Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 331: Nhị Gia Khó Ở, Thái Thái Bị "đày" Ra Đảo

Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:06

Tô Kiều nghe mà da đầu tê dại.

Cũng không biết từ đâu chui ra cái cảm giác chột dạ như làm chuyện xấu bị bắt quả tang...

"Thẩm tiên sinh." Cô ngoan ngoãn bắt máy.

Đầu dây bên kia là sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, nếu không phải còn nghe thấy tiếng hít thở, Tô Kiều suýt chút nữa đã tưởng bên kia căn bản không có người.

Phải qua đến nửa phút, Thẩm Tu Cẩn mới mở miệng, hỏi một câu: "... Có bị thương không?"

Không cần nghĩ cũng biết là người của Quỷ Ảnh chắc chắn đã báo cáo với hắn rồi...

Những người này bảo vệ cô, nhưng sẽ không thực sự nghe lệnh cô.

Họ chỉ trung thành với Thẩm Tu Cẩn, nếu có ngày nào đó, Thẩm Tu Cẩn nhìn cô thấy ngứa mắt muốn g.i.ế.c cô, thì đám người áo đen đang làm tài xế và khiên chắn cho cô bây giờ, cũng sẽ không do dự mà nổ s.ú.n.g vào cô.

Tô Kiều nhìn nhận rất rõ ràng.

"Không có." Cô cười cười nói, "Tôi lợi hại lắm đó."

Thẩm Tu Cẩn dường như cười khẽ một tiếng, trầm giọng nói: "Tôi biết."

Cô lợi hại đến mức, căn bản không cần đến hắn.

Nếu không phải hai mạng nối liền, có lẽ cô sẽ chẳng thèm nhìn hắn thêm một cái.

"..."

Tô Kiều m.ô.n.g lung cảm thấy, tâm trạng Thẩm Tu Cẩn hơi là lạ, trước đây cô bảo hắn khen mình lợi hại, hắn căn bản sẽ chẳng thèm để ý...

Vị đại gia này lúc nào cũng ngông nghênh kiểu ông đây là nhất, ông trời là nhì.

"Thẩm tiên sinh, anh muốn ăn gì không? Tôi mang về cho anh nhé!" Tô Kiều lấy lòng hỏi.

"Không cần, tối nay em đến chung cư Bán Đảo nghỉ ngơi đi. Vân tay của em tôi đã nhập vào rồi."

Cấp độ an ninh của chung cư Bán Đảo là cao nhất.

Mấy cái loại huyền thuật sư gì đó ngay cả cửa cũng không vào được, ngoài ra...

"Thẩm..."

Tô Kiều nhíu mày, còn muốn hỏi thêm, nhưng Thẩm Tu Cẩn không cho cô cơ hội mở miệng.

"Tôi buồn ngủ rồi, đừng làm phiền tôi."

Giọng điệu ghét bỏ đầy mất kiên nhẫn, cuộc gọi lạnh lùng bị ngắt.

Thẩm Tu Cẩn đứng ở ban công hứng gió đêm lạnh lẽo, gương mặt tuấn mỹ như tượng tạc không nhìn ra cảm xúc gì.

Hắn rũ mắt liếc nhìn điện thoại, là Tô Kiều gọi lại.

Màn hình hiển thị: Tiểu hoa hồng.

Thẩm Tu Cẩn khẽ nhếch môi, trực tiếp tắt máy.

Đường Dạ đứng ngay sau lưng hắn, thân hình nửa ẩn trong bóng tối, như một bóng ma u ám.

"Nhị gia, Thẩm Trường Tông về nhà nhìn thấy t.h.i t.h.ể Thẩm Tông Hàn, tại chỗ hộc m.á.u, nghe tai mắt nói ông ta nổi trận lôi đình. Toàn bộ vốn liếng dưới danh nghĩa ngài có liên quan đến Thẩm gia đều bị đóng băng, mà bên phía nhà mẹ đẻ Triệu Phương Hoa là Kim Dương Triệu gia, động tĩnh cũng rất lớn, ba người anh trai của Triệu Phương Hoa đã đi tìm bang phái lớn nhất Kim Dương - Long Hổ Môn..." Đường Dạ ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn thẳng tắp của Nhị gia nhà mình, thấp giọng nói, "Xem ra cái c.h.ế.t của Thẩm Tông Hàn, bọn họ đều tính lên đầu ngài rồi."

Chuyện này, tuyệt đối không thể kết thúc êm đẹp...

Khóe miệng Thẩm Tu Cẩn tràn ra một tiếng cười lạnh thấu xương, hờ hững nói: "Vậy thì tới đi."

Hắn và Thẩm Trường Tông cách cái ngày xé rách mặt hoàn toàn, cũng chỉ còn thiếu một lớp giấy cửa sổ.

Thế gia hào môn như vậy, đời này nối tiếp đời kia, những vụ 'tai nạn' thường xuyên lên báo cũng chẳng hiếm lạ gì... Hắn không thể, cũng sẽ không c.h.ế.t, vậy thì người lên báo chỉ có thể là Thẩm Trường Tông thôi!

Thẩm Tu Cẩn nhìn đôi tay của mình, tái nhợt thon dài, xương cốt gầy guộc... thích hợp cầm s.ú.n.g g.i.ế.c người, nhưng dường như không thích hợp lắm để hái một đóa hoa hồng.

...

"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy."

Tô Kiều nghe giọng nữ máy móc bên tai, mày càng nhíu c.h.ặ.t.

Cái tình huống quái quỷ gì đây?

Giận rồi?

Hắn không cho cô về Tư U Viên, ngược lại ném cô ở chung cư Bán Đảo là thao tác gì?

Tô Kiều nghĩ không ra.

Cô vỗ vỗ vai người áo đen ngồi ghế trước.

"Đưa tôi đến chỗ Nhị gia các người."

Người áo đen giọng điệu khách sáo cung kính, nhưng không chừa đường thương lượng: "Xin lỗi, Thái thái. Nhị gia dặn dò, phải đưa ngài đến chung cư Bán Đảo."

Tô Kiều cố gắng đ.á.n.h bài tình cảm: "... Cậu cũng gọi tôi là Thái thái rồi, chút mặt mũi này cũng không cho sao?"

Đối phương lạnh lùng: "Là lệnh của Nhị gia, xin ngài phối hợp."

"..."

Được rồi, không cho.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 331: Chương 331: Nhị Gia Khó Ở, Thái Thái Bị "đày" Ra Đảo | MonkeyD