp đặt của Tứ Hoàng t.ử, ta nhanh ch.óng được gặp cha mẹ.
Cuộc sống trong ngục dĩ nhiên chẳng thể gọi là tốt, trông cha mẹ tiều tụy đi vài phần, nhưng thân thể vẫn xem là khỏe mạnh, chắc hẳn cũng không phải chịu nhiều t.r.a t.ấ.n.
Cha mẹ vừa thấy ta, ban đầu lộ vẻ kinh ngạc. Sau đó cha lại thay đổi sắc mặt, nổi giận: "Con đến đây làm gì! Đây đâu phải nơi mà một nữ nhi như con có thể đặt chân tới!"
Ta chỉ chậm rãi đặt hộp cơm xuống, bày biện từng món cao lương mỹ vị ra: "Cha đừng lo, nếu lần này con tính toán không xong, thì nửa đời sau cũng sẽ vào đây bầu bạn cùng cha mẹ."
Cha mẹ đều sợ hãi, giọng cha run lên bần bật: "Con thật là không biết nghe lời! Con muốn làm gì hả!"
Ta nhét đũa vào tay cha mẹ: "Dĩ nhiên là cứu cha mẹ ra ngoài."
Cha hung hăng hất đũa, ném xuống đất: "Không cần! Con chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình, đó mới là tròn chữ hiếu của cha con ta!"
Mẹ cũng đẫm lệ nói: "Đúng vậy, Thái nhi ngoan, mọi chuyện không hề đơn giản như con nghĩ đâu! Phận nữ nhi chúng ta, làm sao giải quyết được những chuyện gai góc này cơ chứ?"
「Tại sao không thể!」 Ta nghe thấy giọng mình nghẹn ngào vì uất ức, lúc này mới phát hiện bản thân đã rơi lệ.
Ta nhìn cha mẹ:
"Cha, mẹ, cha mẹ từ nhỏ vẫn luôn khen con có tài, nói nếu con đi thi, nhất định sẽ đ.á.n.h bại bao nhiêu đấng nam nhi. Vậy mà vào lúc Giang gia nguy cấp thế này, cha mẹ lại hoàn toàn giấu nhẹm con đi."
"Cha mẹ từng nói, con là đứa con gái duy nhất của cha mẹ, cha mẹ nhất định sẽ luôn tin tưởng con."
Ta nói từng chữ như rút m.á.u, bên môi nở nụ cười: "Cha mẹ chính là, tin tưởng con như vậy đấy sao?"
"Xem thường con, đẩy con vào cảnh vô tình vô nghĩa, coi con như một món đồ vô tri vô giác."
"Cha mẹ thật sự tưởng rằng, cha mẹ thân hãm ngục tù, con liền có thể gối cao đầu ngủ ngon, mượn thế lực của Tần Tiện để né tránh gió bão, thản nhiên hưởng lạc cả đời này sao!"
"Trong lòng cha mẹ, con chính là hạng người khốn kiếp, ch.ó má đến thế sao!"
Chắc hẳn sự thất thố không hề che đậy của ta đã làm cha mẹ kinh sợ, họ im lặng thật lâu không nói lời nào.
Sau một hồi im lặng kéo dài, cha mới lên tiếng: "Thái nhi, những gì cha mẹ làm đều là vì tốt cho con cả thôi! Cha... cha nhất định sẽ không hại con đâu!"
Ta lau vệt nước mắt trên mặt, giọng điệu quay về sự bình tĩnh vốn có: "Nói nhiều cũng vô ích, dù sao giờ ta đã nhập cục, nếu thật sự vì tốt cho con, thì hãy kể hết những gì biết được cho con nghe. Lần này, con tuyệt đối không thể đi sai một bước."
Cha cụp mắt xuống, tấm lưng hơi còng lại.
Sau một hồi im lặng thật lâu, ông thở dài một tiếng.
Đêm dài đằng đẵng, trong chốn lao ngục âm u ẩm thấp, lần đầu tiên ta và cha trò chuyện bình đẳng, không màng đến tôn ti, không màng đến nam nữ.
Lần đầu tiên cha không giấu giếm, cũng không hề qua loa đối với ta.
Đời này, lần đầu tiên.
Thật là vừa cảm khái, lại vừa nực cười.
Ta về đến phủ Tần, trời đã tối sẫm, chỉ có những đốm sáng lẻ loi của ánh nến cho ta biết có người vẫn giữ đèn đợi ta.
Từ xa nhìn lại, chỉ thấy trong chính sảnh có hai bóng người, thoang thoảng mùi cơm canh.
Sống mũi ta bất chợt cay cay.
Bước gần đến chính sảnh, thấy Tần Tiện đang nương theo ánh nến đọc sách. Còn La Tri Đường thì nằm vắt vẻo trên ghế, ngủ ngon lành.
Tần Tiện gật đầu ra hiệu với ta, rồi đứng dậy lay La Tri Đường đang ngủ say: "A Đường, Giang tiểu thư về rồi."
La Tri Đường lơ mơ mở mắt, lẩm bẩm gọi ta: "Tỷ tỷ, tỷ về rồi..."
Chắc là buồn ngủ thật rồi, gọi xong câu đó, cô ấy lại thở đều đặn và ngủ thiếp đi.
