Chú Nhỏ, Em Thích Anh - Chương 7

Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:07

Hiểu lầm được giải quyết, tôi vui vẻ nhặt lại SIM điện thoại.

Trong máy lại là hàng loạt cuộc gọi nhỡ và hơn 99 tin nhắn của Phương Tri Hạ.

“Á á á á á, tớ nhầm rồi honey! Đại tiểu thư của nhà họ Y tối đó căn bản không hề xuất hiện tại buổi tiệc!”

“Thần thiếp đáng c.h.ế.t, thần thiếp đáng bị phạt, lập tức tự vả năm mươi cái.”

“Nghe nói Phó Diễn Từ đã thức trắng cả đêm để xử lý công việc ở nước ngoài, sau đó anh ấy đã lên máy bay trở về. Chắc chắn anh ấy sẽ giải thích rõ với cậu.”

“Gần đây tớ tạm thời không đến lớp đâu, ăn hết món này rồi tính tiếp, hehe.”

Còn Phó Diễn Từ nhìn di vật của bố mẹ tôi trong vali, sắc mặt âm trầm, nửa cười nửa không nhìn tôi.

“Cô Thời Nhiễm, em giải thích cho tôi chuyện này là thế nào đi.”

22

Mãi đến vài ngày sau, tôi mới bước ra khỏi phòng.

Lúc này chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là đến lễ đính hôn của tôi.

Tôi hào hứng lên kế hoạch cho mọi việc trong buổi lễ.

Thấy tôi có hứng thú như vậy, Phó Diễn Từ cũng mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm.

Dì Trương đến gần hỏi: “Cô chủ, hoa dùng trong lễ đính hôn có yêu cầu gì không ạ?”

Tôi quay sang nhìn dì Trương, nghiêm túc nói: “Xin lỗi dì Trương, tôi khá là dung tục. Sau này dì cứ gọi tôi là nữ chủ nhân đi.”

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của dì Trương, tôi chỉ có thể ngượng ngùng nhét cho dì một phong bao lì xì thật dày.

Phó Diễn Từ đang họp video ở bên cạnh. Nghe thấy câu nói của tôi, anh lập tức quay sang nhìn.

Tôi nở một nụ cười thật tươi đáp lại.

Thế sự trải qua bao nhiêu thăng trầm, rồi cuối cùng phía trước vẫn sẽ là sự dịu dàng và ánh trăng.

Ngoại truyện: Góc nhìn của Phó Diễn Từ

Phó Diễn Từ nhìn thông báo hóa đơn được gửi đến điện thoại rồi rơi vào trầm tư.

Mặc dù tin nhắn không nói rõ món hàng cụ thể là gì.

Nhưng chỉ cần nhìn tên cửa hàng “Thần Y Tuyệt Thế: Không phục thì đến c.h.é.m”, một người đã dày dạn kinh nghiệm thương trường như anh lập tức nhận ra ở đây có điều bất thường.

Trợ lý hơi do dự, cẩn thận hỏi: “Có cần điều tra xem cô Thời đã mua thứ gì không ạ?”

“Không cần. Tối nay tôi sẽ về nhà một chuyến.”

Phó Diễn Từ lại một lần nữa hủy lịch trình đã sắp xếp chỉ vì Thời Nhiễm.

Chỉ là trước kia vì chứng bệnh tâm lý thật thật giả giả của Thời Nhiễm.

Còn lần này, anh muốn xem rốt cuộc cô nhóc này đang giở trò gì.

Phó Diễn Từ liên tục làm việc trong thư phòng đến tận khuya.

Đến đêm thứ tư, cuối cùng chú mèo nhỏ cũng mắc câu.

Thời Nhiễm nhẹ nhàng gõ cửa, giọng mềm mại gọi: “Chú nhỏ.”

Nhưng biểu cảm trên mặt của cô lại vô cùng phong phú.

Vừa căng thẳng, vừa phấn khích, vừa luống cuống, lại còn có chút tinh quái.

Gần như đã viết thẳng dòng chữ “Tôi định giở trò” lên mặt.

Đêm hôm đó, Thời Nhiễm hoàn toàn không còn liên quan gì đến hai chữ “con gái ngoan”.

Cô không ngừng bày tỏ tình cảm của mình.

Sáng hôm sau, khi Thời Nhiễm lại bưng sữa vào thư phòng, Phó Diễn Từ thầm nghĩ: “May mà mình đã kịp thời cất hết những bức ảnh của Thời Nhiễm treo kín cả bức tường trong phòng. Nếu không, chắc cô nhóc này còn làm chuyện táo bạo hơn.”

---

Ngoại truyện: Đám cưới

Trong phòng trang điểm của cô dâu, chiếc váy cưới có phần đuôi khổng lồ khiến tôi cử động vô cùng bất tiện.

Tôi đưa tay ra sau lưng, cố mãi cũng không thể với tới chiếc khóa kéo.

Cho đến khi một bàn tay ấm áp giúp tôi tháo gỡ.

Nhưng khóa kéo lại bất ngờ được kéo xuống.

Sau đó, một hơi thở quen thuộc truyền đến từ phía sau.

“Chú nhỏ?”

“Bé Nhiễm, đừng quay lại.”

Theo phong tục địa phương, cô dâu chú rể trong ba ngày trước hôn lễ không được gặp nhau.

Không biết Phó Diễn Từ đã tránh khỏi sự tuần tra của Phương Tri Hạ bằng cách nào mà lén lút vào được đây.

Anh cẩn thận ôm lấy eo tôi, đỡ tôi để tôi không bị ngã.

Hai người cứ như vậy ôm nhau thật lâu, chẳng làm gì cả, chỉ lưu luyến không muốn rời xa nhau.

Đúng lúc tôi sắp không nhịn được nữa và phá vỡ vẻ thục nữ của mình, giọng thúc giục của Phương Tri Hạ truyền từ bên ngoài vào:

“Giờ lành đã đến rồi!”

Phó Diễn Từ nhìn bộ dạng đang trợn mắt của tôi, phồng má tức giận rồi bật cười.

Sau đó anh thong thả kéo khóa váy lên giúp tôi, rồi ngồi xổm xuống, tự tay giúp tôi mang đôi giày cao gót pha lê vào.

Thấy thời gian càng lúc càng gấp, tôi vội nói:

“Chú nhỏ, lát nữa gặp.”

Tôi vội vàng xách váy chạy đến lễ đường.

Giang Dương ngồi trong khán phòng, cả người ủ rũ.

Phương Tri Hạ bắt quá nhiều cá cuối cùng cũng lật thuyền. Giang Dương lúc này mới biết mình chỉ là chú cá nhỏ chẳng đáng chú ý nhất trong số vô số “con cá” của cô ấy.

Không đáng chú ý cũng chẳng sao, đằng này anh ấy còn vô tình chọc phải hai ông lớn trong giới kinh doanh.

Bây giờ Phó Diễn Từ lại liên thủ với một người khác cùng nhau tố cáo sự việc, khiến ông bố ở nhà của Giang Dương tức đến mức gần như muốn rút đứt cả dây lưng.

Nhưng lúc này tôi đã chẳng còn tâm trí đâu mà cầu xin cho Giang Dương nữa.

Ở nửa bên kia của t.h.ả.m đỏ, tôi nhìn thấy bóng dáng người đàn ông mà mình ngày đêm mong nhớ.

Anh đưa tay về phía tôi.

Giống hệt đêm ác mộng của năm năm trước, khi Phó Diễn Từ đưa tay về phía tôi và nói: “Anh sẽ mãi mãi ở bên em.”

(Đã hoàn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.