Chủ Mẫu Đương Gia - Chương 8

Cập nhật lúc: 03/07/2026 01:07

"Ngài ấy muốn gặp cô."

Ta trút một hơi thở mạnh.

Rất tốt.

Nhị hoàng t.ử cuối cùng cũng chịu hạ mình đến gặp ta.

10

Buổi yến tiệc mùa xuân đó, ta chưa bao giờ mơ tưởng đến chuyện nổi bật để giành được sự ưu ái của Nhị hoàng t.ử, từ đó xa xỉ cầu xin ngài ta đại phát từ bi, bảo toàn tính mạng cho người nhà ta.

Điều ta muốn, từ trước đến nay đều là dựa vào tình giao hảo giữa Trưởng công chúa và Tứ hoàng t.ử, khiến Nhị hoàng t.ử phải dè chừng.

Ta đang đ.á.n.h cược, cược rằng nhà họ Giang chúng ta đã dốc hết tâm tư vì Nhị hoàng t.ử bao nhiêu năm nay, liệu có thể tạo ra một cơn sóng gió từ hư vô, khiến kẻ bề trên vốn hay đa nghi như Nhị hoàng t.ử cũng phải kiêng dè ta hay không.

Ta đang đ.á.n.h cược, cược rằng mượn thế lực của Trưởng công chúa, liệu có thể mượn oai hùm một chút, khiến kẻ tự cao tự đại như Nhị hoàng t.ử có thể nhìn thấy ta hay không.

Hiện giờ xem ra, ta đã cược đúng rồi.

Khi ta và Tần Tiện trở về phủ, Nhị hoàng t.ử đã ngồi ở vị trí cao nhất.

Ngài ta có gương mặt tuấn tú, đôi mắt thanh nhã, ẩn chứa sự tàn nhẫn và quyết tuyệt khó lòng nhận ra.

Thế nhưng ngài ta đang cười, khóe môi nhếch lên, trông cực kỳ thân thiện vô hại.

Nhưng chỉ là trông có vẻ thôi.

Ta và Tần Tiện cung kính hành lễ.

Nhị hoàng t.ử cười sảng khoái: "Không cần đa lễ."

Đế gia là nơi giả dối nhất, tự tạo ra nghi lễ quỳ lạy để thể hiện uy nghiêm, lại tự tạo ra vài lời khách sáo không đau không ngứa để thể hiện sự khoan dung của chính mình.

Một vở kịch, từ đầu đến cuối, tự biên tự diễn, thật nực cười.

Nhị hoàng t.ử đặt ánh mắt lên người ta, rồi không tránh khỏi việc dừng lại một chút ở vết bớt trên mặt ta.

Sau đó ngài ta mới lên tiếng: "Sớm đã nghe danh con gái Giang đại nhân là tài nữ."

Lòng ta lay động.

Nhị hoàng t.ử gọi cha ta là "Giang đại nhân", tức là đã mặc nhiên thừa nhận cha ta vô tội, mặc nhiên thừa nhận sự trong sạch của nhà họ Giang.

Ngài ta đang ám chỉ cho ta biết, ngài ta vẫn chưa từ bỏ nhà họ Giang. Mà lý do ngài ta vẫn chưa từ bỏ ván cờ c.h.ế.t này, là vì "tài nữ" như ta.

Đối với những kẻ vẫn còn giá trị lợi dụng, bọn họ từ trước đến nay đều tôn sùng việc vắt chanh bỏ vỏ.

Ta cúi người bái lạy: "Đa tạ Nhị hoàng t.ử đã ưu ái."

Nhị hoàng t.ử cũng không nói vòng vo những lời mơ hồ nữa: "Giang đại nhân vào tù, bản hoàng cũng vô cùng đau xót, chỉ là lực bất tòng tâm, không thể cứu giúp."

Ta lại bái lạy: "Phiền Nhị hoàng t.ử đã bận lòng."

Đám nha hoàn xung quanh đã được đuổi đi hết, sắc mặt Nhị hoàng t.ử đột nhiên trầm xuống, chuyển đề tài: "Cô có biết, là ai đã trăm phương ngàn kế cản trở, muốn dồn người thân của cô vào chỗ c.h.ế.t không?"

Ta bái lạy lần thứ ba: "Xin Nhị hoàng t.ử chỉ rõ."

"Tứ hoàng t.ử."

Ta làm đúng theo ý ngài ta, lộ ra vẻ kinh hãi.

Mượn đao g.i.ế.c người, chiêu này được Nhị hoàng t.ử dùng đến mức thượng thừa.

Nếu không phải đã trở thành quân cờ bị vứt bỏ của Nhị hoàng t.ử, nhà họ Giang sao có thể rơi vào kết cục này. Hiện tại ngài ta lại rũ sạch mọi thứ, cứ như thể chính mình là bậc tiên thánh cứu khổ cứu nạn vậy.

Nếu như ta từ nhỏ đã được nuôi dạy trong khuê các, cả đời chỉ mong tìm được một tấm chồng tốt, thì chắc hẳn ta đã ngu muội mà tin lấy rồi.

Cách thuần hóa phụ nữ có rất nhiều, cách triệt để nhất chính là khiến nàng vô tri, khiến nàng không tự chủ được. Như vậy, một khi nàng rơi vào tình cảnh khốn cùng không đáng kể, nàng sẽ hoảng sợ đến mất trí, bất cứ ai xuất hiện, nàng đều sẽ coi đó là cứu tinh.

Nhưng ta thì không.

Ta là kẻ có nhan sắc khiếm khuyết, là kẻ vọng tưởng lấy tài năng để đổi lấy sự tôn trọng.

Tay ta không tự chủ được mà chạm vào vết bớt trên mặt.

Vậy ra, khiếm khuyết này cũng coi như trong cái rủi có cái may sao?

Hóa ra, phúc khí của phụ nữ trên đời này, lại gian nan cay đắng đến thế.

11

Nhị hoàng t.ử vừa rời đi không bao lâu, La Tri Đường liền trở về.

Cảm xúc của nàng luôn bộc lộ ra ngoài như thế, ngẩng cao đầu bước đi, giống như một chú gà trống đại thắng.

Nàng chạy như bay tới trước mặt ta và Tần Tiện, thần thái hớn hở: "Vừa nãy, ta lợi hại lắm đấy!"

Ta cố tình bắt chước giọng điệu của nàng, hỏi ngược lại: "Lợi hại đến mức nào cơ?"

"Khi đến quan phủ gặp quan lão gia, mụ đàn bà đó vẫn còn già mồm lắm, ta cũng chẳng chịu thua kém, bày ra dáng vẻ của tỷ tỷ, mới ổn định được thế trận, hẹn ngày mai mới xét xử tiếp."

La Tri Đường cảm thấy chưa thương lượng ra kết quả, cũng chưa định tội chúng ta, thế đã là tin vui rồi.

Thế nhưng ta và Tần Tiện lại nhìn nhau, sắc mặt thay đổi.

La Tri Đường cũng nhận ra bầu không khí kỳ lạ, hạ thấp giọng xuống vài phần: "Tỷ tỷ, A Tiện, ta làm sai gì sao?"

Tự nhiên là nàng không làm sai gì cả, chỉ là chúng ta đã nghĩ sự việc này quá đơn giản rồi.

Mụ đàn bà đó vừa nãy rõ ràng đã ỉu xìu, sao khi vào quan phủ lại khí thế hơn hẳn?

Khả năng duy nhất chính là, mụ ta quen biết vị quan lão gia kia, nhìn thấy người chống lưng nên mới cứng rắn hơn vài phần.

Mà một người đàn bà bình thường thì sao có thể kết giao với người của quan phủ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chủ Mẫu Đương Gia - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD