Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 10

Cập nhật lúc: 26/03/2026 13:02

Làm anh em tốt nhất của Phong Thừa, Mạnh Xuân Kiện là người nổi tiếng, ai ai cũng biết mặt. Quách Thanh từng làm trợ lý cho Phong Thừa một thời gian, ngày nào cũng đi theo anh ấy, và cũng thường thấy Mạnh Xuân Kiện, thậm chí còn cùng nhau truy bắt kẻ trộm, tình cảm khá thân. Không phải chuyện gì đặc biệt, chỉ là công việc bình thường.

Một hôm, khi cùng nhau ăn cơm, Quách Thanh thấy một tiểu thanh niên trộm điện thoại của một cô gái.

Ngay lập tức, cô vỗ bàn đứng dậy, giận dữ mắng mỏ. Mạnh Xuân Kiện lập tức tham gia, hăng hái đứng vào hàng ngũ, oán giận khiển trách kẻ trộm. Kẻ trộm hoảng sợ bỏ chạy, Quách Thanh và Mạnh Xuân Kiện lập tức đuổi theo.

Nhưng Mạnh Xuân Kiện vốn thể chất không mạnh, vừa chạy nửa con phố đã thở hồng hộc.

Quách Thanh rượt kịp kẻ trộm, mới nhận ra Mạnh Xuân Kiện tụt lại phía sau.

Tiểu thanh niên, thấy cô lạc đàn, càng lúc càng táo bạo, rút ra một con d.a.o nhỏ. Tình thế lập tức nguy hiểm.

Quách Thanh chạy nhanh, nhưng thiếu kinh nghiệm chiến đấu, nhiều lần chỉ kịp né tránh, vừa đỡ vừa tránh, may mà chưa bị thương nặng.

Phong Thừa kịp thời đến cứu.

Mạnh Xuân Kiện lắc đầu thầm nghĩ, Phong Thừa lại quen đại mỹ nữ này lúc nào mà anh ta không hề biết?

Mạnh Xuân Kiện dẫn Khương Nguyên lên phòng khách tầng hai, đẩy cửa ra, vỗ tay hai lần trịnh trọng giới thiệu:

"Yên tĩnh yên tĩnh, có khách quý. Phong Thừa, đây có một đại mỹ nữ tìm cậu."

Trong phòng khách, một đám người vừa chơi bài vừa uống rượu, ngoài hai cô gái Mạnh Xuân Kiện dẫn tới, còn có nhiều người khác, có người gợi cảm, có người thanh thuần xinh đẹp.

Trên mặt bàn Đá cẩm thạch bày bia và rượu tây màu sắc khác nhau nhiều như mây, hương vị cồn xen lẫn mùi thơm mù mịt của phụ nữ.

Ba cô gái đang đ.á.n.h poker, eo bị nam nhân ôm.

Lạc Hàng mặt mày cau lại, cầm bài hỏi Phong Thừa xử lý thế nào.

Một cô gái khác dựa vào ghế sofa, chân giẫm mép bàn, ánh mắt rơi vào bài trong tay mình .

Nghe thấy tiếng động, tầm mắt mọi người đổ dồn tới.

Phong Thừa mở mắt ra.

Khương Nguyên bước lên, tháo kính râm, hất đầu:

"Chào mọi người."

Phòng khách thoáng chốc im lặng. Trong yên tĩnh vang lên vài tiếng:

"Má ơi!."

"A a a, Khương Nguyên?!" một nữ sinh hưng phấn che miệng hét lên.

Nam nhân trân trối, mắt chăm chăm nhìn, đâu còn quan tâm rượu hay bài trên tay.

Phong Thừa vẫn bình thản:

"Sao cô lại tới đây?"

Khương Nguyên mỉm cười, giọng ngọt ngào nhưng vẫn có tính công kích:

"Hồi lâu không thấy, tới nhìn anh một chút, hiện tại trưởng thành bộ dáng ghê tởm gì."

Mọi người xung quanh: ? ? ?

Khương Nguyên những năm gần đây nổi tiếng rầm rộ, xuất hiện trên nhiều tạp chí thời trang, bao quát cả giới quyền uy. Trang bìa nào của cô ấy cũng từng xuất hiện nhiều lần, ngoại trừ "Visez".

Sự nổi tiếng của cô ấy đã sớm đạt tiêu chuẩn leo lên trang bìa của "Visez". Trên thực tế năm năm trước đã có lời mời tới cô ấy, nhưng cô kiên quyết từ, đơn giản vì không ưa Phong Thừa.

Cô ở bất kỳ trường hợp nào hoặc các buổi phỏng vấn đều không che giấu chính mình với «Visez » mâu thuẫn.

Khương Nguyên cùng «Visez » không hợp nhau, người trong vòng tất cả đều biết.

Ảnh đế Lăng Hoắc Đô bởi vì có quan hệ với cô ấy mà nhiều năm qua cũng không hợp tác cùng «Visez ».

Mạnh Xuân Kiện vừa mơ màng, vừa không ngờ bản thân vô tình mời đúng lúc đại minh tinh, lại còn có chút qua lại với Phong Thừa.

Hắn vừa rồi mắt bị mù hay sao lại không nhận ra?

"Cảm ơn. Như cô thấy".

Phong Thừa nói, giọng điệu lãnh đạm.

"Nhìn thấy anh vẫn như trước tôi liền yên tâm. Tôi chuẩn bị cho người chị em của mình mấy tiểu soái ca tóc quăn, cô ấy từ nhỏ thích tóc quăn, trước còn muốn nuôi cả ch.ó tóc quăn."

Khương Nguyên thấy Phong Thừa nghe được "tóc quăn" liền giương mắt lên, cô ấy nhoẻn miệng cười, đeo kính râm:

"Không quấy rầy các vị, cáo từ."

Nói xong, cô ấy vênh vang rời đi.

….

"Cậu mãi cũng không bổ qua cho anh ta làm gì? "

Quách Thanh hỏi.

"Kỳ thật anh ta cũng chẳng liên quan gì".

"Nhìn anh ta không vừa mắt," Khương Nguyên nói lạnh lùng.

"Không cần đối nghịch 'Visez', bốn đại tạp chí, cậu còn thiếu một cái 'Visez', đây không phải làm ảnh hưởng tới cậu sao."

Quách Thanh tận tình khuyên bảo, nhưng Khương Nguyên gạt đi:

"Mình không muốn nghe."

Ngay lúc đó, có người gõ cửa, Khương Nguyên vui vẻ:

"Ngậm miệng nhìn soái ca."

Quách Thanh ánh mắt đi theo.

Bốn tiểu soái ca cao trên 1m80 bước tới, tất cả đều tóc quăn, có chút khác nhau về chiều cao và nhan sắc.

Tiểu soái ca đã được phân công trước, rất hiểu chuyện, đi thẳng đến bên Quách Thanh. Ở hai bên, một người ngồi một chỗ, một người quỳ gối trước cô ấy khi rót rượu, còn một người đứng phía sau, tay đặt nhẹ lên vai cô.

Quách Thanh phản xạ co rụt lại. Tiểu soái ca cười ngoan ngoãn:

"Chị không cần khẩn trương, tôi giúp chị xoa bóp vai."

Khương Nguyên đứng bên cạnh nhìn cô ấy cười:

"Thoải mái chưa?"

Quách Thanh gật đầu, tựa ghế tận hưởng:

"Chị yêu cậu quá đi!"

Ban đầu định để Phong Thừa gặp gỡ cố nhân một cách vui vẻ, nào ngờ nửa đường lại bị nữ minh tinh nhục nhã ngay trước mặt.

Mạnh Xuân Kiện hơn nửa ngày mới lấy lại sức lực, ra ngoài chạy một vòng, trở lại tiến đến bên Phong Thừa:

"Tôi đã đi xem, các cô ấy ở sát vách, thật đúng là gọi bốn tiểu nam sinh tóc quăn. À, còn nữa, tớ vừa thấy Thanh ca và Khương Nguyên cùng một chỗ, Quách Thanh, cậu còn nhớ không?"

Ánh đèn phòng khách quá mờ, hắn không thấy rõ sắc mặt Phong Thừa.

"Cậu không thấy thôi, cô ấy thật sự thay đổi rồi, tóc dài, trang điểm xinh đẹp hơn, chắc chắn cậu sẽ không nhận ra. Cậu có muốn nhìn thử không?"

Phong Thừa đặt chén rượu xuống, đứng lên kéo cửa ra ngoài.

Không khí vui vẻ ở đại sảnh bị Khương Nguyên xáo trộn, mọi người bỏ bài xuống, nhảy disco.

Mạnh Xuân Kiện cùng một cô gái nhỏ mặc áo thủy thủ vừa mắt mày qua lại, vừa uống rượu một lát, vừa định tiến thêm bước nữa thì cô gái nói muốn về nhà, cổng cũng sắp đóng rồi.

Mất hứng, Mạnh Xuân Kiện mang bình rượu về lầu hai, nhìn thấy Phong Thừa đứng ở sân thượng bên cạnh.

Tiếng trống, reo hò và sóng nhiệt từ đại sảnh bay thẳng lên, nổ vang khiến màng nhĩ đau nhói, sàn nhà dưới chân như rung chuyển theo.

Hắn cầm bình rượu, tựa vào lan can, ánh sáng lập lòe chiếu lên áo sơ mi trắng bó sát, sống lưng hơi cong, eo thon nhỏ gọn.

Mạnh Xuân Kiện tiến lại, đứng bên cạnh anh, nhìn xuống thấy muôn hồng nghìn tía của những chiếc váy nữ sinh rối rắm bên dưới, chỉ có một cô gái duy nhất mặc áo thun và quần thể thao - Lạc Hàng.

---

Cô ấy chơi rất thoải mái.

"Ai, cảm giác có giống kiểu Lạc Hàng giống anh Thanh không?"

Mạnh Xuân Kiện đụng vào Phong Thừa, tán thưởng nói,

"Cởi mở, thoải mái, khác hẳn những người làm bộ làm tịch, giả vờ hiền lành kia."

Phong Thừa quét mắt một lượt, ánh mắt rơi xuống đại sảnh.

Vừa lúc đó, đám người lộn xộn trông giống như một đàn côn trùng: nam nữ lộn xộn, hỗn tạp, có vài thanh niên lêu lổng, chải đầu bóng bẩy, tự tin dùng cơ thể cọ sát bên cạnh các cô gái.

Cô gái kia trông có vẻ dễ tính, chỉ thoáng nhíu mày vài lần. Thanh niên càng thêm càn rỡ, cô gái không nhịn được, giận dữ mắng mỏ, ầm ĩ vài câu rồi đẩy đối phương lùi lại.

Lạc Hàng và mấy người khác ở gần đó chú ý tới bên cạnh tranh chấp, Mã Vĩ kéo cô ấy ra ngoài một chút.

Cô ấy liếc mắt, lộ ánh mắt khinh bỉ, cùng mọi người né tránh. Rời xa không phải vì sợ, mà là phản ứng rất sáng suốt.

"Không giống."

Phong Thừa nói.

Mạnh Xuân Kiện nhìn xuống chỗ rối loạn, bĩu môi lắc đầu. Dù cách ăn mặc không quan trọng, cũng không nhăn nhó, Lạc Hàng vẫn mang chút dáng vẻ của Quách Thanh: nam tính, tự nhiên, thẳng thắn, không câu nệ tiểu tiết. Nhưng cô ấy lại thiếu tinh thần nữ hiệp của Quách Thanh.

"Quả nhiên, Thanh ca vẫn không ai sánh bằng. Dù nhìn có chút đáng sợ, hơi hèn mọn, nhưng trong lòng chính khí ngút trời, gặp chuyện bất bình là rống một tiếng! Lúc nên xuất thủ thì xuất thủ ngay!"

Mạnh Xuân Kiện nói xong, còn hát lên một câu.

Phong Thừa không để ý, chỉ từng ngụm uống rượu.

"Cậu thế nào, hôm nay có vẻ mệt mỏi lắm?"

Mạnh Xuân Kiện phấn khởi đề nghị,

"Hay là đi chỗ kia ngồi một chút, tiện thể cùng Thanh ca ôn chuyện. Mấy năm nay không biết đi đâu, đột nhiên trở nên xinh đẹp thế này, thật không quen…"

"Không đi."

Phong Thừa cự tuyệt lạnh lùng như thép. Anh ngồi dậy, ném bình rượu trống rỗng vào thùng rác, quay người rời đi.

Mạnh Xuân Kiện mất hứng, lẩm bẩm:

"Gần đây sao đột nhiên lại giống như bà dì đến thắm vậy, kỳ quái thật."

---

"Đến nha ~ vui lắm nha ~ dù sao cũng có tụ họp..."

Quách Thanh vui sướng ngâm nga bài hát, bỗng của mở, cô bất thình lình bắt gặp một gương mặt anh tuấn, phần sau chữ kẹt lại trong cổ họng.

Vừa lúc Phong Thừa dừng bước lại.

Âm nhạc, mùi rượu, ánh sáng bọc lấy Phong Thừa, ánh mắt từ anh rời sang phía sau lưng cô.

Cửa mở hé, chỉ lờ mờ thấy cảnh tượng bên trong.

Trên sàn, nam nhân nhảy múa như rắn nước, kiểu tóc sáng ch.ói như người nước ngoài.

Thần sắc Phong Thừa lờ mờ biến ảo dưới ánh đèn, lộ vẻ cao sâu khó đoán.

Quách Thanh không biết hắn từ sau lưng mà tới, vừa định chào, lại nhớ thái độ lúc vào cửa, nên thôi không chạm vào hắn nữa.

"Làm sao rồi?"

Khương Nguyên thấy cô ấy đứng bất động, thăm dò:

"Cậu muốn giải quyết ở đó à? Chỗ đó không phải nhà vệ sinh đâu."

"...Không có."

Sợ bị phát hiện, Quách Thanh đỏ mặt, quay lại đóng cửa.

Nhưng cửa chắn phía sau lưng cô, Phong Thừa đứng trước như một bức tường, khoảng cách chưa đầy một tay.

Cô muốn đi qua phòng rửa tay, hắn đứng chắn đường.

Mấy giây trôi qua, thấy anh không nhường, Quách Thanh ngẩng đầu. Phong Thừa mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm cô.

Cô di chuyển sang trái, ánh mắt anh liền theo sát. Khe hở bên trái không đủ để ra ngoài, cô lại chuyển sang phải, anh vẫn nhìn theo.

Không lối thoát.

"...",

Quách Thanh nghi ngờ anh say hay bị ngốc rồi, đầu cứ di chuyển theo cử động của cô có vẻ như trí thông minh anh có hạn.

Nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh lại khiến cô nhận ra không phải vậy.

Cô ấy duỗi hai ngón tay, muốn "thử" Phong Thừa xem phản ứng.

Cửa sau mở ra, một tiểu soái ca xuất hiện, nhìn hai người sửng sốt một chút, lập tức nói nhẹ nhàng với Quách Thanh:

"Chưa đi à? Vừa vặn, tôi đi cùng chị."

"Không cần, tôi chỉ đi phòng rửa tay thôi."

Cô còn không phải trẻ con cần người đi cùng.

"Chị vừa uống nhiều, tôi không yên tâm."

Tiểu soái ca lơ đãng vòng tay quanh lưng Quách Thanh, vừa đủ để nắm nhưng không quá mạo phạm.

"Đi thôi."

Nói xong, nhìn Phong Thừa lễ phép hỏi:

"Anh có thể nhường đường một chút không?"

Phong Thừa di chuyển ánh mắt từ Quách Thanh qua tiểu soái ca rồi rời đi.

"Thật biết chơi."

Giọng anh trầm trầm.

Quách Thanh không hiểu ý, chỉ trả lời:

"Giống nhau, giống nhau"

Ngay sau đó, nghe một tiếng tiếng "Xùy" nhẹ. Phong Thừa khóe miệng khẽ động, khép kín mỉa mai.

Quách Thanh tự hỏi: tại sao hắn lại trêu mình như vậy.

Phong Thừa cực lạnh lùng thu tầm mắt, quay đi.

Quách Thanh ngồi trên bồn cầu, nghĩ về khoảnh khắc vừa rồi, nhíu mày thâm trầm. Hắn làm sao vừa giữ nét mặt bình thản, vừa khiến cô ấy cảm giác toàn thân bị khinh bỉ?

Từ phòng rửa tay ra, Quách Thanh đứng trước gương, thử học theo hắn. Khẽ động khóe miệng, phát ra tiếng "Xùy". Bộ mặt cơ bắp cứng ngắc, nhưng cô luyện vài phút, dần thành thạo. Cô gật đầu thỏa mãn, tin rằng một thời gian nữa sẽ làm được như Phong Thừa.

---

Quách Thanh và Khương Nguyên cùng uống cao. Phương viên hai mặt liên tục nhắc nhở, muốn đưa họ về nhà theo kế hoạch.

Khương Nguyên không chịu, nhất định phải ngủ chỗ Quách Thanh.

"Hôm nay tớ muốn ngủ ổ ch.ó của cậu."

Quách Thanh ôm Khương Nguyên, vuốt ve đầu ch.ó:

"Chó ngoan , ngoan ngoan..."

Mọi người hai mặt nhìn nhau: "..."

Vệ sĩ đành đưa hai người về nhà Quách Thanh, còn bị cự tuyệt không cho đưa hai người lên lầu.

Quách Thanh cùng Khương Nguyên ôm nhau loạng chà loạng choạng mà cùng lên lầu về nhà, tắm cũng là tắm cùng nhau, lại cùng nhau mắng:

"Phong Thừa Vương bát đản!"

"Phong Thừa người quái dị!"

"Làm người buồn nôn!"

"Yue!"

Tắm xong, họ ngã xuống giường, một hồi điên đảo náo loạn lúc này mới an tĩnh lại.

Quách Thanh chuẩn bị ngáp, Khương Nguyên bất ngờ quay mặt về phía cô:

"Ủa, cậu còn chưa nói, cậu với Phong Thừa quen nhau thế nào?"

---

Hết chương 10.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD