Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 785: Phong Đô Đại Đế Xuất Sơn
Cập nhật lúc: 06/01/2026 19:17
Tin tức Mạnh Bà Hứa Thanh Hoan sắp thành thân đã truyền khắp cả Minh giới.
Hắc Vô Thường bị ép trở thành cái loa truyền thanh chạy ngược chạy xuôi, đi khắp nơi tung tin, suýt chút nữa mệt đến nằm bẹp dí, vừa tìm được chỗ không có quỷ định nghỉ ngơi một chút, bỗng nhiên lại bị mấy tiếng sấm sét đ.á.n.h thức.
Hắc Vô Thường chỉ tưởng là người đàn bà Tô Kiều kia lại tới nổ địa phủ, liền đào hố tại chỗ chuẩn bị làm đà điểu, lại bị Phán Quan đi ngang qua bắt gặp, túm lấy một cái.
"Không lo làm việc cho tốt, trốn ở đây lười biếng cái gì? Để Phong Đô Đại Đế biết được, thằng nhóc ngươi hồn phi phách tán ngay tại chỗ!"
Hắc Vô Thường ngẩn ra, chưa phản ứng kịp: "Phong Đô Đại Đế? Không phải ngài ấy ở núi Phong Đô..."
Phán Quan vuốt râu, ra vẻ bất đắc dĩ khi lãnh đạo đến thị sát.
"Vừa rồi ngươi không nghe thấy âm lôi mở đường à? Phong Đô Đại Đế xuất sơn rồi!"
"Xuất... Xuất sơn?" Hắc Vô Thường dè dặt nói, "Đại Đế ở ẩn núi Phong Đô đã lâu, sao ngài ấy còn đích thân ra ngoài vậy?"
Phán Quan liếc xéo nó một cái: "Không biết tin tức từ đâu ra, nói Mạnh Bà Hứa Thanh Hoan muốn thành thân ở nhân gian, lời đồn nổi lên bốn phía, bên phía Phong Đô Đại Đế đều có tin tức rồi."
Hắc Vô Thường: "..."
Phán Quan cũng cảm thấy kỳ lạ: "Ngươi nói xem Hứa Thanh Hoan chỉ là một Mạnh Bà, vi phạm luật âm gian, thật sự muốn bắt, sắp xếp âm sai đi là được rồi. Ngài ấy còn đích thân xuất sơn, chậc... cũng quá chuyện bé xé ra to rồi."
Hắc Vô Thường thầm nghĩ âm sai nào đ.á.n.h lại được con mụ hung dữ Tô Kiều kia chứ...
"Ngươi đừng có lười biếng ở đây! Tìm mấy quỷ sai quét dọn sạch sẽ khu vực sông Minh Hà này đi, lỡ như Phong Đô Đại Đế đi ngang qua, phải để lại ấn tượng tốt cho lãnh đạo!" Phán Quan phân phó.
"Vâng vâng vâng." Hắc Vô Thường khúm núm đáp lời, đợi Phán Quan đi xa, nó lập tức từ Quỷ Môn lẻn vào U Minh, để lại lời nhắn —— Phong Đô Đại Đế đích thân xuất sơn rồi!
Nhiệm vụ của nó hoàn thành rồi, lập tức chui ra ngoài, gọi mấy con quỷ cần cù chăm chỉ nhặt rác bên bờ sông Minh Hà.
Hai bên đều không đắc tội.
***
Mà lúc này, tại một khu vườn hoang vắng vẻ cổ kính, đèn l.ồ.ng rực rỡ, lụa đỏ treo trên cành cây khô, diễm lệ lại quỷ dị.
Đội ngũ đón dâu kiệu tám người khiêng cứ thế lặng lẽ dừng trong sân, nhìn kỹ lại, đều là người giấy.
Trong phòng, tân nương một thân mũ phượng khăn quàng vai đội khăn voan đỏ ngồi ngay ngắn ở giữa.
Góc lầu hai, Thẩm Tu Cẩn nhìn chằm chằm bóng dáng tân nương, mi tâm hơi nhíu, vẻ không vui và lo lắng đè nén nơi đáy mắt.
Hắn khó chịu liếc nhìn Tiêu Tư Diễn bên cạnh, oán khí rất lớn.
"Cậu cưới vợ, ngược lại rất biết cách hành hạ vợ tôi."
"..." Tiêu Tư Diễn cũng không muốn để em gái gánh vác rủi ro này, nhưng anh biết rất rõ không còn cách nào tốt hơn.
Dù sao đây cũng là lĩnh vực anh lực bất tòng tâm.
'Tân nương chờ gả' ngồi dưới lầu là Tô Kiều, cô xin bát tự sinh thần của Hứa Thanh Hoan, hấp thu khí tức lạnh lẽo trên người cô ấy, dáng người hai người cũng tương tự.
Cô ngồi ở đó, khăn voan vừa trùm lên, đủ để đ.á.n.h tráo.
Dù sao, Phong Đô Đại Đế bế quan ngàn năm, da thịt đối với ngài ấy mà nói, chẳng qua chỉ là bộ xương khô hồng phấn mà thôi, mỗi kiếp có một dáng vẻ, chỉ có khí tức và tinh phách mới là mấu chốt để nhận người...
Hứa Thanh Hoan thật sự bị Tô Kiều giữ lại trong phòng, do Viêm Minh và người đưa đò Hồ Tam canh giữ, cộng thêm trận pháp cô bố trí, sẽ không dễ dàng bị phát hiện.
Tô Kiều đợi đến mức có chút mất kiên nhẫn, hai chân đi giày thêu uyên ương đỏ dưới lớp áo hỉ, chán đến c.h.ế.t khẽ đung đưa.
Cô lén lút vươn tay, từ trong đĩa sứ đựng điểm tâm bên cạnh, nhanh như chớp sờ soạng mấy cái, một cái nhét vào miệng, mấy cái khác giấu vào tay áo.
Thẩm Tu Cẩn tự nhiên biết cô đói bụng rồi.
Thấy nước trà trên bàn cách cô hơi xa, hắn định xuống dưới châm thêm chút cho cô, nhưng Thẩm Tu Cẩn vừa xoay người, đột nhiên cảm thấy nhiệt độ bốn phía giảm mạnh.
Nhìn từ cửa sổ ra ngoài, kiệu tám người khiêng bằng giấy và người giả trong sân bị hất tung, một luồng âm phong khổng lồ phá tan cửa lớn, cuốn thẳng về phía Tô Kiều!
"Tiểu Kiều!"
Sắc mặt Thẩm Tu Cẩn thay đổi rõ rệt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Tô Kiều vừa rồi còn ở chỗ cũ đã biến mất ngay dưới mí mắt hắn!
Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt...
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Hứa Thanh Hoan trong phòng cũng mở cửa đi ra, âm phong quét qua, đại sảnh dưới lầu đã là một mớ hỗn độn, còn có nửa miếng điểm tâm bị c.ắ.n dở rơi trên mặt đất.
Sắc mặt Hứa Thanh Hoan hơi trắng bệch, khẽ nói: "Ngài ấy... coi Tiểu Kiều thành tôi, bắt đi rồi."
