Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 620: Buff Chồng Chất
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:23
Lời nói này của Tô Kiều chứa lượng thông tin quá lớn, gần như đ.á.n.h sập nhận thức của Chúc Cương trong hơn hai mươi năm qua.
"Cô đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?!" Cô ta theo bản năng phản bác, nhưng vì quá kích động, động đến vết thương, đau đến mức hít hà một tiếng.
Chúc Cương lườm Tô Kiều một cái, cố nén đau đớn, lạnh lùng nói: "Cô đã tra ra được thân phận sư phụ tôi, thì cũng nên biết, ông ấy là Vu sư lợi hại nhất. Nếu thật sự có người hạ chú lên tôi, ông ấy tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ! Hơn nữa, ai lại hận tôi như vậy? Khi tôi còn chưa ra đời, đã hạ chú lên tôi?! Quả thực hoang đường!"
Tô Kiều sờ sờ cằm, dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Chúc Cương.
"Một đứa trẻ chưa ra đời đương nhiên không đến mức đắc tội người khác, nhưng nếu là yêu ai yêu cả đường đi, cũng hận ai hận cả tông chi họ hàng thì sao? Cô không đắc tội người ta, cha mẹ ruột của cô, chưa chắc đã không tạo nghiệp..."
Cha mẹ ruột...
Trong đầu Chúc Cương lướt qua khuôn mặt dịu dàng từ ái, nhưng luôn đẫm nước mắt của Vương hậu.
Rõ ràng đó là mẹ ruột của cô, nhưng cô chưa bao giờ được giống như Tịch Lâm, có thể tùy ý gọi bà là mẫu hậu, cũng không thể thừa hưởng niềm vui dưới gối, được yêu thương như một đứa con gái...
Thực tế, cô không được phép đến gần Vương hậu.
Từ khi còn rất nhỏ, cô chỉ có thể đứng từ xa... đeo khăn che mặt màu đen che đi khuôn mặt, đứng ở góc không ai chú ý...
Cô có tội.
Mọi người đều nói với cô như vậy.
'Chúc Cương, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ! Kiếp này ngươi đến để chuộc tội! Tuyệt đối không được để bất cứ ai biết, ngươi có liên quan đến Vương thất!'
Giọng nói nghiêm khắc của sư phụ, lập tức vang lên bên tai như tiếng còi báo động, đập tan khuôn mặt của Vương hậu!
Bàn tay buông thõng trên giường của Chúc Cương, lặng lẽ siết c.h.ặ.t ga giường, không có tủi thân và không cam lòng là không thể nào.
Nhưng hơn hai mươi năm rồi, cô quen rồi, cũng đã sớm chấp nhận số phận của mình...
"Tôi là trẻ mồ côi, là sư phụ nuôi tôi lớn!" Chúc Cương cứng rắn nói, "Tôi không biết cha mẹ ruột của tôi là ai! Tôi chỉ biết, tôi là yêu nghiệt họa quốc chuyển thế, tôi đến để chuộc tội..."
"..."
Tô Kiều biết cô ta bị tẩy não quá nghiêm trọng rồi.
Cho dù sự thật ngay trước mắt, Chúc Cương cũng không muốn, hay nói đúng hơn là không dám, xé bỏ lớp màng đó.
Tô Kiều nhận thấy, 'vết bớt' màu đỏ sẫm hình mạng nhện trên mặt Chúc Cương đã bò qua sống mũi, phạm vi đang không ngừng mở rộng.
Cô khẽ nhíu mày, thầm nghĩ đa phần là do sự yêu hóa của Chúc Cương vừa rồi, đã thúc đẩy trận pháp phong ấn.
Theo lời sư phụ Huyền Hư T.ử nói, đợi đến khi phong ấn này bò kín cả khuôn mặt, chính là ngày c.h.ế.t của Chúc Cương.
Người hạ ấn lên Chúc Cương, xem ra là muốn cô ta không sống qua nổi năm nay rồi...
"Tôi và công chúa Tịch Lâm gặp phục kích trên biển, chắc là hải tặc, hiện tại đường biển không an toàn." Chúc Cương đã chỉnh đốn lại tâm trạng, nhìn lại Tô Kiều, nghiêm túc nói, "Thẩm thái thái, tôi không làm phiền cô và Nhị gia nữa. Tôi tự liên lạc với thân vệ binh nước K, bảo họ đến hộ tống công chúa về nước..."
"E là thân vệ binh của các cô, không thể đến được đâu." Tô Kiều nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói cho cô ta biết sự thật, "Nước K đã xảy ra chính biến, mọi kênh thông tin đều bị phong tỏa, Hoàng cung cũng đã bị vũ trang bao vây. Hôm nay chặn g.i.ế.c các cô trên biển, không phải hải tặc, là người nước K."
Sắc mặt Chúc Cương vốn đã tái nhợt, lúc này càng không còn chút m.á.u.
Tô Kiều tiếp tục nói: "Thực ra Tịch Lâm đã từng bị phục kích ở trung tâm thương mại, kẻ muốn g.i.ế.c cô ấy, là người của đội đặc nhiệm Tùng Lang. Lúc thủ lĩnh của bọn họ tự sát, đã hô khẩu hiệu của Nghiệp Sát Môn..."
Danh tiếng của Nghiệp Sát Môn, Chúc Cương đương nhiên đã nghe qua.
"Nghiệp Sát Môn là tổ chức bí ẩn đứng đầu quốc tế, bọn họ nhận nhiệm vụ rất kén chọn... nhưng một khi ra tay, tỷ lệ thắng là một trăm phần trăm! Nhưng Nghiệp Sát Môn có quy tắc riêng." Chúc Cương khẳng định, "Bọn họ sẽ không dính vào tranh chấp chính trị, càng không g.i.ế.c kẻ yếu trói gà không c.h.ặ.t!"
Tô Kiều: "..."
Vậy thì công chúa Tịch Lâm kiêu kỳ kia tương đương với buff chồng chất rồi!
