Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 490: Đánh Người Không Đánh Mặt

Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:01

Tô Kiều sao có thể cho bà ta cơ hội này, Ngũ Lôi Phù giấu trong lòng bàn tay mạnh mẽ đ.á.n.h tới, đ.á.n.h cho bà ta hồn phi phách tán ngay tại chỗ!

Nhưng khoảnh khắc cuối cùng, thứ cô nhìn thấy trên mặt ma nữ không phải là hận ý, mà là nụ cười giải thoát.

Tâm niệm Tô Kiều khẽ động, đột nhiên liền hiểu ra, ma nữ không phải muốn g.i.ế.c Thời Nguyên Huân, chỉ là cầu được hồn phi phách tán, hoàn toàn giải thoát mà thôi.

Bà ta lúc sống hay sau khi c.h.ế.t, e là đều yêu Thời Nguyên Huân, chỉ là yêu mà không được, liền tự thêu dệt cho mình một giấc mộng... thậm chí cố chấp đến mức, tạo ra một quỷ vực.

Một quỷ vực chỉ thuộc về bà ta và Thời Nguyên Huân.

Ở đây, không có cầu mà không được, người bà ta yêu, cũng yêu sâu đậm bà ta...

Dục niệm của con người, sau khi c.h.ế.t vẫn sẽ hành hạ bọn họ... cho đến khi hồn phi phách tán mới hoàn toàn biến mất giữa trời đất.

Tô Kiều không khỏi có chút thổn thức.

"Thẩm thái thái..." Giọng nói của Thời Nguyên Huân, kéo suy nghĩ của cô về hiện thực.

Ông làm bộ muốn quỳ xuống: "Đa tạ ơn cứu mạng của cô!"

Tô Kiều vội đỡ lấy ông: "Ông quỳ tôi, tôi sẽ tổn thọ đấy."

Câu này ngược lại dọa Thời Nguyên Huân sợ, Thời Thánh Lăng bên cạnh một tay đã xách ông lên.

"Bố, bố mau đứng cho vững! Chúng ta không thể lấy oán trả ơn a!"

Thời Nguyên Huân bị chọc cười, đá một cước qua.

"Mày câm miệng." Ông nhìn về phía Tô Kiều lần nữa, ánh mắt rơi trên mặt Tô Kiều, không biết nghĩ đến cái gì, muốn nói lại thôi.

"Ông muốn nói gì cứ nói thẳng là được." Tô Kiều luôn luôn thẳng thắn.

Thời Nguyên Huân liền thành thật nói: "Thời gian tôi bị ma nữ nhốt, cũng đang nghĩ cách trốn ra ngoài. Lúc tôi chạy loạn, từng nhìn thấy cô."

Tô Kiều nghe vậy khẽ cau mày: "Ông ở trong quỷ vực, nhìn thấy tôi?"

"Đúng, nhưng chắc không phải là cô..." Thời Nguyên Huân nhớ lại nói, "Người phụ nữ kia tuy rằng lớn lên giống hệt Thẩm thái thái cô, nhưng khóe mắt cô ấy không có nốt ruồi son này..."

Quỷ vực là do chấp niệm sinh ra.

Sức mạnh của ma nữ Trương Dục Tú có hạn, quỷ vực bà ta tạo ra chỉ ở trong căn phòng này, còn cần lấy gương làm vật trung gian.

Nhưng chỉ cần nguyên chủ sức mạnh đủ lớn, sẽ sinh ra chấp niệm mạnh mẽ tương đương, có thể mở rộng quỷ vực vô hạn.

Mà giữa các quỷ vực, thỉnh thoảng sẽ xảy ra liên kết...

Xem ra Thời Nguyên Huân trong lúc chạy trốn, đã đi nhầm vào một quỷ vực khác...

"Lúc đó tôi muốn tiến lên gọi cô tỉnh lại, nhưng tôi còn chưa đi qua, đã bị một luồng sức mạnh b.ắ.n ra ngoài, suýt nữa đ.á.n.h tan tôi." Thời Nguyên Huân nhớ lại vẫn còn sợ hãi.

Suýt chút nữa thì c.h.ế.t ở trỏng.

Tô Kiều hơi nhíu mày, truy hỏi: "Trong quỷ vực kia ngoại trừ một người phụ nữ giống tôi, còn có người nào khác không?"

"..." Thời Nguyên Huân cố gắng nhớ lại một phen, "Lúc tôi bị b.ắ.n ra, còn nhìn thấy bóng lưng một người đàn ông, mặc cả cây trắng, tóc cũng màu trắng... đúng rồi, trên cổ tay người đàn ông kia có một chuỗi phật châu!"

—— Đó chẳng phải là Tà Sát Tinh sao!

Lông mày Tô Kiều nhíu c.h.ặ.t hơn.

Cho nên, Tà Sát Tinh cái tên ch.ó c.h.ế.t kia chẳng lẽ đang lấy cô chơi trò thế thân cẩu huyết gì đấy chứ?

Tô Kiều càng nghĩ càng cảm thấy cạn lời.

Đã xử lý xong việc, cô định cáo từ.

Tô Kiều lấy hai lá bùa đưa cho Thời Nguyên Huân: "Ông cụ Thời, cơ thể ông ở trong quỷ vực quá lâu, âm khí nhập thể, sẽ dẫn đến nội tạng suy kiệt, giảm bớt dương thọ. Hai lá d.ư.ợ.c phù này có thể giúp ông hồi phục."

"Đa tạ Thẩm thái thái!"

"Không cần cảm ơn." Tô Kiều móc điện thoại ra, mở mã QR, "Một lá năm vạn, chuyển khoản cho tôi là được."

Thời Thánh Lăng móc điện thoại chuyển tiền.

Tô Kiều nói một tiếng: "Cáo từ."

Nhấc chân đi luôn.

Cô bây giờ chỉ muốn mau ch.óng về Đế Thành, đi gặp Đoạn Hành, thông qua Luân Hồi Cảnh xem xem kiếp trước của cô rốt cuộc có ân oán gì với Tà Sát Tinh!

Thời Thánh Lăng nhìn bóng lưng cô, nhịn rồi lại nhịn, vẫn không nhịn được.

"Tô Kiều!"

Tô Kiều bị cậu ta gọi cả tên lẫn họ như vậy, khó hiểu quay đầu lại: "Còn việc gì?"

Thời Thánh Lăng hít nhẹ một hơi: "Tôi... ưm!"

Cậu ta vừa há mồm, đã bị bố ruột khóa cổ, lời nói hoàn toàn bị bóp c.h.ế.t trong cổ họng.

Thời Nguyên Huân cười hiền lành với Tô Kiều: "Chó con nói nó muốn tiễn cô, tôi thấy chắc không cần đâu."

"Ồ, không cần. Tôi biết đường ra, hai người dừng bước." Nói xong, Tô Kiều tiêu sái vẫy tay, đầu cũng không ngoảnh đi thẳng.

Thời Thánh Lăng cũng thoát khỏi tay bố ruột, nín đến đỏ cả mặt.

"Bố! Bố làm gì thế, muốn mưu sát con ruột à?"

Thời Nguyên Huân lạnh lùng nhìn chằm chằm cậu ta: "Mày muốn làm gì? Còn muốn tỏ tình với vợ Thẩm Tu Cẩn??"

Thời Thánh Lăng lời lẽ chính nghĩa: "Con muốn vẽ một dấu chấm tròn trịa cho mối tình đầu của con!"

Thời Nguyên Huân chỉ cảm thấy huyết áp đang tăng vọt.

"Tao thấy mày muốn vẽ dấu chấm hết cho cái mạng già của bố mày thì có! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cho xong!!"

"Ui da, bố! Đánh người không đ.á.n.h mặt, đ.á.n.h mặt mất tôn nghiêm!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.