Chú Nhỏ, Em Thích Anh - Chương 5
Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:06
Nhưng tôi vẫn không kìm được, tiếp tục dùng ngón tay lướt xuống, kéo bài viết đến cuối rồi nghiêm túc đọc hết.
“Hôm nay tớ không về ký túc xá đâu, cậu có việc gì thì nhắn WeChat cho tớ nhé.”
Đúng lúc ấy, tin nhắn của Phó Diễn Từ gửi đến.
“Chồng”: “Dậy chưa? Có chuyện tôi muốn nói trực tiếp với em.”
Tim tôi đau nhói.
Tôi giơ tay lên, mặt không cảm xúc, xóa tin nhắn rồi chặn luôn anh.
16
Lúc Giang Dương vừa đ.á.n.h bóng trở về thì tình cờ gặp tôi.
Anh ấy nhất quyết muốn bù lại buổi hẹn lần trước.
Điểm tốt khi ở bên một chàng trai da ngăm chính là khi xem phim cũng có cảm giác nhập vai hơn.
Trong rạp chiếu phim, nữ chính và nam chính đang hôn nhau say đắm, còn điện thoại của cô ấy lại đang kết nối video với một người đàn ông khác.
“May mà hôm đó em giải thích cho anh chuyện ‘chồng’ là thế nào, nếu không anh thật sự đã nghĩ mình lại gặp phải một cô gái tệ bạc rồi đấy, ha ha ha.”
“Đúng vậy, ha ha ha.”
Ngay sau đó, nam chính lấy ra chiếc nhẫn giấu sau lưng. Nữ chính vui mừng đến mức đưa tay che miệng.
“Thời Nhiễm, em xem tin tức chưa? Chú em sắp kết hôn rồi. Chúc mừng nhé.”
“Ừ ừ, chúc mừng chú ấy lấy được người đẹp.”
Cảnh phim chuyển sang một khung hình khác.
Tại lễ cưới, cô cháu gái chín tuổi của nam chính đưa nhẫn cưới cho cô dâu chú rể.
Giang Dương bốc một nắm bỏng ngô, vừa nhai vừa nói không rõ tiếng: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đám cưới của chú em, chắc em sẽ làm phù dâu nhỉ?”
“Được thôi được thôi, làm phù…”
Làm phù dâu cho người đàn ông đã ngủ với tôi?
Vừa nghĩ đến dáng vẻ hôm qua của mình khi nói năng lung tung trước mặt Phó Diễn Từ, tôi lại thấy nghẹn lòng.
Tôi bật đứng dậy, rồi chợt nhận ra đây là rạp chiếu phim, vội vàng ngồi xổm xuống.
Tôi nghiến răng nghiến lợi nói với Giang Dương: “Bảo em làm phù dâu cho chú ấy? Nằm mơ đi!”
17
Xem phim xong, tôi chẳng cần suy nghĩ đã từ chối lời mời ăn tối của Giang Dương, bắt taxi thẳng đến nhà họ Phó.
Tiện thể, tôi cũng chính thức nói “chia tay” với Giang Dương.
Nhìn Giang Dương cao mét tám buồn đến mức nước mắt nước mũi sắp chảy ra, tôi vô cùng kinh ngạc.
Cũng chẳng biết Phương Tri Hạ đã nói chuyện với anh ấy thế nào mà kéo dài đến tận bây giờ.
Người giúp việc thấy tôi về nhà, lập tức cúi người chào: “Hoan nghênh nữ chủ nhân về nhà.”
Tôi khựng bước, chỉ cảm thấy hai má nóng rát.
Đây là cách xưng hô mà vào sinh nhật tôi, nhân lúc say rượu, tôi đã năn nỉ Phó Diễn Từ đổi từ “cô Thời” thành “nữ chủ nhân”.
Khi đó Phó Diễn Từ đã nói gì nhỉ?
Anh bất đắc dĩ giải thích với những người bạn trong giới rằng anh đã chiều tôi quá mức, rồi còn công khai trao cho tôi quyền này trước mặt tất cả mọi người.
“Đều nghe em.”
Tôi nhớ, trong bữa tiệc sinh nhật lần đó, hình như đại tiểu thư nhà họ Y cũng có mặt.
Cô ấy còn tặng tôi một sợi dây chuyền đắt tiền.
Nhưng bây giờ tôi rốt cuộc là thân phận gì?
Con gái của bạn thân bố anh.
Một người xa lạ có thể quên ngay sau một lần gặp.
Hay là... tình nhân không thể công khai?
Tôi thất vọng dặn dì Trương: “Sau này đừng gọi như vậy nữa. Nữ chủ nhân của mọi người phải là đại tiểu thư nhà họ Y mới đúng.”
Nói xong, tôi quay người đi lên lầu, bỏ lại mấy người giúp việc nhìn nhau ngơ ngác.
18
Trong phòng gần như chẳng có thứ gì thực sự thuộc về tôi.
Nếu không tính thứ tình cảm đã thay đổi, thì Phó Diễn Từ quả thực là một người chú nhỏ đạt tiêu chuẩn.
Ít nhất là trong chuyện ăn, mặc, ở, đi lại.
Tôi thu dọn tới lui, cuối cùng chỉ bỏ di vật của bố mẹ và những món quà Phương Tri Hạ tặng vào vali.
Sau đó vô cùng dứt khoát ném chiếc thẻ phụ của Phó Diễn Từ lên bàn.
Dì Trương vẫn chưa biết chuyện gì sắp xảy ra, chỉ nghĩ tôi về nhà lấy chút đồ nên đưa cho tôi một hộp trái cây vừa cắt xong để ăn trên đường.
Phương Tri Hạ không có ở đây, tôi dứt khoát xin nghỉ bệnh.
Cố vấn học tập vì nể mặt Phó Diễn Từ nên lập tức đồng ý.
Thậm chí để thể hiện bản lĩnh nịnh nọt của mình, cô ấy còn nhắn một câu đầy vẻ “tôi hiểu mà”: “Con gái ở độ tuổi này chắc chắn sẽ có cách nhìn đặc biệt hơn về lễ đính hôn.”
Tôi tức đến phát điên.
Sau khi nhắn cho Phương Tri Hạ một câu báo bình an, tôi tháo SIM điện thoại ném xuống đất, chuẩn bị trốn trong nhà nghỉ ngủ vài ngày.
Ngủ cho quên hết những thứ không nên tồn tại trong đầu.
Coi như để thư giãn tinh thần.
Nhà nghỉ là do Phương Tri Hạ giúp tôi sắp xếp, cũng không dùng thông tin cá nhân của tôi.
Tôi nghĩ dù Phó Diễn Từ có muốn tìm tôi thì cũng chẳng dễ dàng gì.
Huống chi anh còn đang bận chuyện công việc và lễ đính hôn, làm sao có thời gian quan tâm đến cô cháu gái nhỏ gan to bằng trời như tôi?
Biết đâu anh còn sợ mối quan hệ giữa chúng tôi bị công khai, nên muốn bịt đầu mối luôn cũng nên.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà ăn thêm mấy miếng mì Dương Quốc Phúc.
Cố lấp đầy sự bất an trong lòng.
Sự thật chứng minh, tôi đã phán đoán sai.
Tôi cũng đã đ.á.n.h giá thấp thủ đoạn của người ở vị trí cao.
Làm giả thông tin cá nhân và tháo SIM điện thoại hoàn toàn không thể ngăn được Phó Diễn Từ.
Ngay sáng sớm ngày Phó Diễn Từ bay về, anh đã túm tôi bật dậy khỏi giường.
