Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 15
Cập nhật lúc: 26/03/2026 13:03
Quách Thanh dùng hai tay ép c.h.ặ.t cánh tay Phong Thừa lên tường, cằm đập mạnh vào n.g.ự.c anh. Chiếc áo sơ mi trên người anh cũng bung mất mấy nút từ trên xuống.
Vì quá hoảng hốt, cô cứ giữ nguyên tư thế đó cứng đờ như tượng.
Phong Thừa cũng sững người. Bản năng khiến anh nâng tay cô lên, ánh mắt vẫn còn kẹt giữa lạnh lùng và kinh ngạc.
Hai người nhìn nhau trong khoảng cách gần sát n.g.ự.c ba giây, bầu không khí bỗng trở nên mơ hồ, phức tạp.
Quách Thanh trước đây vốn chẳng trang điểm, cũng không dưỡng da, thích đi dép lê, thấy gái xinh còn buông lời cảm thán. Bộ đồng phục cấp ba và mấy cái áo thun cứ mặc đi mặc lại sáu bảy năm, nóng thì vén lên tận eo như ông già. Tóc thì ba tháng mới tỉa một lần, dài quá che mất trán nên cô vạch sang hai bên.
Trên người cô luôn mang hơi hướng con trai, khiến người ta dễ quên rằng thật ra gương mặt cô rất thanh tú.
Giờ thì cô nuôi tóc dài, lộ trán, làn da trắng hơn. Hôm nay không trang điểm cầu kỳ, chỉ vẽ thêm lông mày và tô chút son môi. Một thay đổi nhỏ thôi mà đã khiến cô xinh hơn hẳn.
Có lẽ trông cô gầy đi nữa.
Nhưng vì đã quá lâu rồi, Phong Thừa không dám chắc mình có nhìn nhầm hay không.
Quý Hoài Đông phản ứng nhanh nhất, bước lên đỡ Quách Thanh:
“Xin lỗi, tôi không để ý là trong này có người. Anh không sao chứ, Phong tổng?”
Quách Thanh đứng dậy, vội đưa tay che cằm. Đến lúc che rồi mới phát hiện cũng chẳng đau mấy, cô thả tay xuống, trong lòng tự trấn an: Bất kỳ ai bình thường, mà nhìn gần gương mặt đẹp trai thế kia, cũng sẽ rung động thôi. Không phải lỗi của mình. Bình tĩnh!
Phong Thừa chỉnh lại nét mặt. Không biết vì vốn lạnh lùng, hay vì bị mạo phạm mà khó chịu, anh khẽ giật ống tay áo, giọng mang theo ý lạnh, còn có chút gai góc:
“Ra tay mạnh thế, người ta không biết còn tưởng anh định g.i.ế.c cô ta.”
Anh chỉ đẩy nhẹ một cái thôi, Quách Thanh mới tự trượt chân ngã.
Quý Hoài Đông cười cười giải thích:
“Chỉ giỡn chút thôi mà.”
Phong Thừa đáp lạnh lẽo:
“Đùa giỡn mà tay còn mạnh vậy, không biết đ.á.n.h nhau thì còn đến mức nào. Quách tiểu thư thật biết chịu đựng.”
Sao nghe giọng anh lúc nào cũng giống như đang châm chọc vậy?
Quách Thanh thấy khó hiểu. Cô với Quý Hoài Đông đâu có đ.á.n.h nhau gì?
Đến lúc cần giả ngu thì Quý Hoài Đông lại giả ngu giỏi thật. Bị Phong Thừa nhìn chằm chằm mà hắn cứ cười toe, làm như không nghe thấy, còn nói:
“Tôi nào dám đ.á.n.h nhau với cô ấy. Mỗi ngày cô ấy đều hù dọa sẽ xẻo tôi ra từng mảnh. Trong công ty này, cô ấy là đại ca.”
Tên yêu nghiệt Quý Hoài Đông này, hiếm lắm mới có lúc nói sai, gần như chỉ khi đối diện với Phong Thừa. Hắn có thể nhìn thấu đủ loại tâm tư của người khác nhưng riêng cái kiểu nửa lạnh nửa chua của Phong Thừa thì chịu, chẳng đoán nổi.
Cũng chẳng trách hắn, ngay cả Mạnh Xuân Kiện với Kha Nham, những người quen biết Phong Thừa hơn mười mấy năm cũng đâu nhìn ra được.
Ý ban đầu của Quý Hoài Đông là muốn giữ hình tượng đoàn kết cho Thanh Dư, đồng thời làm nổi bật vị trí của Quách Thanh để không ai coi thường. Nhưng không may người đối diện lại là Phong Thừa.
Phong Thừa khẽ hừ một tiếng, đầy ẩn ý.
Quý Hoài Đông nói xong thì im luôn. Đối thoại với một cậu ấm đầu óc có vấn đề thì có gì đáng nói nữa đâu.
Không khí lặng đi vài giây, Quách Thanh mới nhớ đến chuyện của Tổng giám đốc Dương.
Dù không rõ vì sao Phong Thừa lại đề xuất để Thanh Dư và Clara cạnh tranh công khai, cô vẫn nhìn anh và nói:
“Cảm ơn Phong tổng đã cho Thanh Dư một cơ hội.”
Khuôn mặt anh không một gợn sóng, giọng lạnh nhạt:
“Không cần cảm ơn. Đây chỉ là quyết định bình thường của công ty, không liên quan gì đến mấy người.”
Câu cuối cùng giống như một lời nhắc nhở: Đừng tự ảo tưởng.
Đúng như cô nghĩ.
Suýt nữa thì Quách Thanh tưởng anh thấy áy náy sau khi bị mắng nên mới mở đường cho Thanh Dư, làm cô vừa mừng vừa lo ngỡ như mình thắng không quang minh.
“Vậy thì tốt rồi.”
Trong lòng nhẹ nhõm, cô tiện miệng nịnh hót:
“Phong tổng anh minh thần võ.”
Phong Thừa giữ nguyên gương mặt lạnh lùng, chẳng buồn đáp lại một câu.
---
Thang máy lên đến tầng 11, Quách Thanh và Quý Hoài Đông cùng đi thẳng đến văn phòng.
Văn phòng mới bày trí rộng rãi, sang trọng, đầy đủ tiện nghi, còn có cả một phòng trà cực cao cấp. Bàn cà phê vài chục nghìn một set được sắp xếp ngay sát cửa sổ, kèm quầy bar và ghế cao, có thể vừa nghỉ ngơi vừa ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
Một cô nhân viên hậu cần cười rất ngọt ngào, dẫn họ kiểm tra lại toàn bộ đồ đạc, tay cầm sổ nhỏ vừa ghi vừa vẽ, hỏi:
“Các anh/chị xem còn thiếu gì không? Có thể liệt ra một danh sách, để tụi tôi chuẩn bị. À đúng rồi, thường các anh/chị thích uống cà phê hay trà loại gì? Tôi ghi lại để khi mua sắm sẽ đưa đến tận nơi.”
Không hổ là công ty lớn, cách làm việc rất chuyên nghiệp.
Quách Thanh nhanh nhảu:
“Tôi thích cà phê hòa tan và Cappuccino, mỗi loại một nửa.”
Cô nhân viên nhanh ch.óng ghi lại, rồi hơi ngạc nhiên hỏi:
“Cà phê hòa tan à? Nhanh hết đấy.”
Quách Thanh hơi ngại nhưng vẫn lịch sự, cô nhân viên cũng rất tinh tế, nhanh nhẹn gợi ý:
“Không sao đâu, nếu muốn giống các tầng khác cũng được, hoặc mua hạt về dưới lầu Starbucks cũng tiện. Không vấn đề gì, công ty mình có phúc lợi mà.”
“Không sao, tôi chỉ muốn cái này thôi,” Quý Hoài Đông đáp, “cô ấy thích cà phê hòa tan.”
Cô nhân viên hậu cần từng làm việc lâu năm nhưng lần đầu gặp sở thích giản đơn này của khách, còn hơi do dự:
“Những người khác… thì sao ạ?”
Quý Hoài Đông cười, thoải mái trả lời:
“Người khác khẩu vị cũng đều bị cô ấy làm lệch hết rồi.”
Cô nhân viên mang theo vẻ mặt hiếm thấy, vừa lúc điện thoại Quý Hoài Đông reo lên. Anh ta vừa nghe liền nhận ra người gọi, giọng điệu thư thả:
“Thế nào… À, xong rồi… Tốt, tôi ra đón.”
Anh ta tắt máy, hỏi:
“Đi luôn không?”
Quách Thanh chống nạnh, đảo mắt nhìn quanh văn phòng rồi khoát tay:
“Anh đi trước đi. Cái bố cục này em thấy chưa ổn, để em dời cái bàn một chút.”
Nói xong, cô cuộn tay áo lên bắt đầu di chuyển bàn.
Trong lúc bề bộn, nghe tiếng ai đó hô to:
“Quách lão sư!” Một người hùng hổ chạy vào: “Chỗ này sắp xong rồi, cô tranh thủ thời gian theo tôi lên lầu một chút.”
“Tôi lên à?”
Quách Thanh mệt, mồ hôi ướt trán, phủi tay.
“Ở trên đó có một người gọi là Vivi đang náo loạn, họ nói là cùng thuộc Thanh Dư với hai người, chúng tôi cũng không rõ. Dương tổng đã cho người bảo an gọi trước, để tôi lên đây hỏi một chút, tránh tình huống người bị lôi ra ngoài thì không hay.”
Thần kinh của Quách Thanh đối với cái chũ V này rất nhạy cảm, không muốn thừa nhận bản thân đã quen biết cô ta.
Cô hạ tay áo xuống, lặng lẽ và bất đắc dĩ đi theo hướng thang máy:
“Tôi đi xem một chút.”
---
“Đã nói tôi là Tổng giám đốc thiết kế của Thanh Dư, sao anh còn không tin? Vậy anh để tôi gọi điện thoại cho em họ tôi, để cậu ta nói cho anh nghe.”
Quách Thanh vừa bước ra khỏi thang máy, đã nghe được giọng Vivi từ xa.
Vivi giọng dễ thương, nũng nịu, ỏn ẻn, đàn ông nghe là mê nhưng thực ra cô quá ồn ào. Nếu mỗi ngày lời nói giảm 90%, Quách Thanh tin chắc cô ta đã sớm có thể gả đi rồi.
Lý thuyết mà nói, cô gái xinh đẹp lại giàu có, lẽ ra đã bị lừa bởi nam nhân rồi. Vivi có sắc đẹp trời ban, so với Clara càng nổi bật hơn mà không cần chỉnh sửa gì. Để cho công bằng, ông trời cho cô một bộ trí óc không đáng một đồng. Phẩm vị của cô ta dường như bị ông trời đạp một cước, làm người ta khó có thể lý giải được.
Cô tiểu thư này suốt ngày chỉ chăm chăm muốn gả cho người giàu có. Nhưng đến tận bây giờ, kẻ có tiền mà cô ta gặp nếu không phải là lão già đầy dầu mỡ muốn b.a.o n.u.ô.i cô ta, thì lại là một gã phú nhị đại giả mạo.
Nếu sớm gả đi một chút, Thanh Dư cũng sẽ bớt vài phần phiền phức.
Chuyển mắt đến hành lang, Quách Thanh liền nhìn thấy một đám người đứng trước phòng làm việc và ngay giữa đó là đủ màu sắc - Vivi.
Quý Hoài Đông đoán vóc dáng của cô ta không phải kiểu châu Âu mà giống Thái Lan, trang phục hè tươi sáng, nhưng cô ta không biết làm cách nào mà đem hết bảng màu sắc đắp hết lên thân thể.
Vivi hai tay chống hông, khí thế hùng hổ, trông như một chiến binh nhỏ đang sẵn sàng chiến đấu, khiến mọi người vừa nhìn đã choáng.
“Dù sao đi nữa, hôm nay tôi đến đây là muốn hỏi các người, dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy? Clara chỉ là một tiểu võng hồng, danh tiếng đâu ra so sánh được với chúng tôi? Tôi là Tổng giám đốc thiết kế Thanh Dư, chưa được tôi cho phép, ai cũng không được tự ý thay đổi tên công ty. Các người không có quyền đó!”
Một nhân viên nam trẻ tuổi đứng trước mặt cô khuyên nhủ:
“Vivi tiểu thư, cô bình tĩnh. Công ty có quyền quyết định về Thanh Dư, nên về mặt quyền lợi thì chúng tôi có… nhưng kỳ thật chúng tôi…”
“Tôi không muốn nói chuyện với anh!”
Vivi quệt miệng,
“Anh nói chuyện thật giả dối, muốn lừa tôi sao. Tôi không thèm nói với anh, tôi muốn nói chuyện với ông chủ của các người. Phong tổng đâu rồi?”
Hiện giờ Phong Thừa không có mặt tai công ty. Ngay cả nếu có, cũng chẳng ai dám gọi anh vì chuyện này.
Mọi người nhìn nhau, nhìn vào trong văn phòng, người có có chức vị cao nhất là Dương tổng giám đốc.
Dương tổng đang ngồi sau bàn làm việc, tay sờ lên trán, Quách Thanh có thể cảm nhận được vẻ đau đầu của ông ta.
Vivi nhìn ánh mắt mọi người, nghi ngờ liếc Dương tổng, muốn tiến vào phòng thì bị một nhân viên nam vội dùng tay ngăn lại:
“Cô không thể vào.”
“Anh chính là Phong tổng?”
Vivi nhắm hỏa lực vào Dương tổng, không để ông ta kịp nói,
“Người ta đều nói anh đẹp trai, tôi nhìn thì không thấy đẹp chỗ nào, tuổi lớn, lại hơi mập và hói, sao có thể đẹp được? Mà anh xấu xí vậy, sao tâm tư lại hư hỏng như thế? Anh đem chúng ta nhập chung với Clara, chẳng phải đang giúp cô ta chiếm đoạt chúng tôi sao? Chúng tôi với anh không thù hận gì, sao anh lại thân thiết với Clara? Tôi nói cho anh nghe, Thanh Dư tuyệt đối không đổi tên, muốn đổi thì Clara phải đổi!”
Quách Thanh: “…”
Quách Thanh không quay đầu lại, hoàn toàn là vì không muốn Vivi lại gây thêm rắc rối, ảnh hưởng đến hình tượng Thanh Dư.
Cô khống chế cảm xúc, bước nhanh về phía cửa sổ.
Vivi nhìn thấy cô, ánh mắt lúc này không còn chỉ là mũi không phải mũi, mắt không phải mắt nữa, mà thêm vài phần trách móc:
“Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao cô không báo cho tôi biết? Mấy ngày tôi vắng mặt, cô xem thử cô để Thanh Dư thành ra thế nào!”
“Im miệng!”
Quách Thanh giọng cứng rắn, căng như dây tràng hai mét tám. Vivi há miệng muốn nói, cô chỉ tay trỏ về phía cô ta:
“Ngậm miệng lại ngay!”
Vivi liếc cô một cái, đành nuốt lời xuống họng.
“Đầu tiên, sáng nay chúng ta vừa mở cuộc họp đã công bố quyết định mới: trong một năm tới, Thanh Dư và Clara sẽ cạnh tranh công bằng, sau đó mới quyết định sẽ dùng tên nào. Tin tức của cô quá chậm chạp rồi. Thứ hai, cô không nên vội vàng về từ châu Âu, giả vờ bận rộn, còn chạy về đây gây náo loạn, làm em họ cô mệt mỏi, khiến Thanh Dư không xử lý kịp. Cuối cùng ——”
Quách Thanh như một khẩu s.ú.n.g máy, nói liền một tràng khiến Vivi hoàn toàn bị áp đảo, há mồm không lên tiếng, má phồng mà không thốt ra lời.
Cô hít sâu một hơi, chỉ vào phòng làm việc của Dương tổng giám đốc, gằn giọng:
“Đây là Dương tổng, không phải Phong tổng. Nếu muốn mắng, tìm đúng người đi!”
Vivi liếc về phía văn phòng, thấy Dương tổng giám đốc mập, hói, vẫn nở một nụ cười.
“Vậy mà cô không nói sớm…”
Cô ta nhìn Quách Thanh, có chút không phục lẫn ủy khuất, lẩm bẩm:
“Tôi đâu biết. Họ nói Thanh Dư muốn đổi tên, tôi mới vội vàng trở về. Ai bảo cô vô dụng, khiến Thanh Dư chịu đựng không nổi.”
“Tốt, nhờ cô trở về kịp thời nếu không chúng ta đã để Clara thao túng. Thanh Dư một ngày vắng cô, chắc không sống nổi đâu,”
Quách Thanh nói, giọng không chút cảm tình.
“Bây giờ có thể về được không?”
“Đừng tưởng tôi không biết cô đang châm chọc tôi!”
Vivi giậm chân một cái, quay đầu thở phì phò đi.
Dương tổng giám đốc nhẹ nhàng thở ra, đứng dậy chỉnh lại quần áo, bước tới:
“Vị tiểu thư này, tính tình vốn vậy sao?”
“Xin lỗi đã làm phiền.”
Quách Thanh vòng qua, tạ lỗi, còn cúi đầu trước Dương tổng giám đốc:
“Xin lỗi, xin lỗi. Cô ta từ nhỏ đã được nuông chiều, tính khí tùy hứng, lời nói chẳng vừa lòng thì coi như bỏ qua, nếu có gì không ổn cứ nhờ Quý Hoài Đông giải quyết.”
“Không sao đâu, chúng ta là một nhà mà. Quý lão đệ của cô thật lợi hại, không trách được ngồi vào vị trí tổng giám đốc, lại còn có cô Quách hỗ trợ, đúng là nhân tài đắc lực.”
Dương tổng khéo léo khen, tính tình tốt bụng, bị mắng hay c.h.ử.i cũng không hề tức giận.
“Quý lão đệ đâu rồi? Sao để chính cô tới đây?”
“Anh ta có hẹn rồi.”
Nói đến Quý Hoài Đông, Quách Thanh không khỏi bực bội. Anh ta đi tìm vui vẻ, còn cô thì ở chỗ này xử lý mớ rối rắm của Vivi tự mình tạo nên.
Thật sự là làm mặt mũi Thanh Dư mất hết cả uy nghiêm.
“Cái gì?”
Dương tổng giám đốc trông giật mình, ánh mắt nhìn Quách Thanh trở nên có phần phức tạp.
Ông ta còn cố gắng tốt bụng giúp Quý Hoài Đông:
“À, là đi hẹn hò với khách thôi. Ha ha, Quý lão đệ thật là cuồng công việc mà cũng biết vui vẻ.”
Quách Thanh nhíu mày, uốn nắn:
“Là đi hẹn hò với mỹ nữ.”
Dương tổng giám đốc khéo léo, lần này không biết nên nói sao tiếp:
“Cái này… Quách tiểu thư, cô không ngại chứ?”
Để ý?
Quách Thanh thoáng lúng túng, nhưng đầu óc nhanh nhẹn, phản ứng kịp thời:
“Hừ, hắn hẹn hò với ai thì tôi để ý làm gì? Dương tổng, tôi chinhs thức đính chính với anh: tôi và Quý Hoài Đông không phải là mối quan hệ kia. Chúng tôi chỉ là sếp - nhân viên, hoàn toàn trong sáng. Tôi đã quen biết anh ta nhiều năm, coi anh ta là bạn thôi, chẳng có gì khác.”
Cô còn hùng hồn tuyên bố sự trong sạch của mình.
Dương tổng giám đốc hơi giật mình:
“Hai người… không phải kề vai sát cánh trong hoạn nạn sao…”
Quách Thanh phẩy tay:
“Không phải! nhà thiết kế chúng tôi ánh mắt nhìn người cũng cao lắm, chỉ thích những gì đẹp thôi.”
“Quý lão đệ trông cũng rất được, cũng coi như soái ca rồi.”
Dương tổng giám đốc nói vì quý lão đệ mình.
“Hắn thì… mặt tạm chấp nhận được, nhưng…”
Quách Thanh lắc đầu, nhếch môi, ánh mắt hiện vẻ khinh bỉ:
“Linh hồn quá… tục, dầu mỡ!”
“…”
Chỉ vài giây, Dương tổng giám đốc trong lòng trải qua một quá trình xoay chuyển tâm lý, cuối cùng nhận ra mình đã hiểu nhầm.
“Ôi, xem tôi này… thật sự là hiểu lầm lớn. Trước đó tôi nói gì, cô cũng đừng để bụng.”
*Chuyện hôm ông đừng để trong lòng, ghi hận Thanh Dư một b.út là được*
Quách Thanh vốn không thích xã giao, nhưng vì quốc gia đại nghiệp, cô cũng phải mở lời nịnh nọt một cách khéo léo.
Giống như hai người anh em tốt vỗ vai Dương tổng, giọng nghiêm túc:
“Lão Dương, về sau đừng để lan truyền tin đồn nhảm nữa, anh hiểu chưa? Tôi thật rộng lượng rồi đấy. Nếu là cô gái khác mà dính líu với Quý Hoài Đông, chẳng phải là làm bẩn sự trong sáng của người ta sao? Anh tưởng tượng mà xem, nếu là thời cổ đại thì… muốn treo ngược tự sát luôn ấy!”
Dương tổng giám đốc: “…”
Nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng vậy đâu, ông hcur của cô trong mắt cô có bao nhiều *dơ bẩn* vậy?
Quách Thanh phát huy “da mặt dày”, cùng Dương tổng xưng anh - em, trêu chọc nhau một trận, xong xuôi mới yên tâm rút lui.
Sau khi dọn dẹp xong hậu quả do Vivi gây ra, việc di chuyển toàn bộ bàn ghế trong văn phòng còn mệt hơn nữa.
Cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, cô vội rời công ty, trong lòng cầu nguyện hôm nay đồng nghiệp nhìn thấy Vivi khóc lóc om sòm có thể bình tĩnh lại, nhanh quên đi ký ức hỗn loạn vừa rồi.
Trên đường về nhà, Quý Hoài Đông đã nhận được thông tin, không nói lời nào, nhanh ch.óng xử lý xong một đống việc vất vả.
“Vất vả rồi. Mang Sữa Chua và tiểu Khải đi ăn tiệc với anh. Anh mời khách. Chỗ Dương tổng, anh cũng sẽ mời ăn cơm bồi thường, không cần lo, chuyện nhỏ thôi.”
Quách Thanh cười khẽ.
Người này, dù tục tính nhưng hào phóng, cô vẫn rất thích.
“Biết suy xét thật đấy.”
Cuộc cạnh tranh với Clara là cơ hội duy nhất của Thanh Dư, cũng là trận chiến sinh t.ử mà Quách Thanh phải giữ cho “đứa con đẻ” của mình. Cô coi trọng vô cùng.
Tối đến, lúc nấu cơm, cô vẫn đang nghĩ về ý tưởng sản phẩm mới mùa thu, không để ý nhiều nên nêm nếm hơi lỏng tay, dấm thả nhiều một chút, lửa cũng lớn một chút.
Khi đồ ăn vừa ra nồi, cô cũng gần như không nhận ra mình đang nấu cái gì.
Bưng lên bàn, nhìn thấy Sữa Chua, cô thở dài bất đắc dĩ.
Tiểu Khải vì ban ngày vận động nhiều, tiêu hao năng lượng quá mức, đói đến mức đã chạy quanh bếp và phòng khách. Dù mâm đồ ănnày có thể cùng hoa lan gãy của cậu phân cao thấp, nhưng cậu vẫn tin tưởng mẹ, gắp thức ăn đưa lên miệng, chỉ hai ba lần là nuốt hết rồi nói:
“Cái này hơi mặn.”
… Thực ra là cà rốt.
Quách Thanh chột dạ, vừa chột dạ vừa đau lòng.
“Nếu mặn quá thì không ăn, mẹ sẽ nấu cho con bát mì.”
Tiểu Khải lắc đầu, ngoan ngoãn:
“Mẹ nấu con sẽ ăn hết.”
Quách Thanh cảm động, cầm đũa nếm thử một miếng.
“… ”
Cô đặt đũa xuống, bưng phần còn lại:
“Mẹ đi nấu bát mì.”
Lần này, cô cuối cùng bảo vệ được chút “tính mẹ” cuối cùng lung lay sắp đổ của mình, không để phạm sai lầm với bát mì cà chua trứng gà dừng ở mức nhập môn sơ cấp, để hai đứa nhỏ ăn no nê.
Xong xuôi, cô cho bát vào máy rửa, rồi tắm rửa sạch sẽ cho hai nhóc, thực hiện thời gian mẹ con thân thiết buổi tối xong, cuối cùng đưa hai nhóc về phòng.
Sữa Chua nằm trong chăn, chỉ để lộ khuôn mặt non nớt, đôi lông mi cong, chớp mắt nhẹ như thì thầm:
“Mẹ, đừng xem khuya quá… ngủ sớm một chút nhé.”
Quách Thanh nhìn bé con, ôi trời ơi, khuôn mặt non nớt, cái trán, cái miệng nhỏ xinh, cô nhẹ nhàng nói:
“Ngủ ngon nhé.”
Tắt đèn, kéo cửa lên, cô mới chợt nhớ…
Không thức khuya để xem sao?
Xem cái gì nhỉ?
Máy tính à?
Cả đống dấu hỏi hiện lên trong đầu cô, nhưng khi bước vào thư phòng, Quách Thanh lại quên hết mọi thắc mắc, lòng nhẹ bẫng như bay lên mây.
Trên bàn sách, có một quyển sách mở ra, bìa đẹp mắt toát lên vẻ tiên diễm.
Cô bước lại bàn, nhìn kỹ, hóa ra trên bìa là một nồi bò bít tết, phía trên có năm chữ lớn màu đen: *Trù nghệ thường thức*.
Quách Thanh sững người:
“… À ra là sách nấu ăn.”
Cô phải công nhận bé con thật thông minh,.
Hơn nửa là vì cô quá vụng về, lại cố gắng một chút là làm được.
Thế là Quách Thanh bật đèn đọc sách, cần mẫn chăm chỉ học quyển sách nấu ăn này, đến 11 giờ mới ngoan ngoãn tắt đèn đi ngủ.
Thật biết nghe lời.
---
Ngoài việc hào phóng, làm việc chắc chắn cũng là một ưu điểm của Quý Hoài Đông. Chỉ vài ngày sau khi đi chơi với bạn gái, anh ta đã chuẩn bị xong toàn bộ văn phòng mới đến mức hoàn hảo.
Một sáng, trong nhóm lớn của Thanh Dư, có thông báo được phát:
【Văn phòng mới của công ty đã bố trí xong lần cuối, tất cả đồ đạc đã được chuyển, sợ mọi người dùng không thuận tay nên không thay đổi gì nữa.】
【Cuối cùng cũng khai trương à!】
【Đừng, mình còn chưa nghỉ đủ đâu…】
【Công ty ở đâu nhỉ, có ai gửi địa chỉ giúp mình không?】
…
Quách Thanh nhíu mày, nhắn một tin khinh bỉ:
【Keo kiệt thì keo kiệt, còn muốn tìm cớ cho mình… nghe nói Clara đã đổi mới toàn bộ thiết bị rồi nhỉ.】
Quý Hoài Đông trả lời:
【À, quên nói với em, anh đã ném máy tính của em đi rồi.】
Quách Thanh lập tức hoảng hốt, mắt trợn tròn, hốt hoảng như sắp đập nát màn hình điện thoại:
【Ai bảo anh ném! Máy tính của em không thể ném! Bên trong cất rất nhiều dữ liệu quan trọng! Anh biết em mất bao lâu để điều chỉnh các thông số sao?! Trả lại máy tính của emngay!】
Quý Hoài Đông nhún vai:
【Em không phải muốn đồ mới sao?】
Quách Thanh không có thời gian để cãi cọ thêm, vội vàng chạy ra cửa đi tìm máy tính:
【Nhanh đi, tìm máy tính trả lại cho em, anh ném ở đâu rồi?】
Quý Hoài Đông:
【Bỏ trên bàn làm việc của em rồi :)】
Quách Thanh:
“… Mẹ ơi, bị chơi xỏ rồi.”
Nhóm lớn bình thường rất ồn ào, chỉ vài phút là tin nhắn tràn đến 99+, nhưng giờ đây lại im phăng phắc. Một phút trước còn cười nói rôm rả, giờ đây không hẹn mà cùng yên lặng, bầu không khí căng như khói lửa.
Người duy nhất dường như vẫn còn “sống sót” chính là Vivi.
Vivi nhắn: 【@Quý Hoài Đông, tôi cũng muốn máy tính mới!】
Quý Hoài Đông: 【Được thôi】
Quý Hoài Đông: 【Excel học xong chưa?】
Vivi cuối cùng cũng không dám nhắn thêm.
Vừa rồi, Quách Thanh bị Quý Hoài Đông tức giận đến nghiến răng, nay lập tức thấy vui sướng.
【Ha ha ha ha ha ha ha】
Cả nhóm bên trong cười rộn ràng. Triệu Tiểu Tiếu hỏi khi nào khai trương,
Quách Thanh trả lời: 【Ngày mai】
Quý Hoài Đông: 【Nhiệt tình vậy sao?】
Quách Thanh: 【Chắc chắn rồi. Em muốn xử lý Clara, để bọn họ thấy thế nào gọi là thực lực.】
---
Sáng hôm sau, đưa hai nhóc đi học, Quách Thanh tinh thần phấn chấn bước vào công ty, chuẩn bị làm một “vố lớn”.
Xuống xe, cô đóng cửa xe một cái thật soái khí lên, sải bước tiến về phía thang máy.
Vừa đi được vài bước, bỗng nghe tiếng “cạch” của cửa xe.
Quách Thanh thoáng nhìn xung quanh, trong nháy mắt chân phải khựng lại 0,01 giây.
Cô cũng không biết mình nhìn thấy Phong Thừa từ lúc nào. Bản năng nghe thấy tiếng bước chân, cô quay đầu nhưng làm bộ như không thấy, đồng thời tăng tốc mỗi bước gần một mét, tiếp tục tiến nhanh về phía thang máy.
Không phải chỉ vào anh để c.h.ử.i mắng, cũng là ép anh vào góc thang máy, thật là có chút xấu hổ.
Để tránh làm mất thể diện hoàn toàn, Quách Thanh nghĩ mình cần duy trì một khoảng cách vừa đủ với Phong Thừa.
Cô tiến vào thang máy, tay phải nhanh ch.óng ấn nút đóng cửa.
— Nhưng đã quá muộn.
Chân dài tự nhiên có lợi thế, Phong Thừa nhìn qua, không nhanh không chậm, vẫn đuổi kịp cô.
Cảm ứng cửa tự động mở ra lần nữa, anh lườm cô một cái, đi thẳng vào thang máy, quay người mặt hướng về phía trước.
Quách Thanh kịp thời rút tay khỏi nút đóng cửa, như không có chuyện gì, bấm tầng 11.
Phong Thừa ấn phím, cánh tay hắn lướt qua trước mặt cô, mang theo một làn gió như có như không, thoang thoảng hương thơm nhẹ.
Quách Thanh đứng nghiêm chỉnh như một chính nhân quân t.ử, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Thang máy dừng ở một tầng, một nữ sinh tiến lên, nhìn thấy Phong Thừa lập tức dừng lại, cung kính và hơi khẩn trương: “Phong tổng tốt ạ.”
Sau đó đứng trơ mắt nhìn cửa thang máy khép lại, không dám đi tiếp, đành chờ chuyến sau.
Quách Thanh vụng trộm liếc sang bên cạnh.
Phong Thừa đáng sợ tới mức, một nữ sinh nhỏ bé cũng không dám đi thang máy cùng sao?
Cô vừa liếc, bỗng chạm mắt trực diện với Phong Thừa từ bên kia.
…?
Quách Thanh đột nhiên cảm thấy choáng váng, trong đầu rối như tơ vò.
Cái gì vậy? Tại sao cô lại vừa bị… bắt mắt bởi vẻ đẹp thần thánh của anh?
“Đúng dịp thật.”
Cô tự nói, rồi mất hai giây mới phản ứng được.
“….”
Cô vụng trộm liếc mắt, lại bị ánh mắt của Phong Thừa bắt gặp, không biết nên xấu hổ ra sao.
Ngay khi cô chịu không nổi, đau đầu nhức óc, yên lặng trong không gian, bỗng vang lên giọng Phong Thừa:
“Quý Hoài Đông không phải bạn trai của em sao?”
Quách Thanh đang tập trung suy nghĩ, nghe vậy lập tức trả lời, không chút do dự:
“Không phải.”
Cô không nhìn thấy, nhưng giọng nói vừa rơi xuống, thang máy phản chiếu ánh sáng, khóe miệng Phong Thừa khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.
“Đinh”—thang máy đến tầng.
Quách Thanh định nhấc chân bước ra, nhưng cửa thang máy chậm chạp không mở. Cô quay lại, thấy Phong Thừa đặt ngón tay lên nút đóng cửa phía trên.
Quách Thanh: ?
“Em chẳng có gì muốn nói với tôi sao?”
Phong Thừa hỏi.
Quách Thanh vẫn còn chưa hiểu:
“Nói gì cơ?”
Phong Thừa nhìn chằm chằm cô mấy giây, ánh mắt như đọc thấu mọi suy nghĩ của cô, rồi mới rời đi một cái nhìn khác.
Trước đây mỗi lần gặp nhau, anh luôn nhìn cô với vẻ nghiêm nghị, giống như cô nợ anh tám trăm vạn.
Hôm nay, sắc mặt anh không còn căng thẳng như trước, giọng nói cũng không đùa cợt nữa. Anh trông như một đứa trẻ cáu kỉnh cuối cùng được ai đó dỗ dành, vừa nghiêm túc lại vừa ấm áp như gió xuân.
“Tốt xấu gì cũng từng quen biết, xem như là bạn bè. Em không cần trốn tránh tôi.”
Phong Thừa nói.
Quách Thanh tự nhủ trong lòng: Không phải anh cứ nhắm vào chúng tôi sao?
Trước vài ngày còn mỗi người một ngả, chào hỏi chẳng thèm để ý, hôm nay bỗng nhiên lại xem nhau là bạn bè sao?
Dù trong lòng vẫn oán thầm, cô đương nhiên sẽ c.ắ.n răng không thừa nhận:
“Tôi không trốn tránh anh, anh suy nghĩ nhiều rồi.”
Phong Thừa:
“Cũng không cần khách sáo như vậy.”
Quách Thanh nghiêm chỉnh:
“Vâng, Phong tổng.”
Phong Thừa dường như không hài lòng lắm với thái độ của cô, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng thôi, thả tay ra.
“Quên đi. Đi thôi.”
Quách Thanh vẫn vô thức giữ lễ phép:
“Anh, mời đi trước.”
Phong Thừa im lặng một chút, nhìn cô ba giây, rồi bình thản nói:
“Đây là tầng 11.”
Quách Thanh chậm rãi nhíu mày.
“Tầng 11, vậy sao?”
Phong Thừa lại nhìn cô thêm ba giây.
Nhìn thấy cô vẫn chưa hiểu ý, hắn đành phải giải thích rõ ràng hơn:
“Đây là phòng làm việc của em, không phải của tôi.”
“…À, quên mất.”
Quách Thanh lúng túng, nhanh ch.óng hiểu ra.
Phong Thừa đứng trong thang máy, nhìn cô giả vờ bình tĩnh nhưng rõ ràng bước đi tăng tốc, rồi khuất hẳn ở hành lang rẽ.
Hắn ấn nút đóng cửa, tay nhét túi, đứng đó nhìn theo cô một lát.
Rồi, khi cửa thang máy khép lại, hắn hắng giọng nhếch khóe miệng, nở một nụ cười ngang, trông vừa kiêu vừa vui vẻ.
---
Thứ nhất, thi đua quý này chủ đề là Marketing.
“Đây chính là nhược điểm của chúng ta.”
Triệu Tiểu Tiếu nói.
Quách Thanh nhìn ánh mắt Triệu Tiểu Tiếu, rồi từ bản đồ trên bảng hạ mắt xuống:
“Nhìn gì? Tôi học thiết kế chứ không phải MBA, cái này vốn dĩ là nhược điểm của tôi mà.”
Triệu Tiểu Tiếu liền quay ánh mắt sang Quý Hoài Đông.
Quý Hoài Đông tựa người lên bàn, cầm ly cà phê nhàn nhã thổi thổi:
“Không cần nhìn tôi, tôi thời đại học cũng không học MBA đâu.”
“Thứ anh ấy học chính là… ‘Kim Bình Mai’.”
Quách Thanh đáp.
Cả văn phòng cười ầm lên.
“Quý tổng, hay là anh cân nhắc đi học viện kinh tế tài chính kiếm một nữ tiến sĩ về đi? Hiện giờ chúng ta đang thiếu nhân tài marketing.”
Triệu Tiểu Tiếu vừa nói vừa đùa.
Quý Hoài Đông không giận, chậm rãi:
“Cô hẳn nên để sư phụ cô đi học hỏi kinh nghiệm cũng được từ Triệu tổng của Trứ Ý, nhờ anh ta hướng dẫn thêm, để cống hiến cho Thanh Dư tốt hơn.”
Chơi thì chơi, công việc vẫn phải làm.
Ba ngày liền, Quách Thanh và Quý Hoài Đông họp liên tục, bàn bạc các phương án marketing.
Marketing quan trọng với một thương hiệu thì không cần phải nhắc nhiều, ai cũng hiểu. Thanh Dư coi trọng marketing nhưng ưu tiên lớn vẫn là sản phẩm.
So với Clara, vốn gắn liền với mạng xã hội và kinh tế online, bản thân Clara đã là một thương hiệu marketing. Họ có lợi thế trời ban sẵn.
Chưa kể, Clara còn hiểu rõ các nền tảng mạng xã hội hơn ai hết.
Điều này là bất lợi tự nhiên cho Thanh Dư, bắt họ phải nỗ lực gấp bội mới hy vọng đua kịp Clara.
Quý Hoài Đông đảm nhiệm mảng quảng cáo và mở rộng mạng lưới, Quách Thanh thì không rảnh rỗi, bắt đầu suy tính một số kế hoạch hợp tác vượt giới hạn thông thường.
Vấn đề là làm sao chọn đối tác hợp lý.
Nếu có thể kết hợp phong cách trang phục của Thanh Dư mà vẫn phù hợp với thị hiếu của nhóm khách hàng mục tiêu — nói thật, tức là có thể cung cấp rất nhiều lựa chọn nguyên tố — thì vấn đề là làm sao để biến ý tưởng hợp tác này thành một phương án khả thi. Đồng thời, làm sao để cải tạo, sửa đổi sản phẩm hiện có thành phiên bản mới mà vẫn giữ chất lượng — đó là việc cực kỳ tốn công sức và tâm trí.
---
Vì chuyện này, mấy ngày liền Quách Thanh tăng ca liên tục, sắp xếp mọi người thu thập tư liệu, đóng góp ý tưởng, sàng lọc, tìm cảm hứng, kiểm tra bản vẽ… Trên bàn làm việc ở nhà lẫn công ty chất đầy giấy tờ và bản thảo lộn xộn.
Bàn của cô bình thường không dễ để người khác động vào; chỉ có cô mới hiểu trật tự trong mớ hỗn độn ấy.
Sau hơn ba tiếng vẽ bản đồ trên bảng, cổ cô đau nhức, mệt đến mức muốn gục. Cô ngồi nửa người, xoa cổ, cầm cốc cà phê đi ra phòng trà.
Bột cà phê nhanh ch.óng tan trong nước nóng, hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Lúc này có người tiến đến, Quách Thanh ngẩng đầu nhìn — là một cô gái lạ, tóc b.úi gọn phía sau, mặc bộ công sở màu xanh đậm.
Dáng vẻ duyên dáng, trang phục chỉn chu, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người chuẩn, điềm tĩnh đoan trang, nhìn thôi cũng khiến người ta thấy dễ chịu.
“Quách lão sư.”
Cô gái cúi chào lễ phép.
“Cà phê của Phong tổng vừa hết, tôi quên mua, hạt cà phê tôi mới mua còn đang trên đường. Có thể mượn chỗ pha cà phê của các chị một chút không?”
À, đúng là thư ký tiêu chuẩn của Phong Thừa — tuyển chọn nghiêm ngặt chẳng kém tiếp viên hàng không.
“Được thôi.”
Quách Thanh hào phóng đưa ra một thanh cà phê.
Cô thư ký cúi đầu, nhưng còn ngập ngừng:
“Còn… các chị có hạt cà phê Lam Sơn không? Phong tổng chỉ uống Lam Sơn.”
Hơn nữa phải là hạt Jamaica Lam Sơn, trồng ở độ cao trên 666 mét so với mực nước biển. Không tìm được, cũng không dám mượn vì khoảng cách từ đây đến phòng tổng giám đốc tận tám tầng.
“Không có.”
Quách Thanh lơ đãng nói:
“Cứ lấy tạm cái này dùng trước đi.”
Cô thư ký bối rối:
“Phong tổng vốn không uống cà phê hòa tan, anh ấy nói loại này là rác rưởi mà.”
“Ai nói, anh ấy uống.”
Quách Thanh trực tiếp nhét cà phê vào tay cô,
“Uống cà phê cũng kỹ tính như vậy, là thói quen thôi.”
Cô thư ký há hốc:
“Phong tổng… thật sự không uống loại này…”
Chưa dứt lời, Quách Thanh nghiêm túc vỗ vai cô:
“Anh ấy uống. Tin tôi đi.”
Cô thư ký từng làm trợ lý cho Phong Thừa, loại chuyện này không ít lần gặp.
Cô hiểu, hạt cà phê Lam Sơn cần chuẩn bị kỹ càng, đặt trước, tính toán thời gian; nếu không có, thì dùng cà phê hòa tan tạm cũng là chuyện thường. Phong Thừa vốn ghét nhưng cuối cùng vẫn uống.
Vì vậy, thói quen “khó tính” của anh ấy, thực ra chỉ là quen.
Cô thư ký nghe vậy vẫn còn nghi ngờ, nhưng không còn cách nào khác — loại cà phê này hiếm, cả công ty cũng tìm không ra hạt thứ hai.
Cuối cùng, cô đành quyết định:
“Vậy tôi thử một chút.”
Cầm ly cà phê hòa tan, cô chạy lên tầng 19, pha xong liền tiến vào văn phòng, đưa tới bàn Phong Thừa.
Phong Thừa đang bàn công việc với trợ lý Nghiêm Nguyên, ánh mắt hoàn toàn không để ý.
Cô thư ký đặt cà phê xuống, trong lòng thấp thỏm không dám rút lui như bình thường.
Giữa lúc do dự, Phong Thừa bỗng nhíu mày, ánh mắt nâng lên từ xấp tài liệu trên tay. Anh liếc nhìn chén cà phê, và hơi nóng bốc lên.
Cô thư ký thấy nét mặt ấy, tim lập tức đập thình thịch. *C.h.ế.t rồi!* cô thầm nghĩ.
Phong Thừa — người này, là một người cực đoan trong việc theo đuổi hoàn hảo, không biết có phải vì làm việc trong ngành thời trang mà thành ra như vậy không, nhưng với tiêu chuẩn hoàn mỹ, anh luôn nghiêm khắc với tất cả mọi thứ, không khoan nhượng với bất kỳ sai sót nào.
Trong mắt anh, không thể chịu đựng bất kỳ lỗi lầm hay vết xước nào. Ngay cả một trợ lý trước đây từng bị sa thải vì một sơ suất nhỏ: trong ba ngày, người đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng ba ngày không thay. Người mặc áo sơ mi trắng có ở khắp nơi nhưng không ai trong văn phòng nhận ra — chỉ trừ Phong Thừa. Áo sơ mi của anh ta vừa vặn có một nét b.út bi dài ba li.
Phong Thừa chú ý tỉ mỉ, không phải chỉ nói cho vui. Hạt cà phê Jamaica Lam Sơn chuẩn khi nấu ra khác hẳn cà phê hòa tan thông thường — chỉ cần ngửi mùi thôi cũng biết, không ai có thể đ.á.n.h lừa anh.
Không chỉ hương thơm, ngay cả vị cũng khác.
“Cái gì đây…”
Phong Thừa nói giọng không hẳn nghiêm khắc, nhưng thư ký vừa nghe là lập tức sợ xanh mặt. Chỉ một cái nhíu mày của anh thôi, từng sợi lông mày cũng như đang trừng phạt cô.
Gan thật lớn, dám dùng thứ rác rưởi này lừa sao… cái gì…
Cô thư ký hốt hoảng:
“Hạt cà phê đã hết rồi, tôi… tôi mượn cà phê hòa tan từ tầng 11… Xin lỗi Phong tổng, tôi sơ sót, không kịp đặt hàng.”
“Tầng 11?”
Phong Thừa nhắc lại, ánh mắt giật giật.
Cô thư ký cảm giác tim mình như rơi xuống hố sâu, nước mắt đã ứa ra nhưng không dám để lộ.
Rồi cô nhìn thấy Phong Thừa hạ tay xuống khỏi đống tài liệu, cầm ly cà phê lên.
Nhịp tim cô đập thình thịch, thình thịch, thình thịch!
Cảm giác như Phong Thừa vừa cầm lên không phải là cà phê, mà là một cốc… t.h.u.ố.c độc.
Một khi uống xong, trừ phi anh c.h.ế.t, nếu không thì chắc chắn là cô… “tạch” ngay lập tức.
Chỉ một giây thôi, cô thư ký thậm chí muốn bước tới, cướp ly cà phê ấy khỏi tay anh. Nhưng đôi chân run rẩy không cho phép cô làm vậy.
Phong Thừa nhấp một ngụm, sau đó nhẹ nhàng nhếch khóe miệng.
Quá nhanh, trong chớp mắt, cả thư ký lẫn Nghiêm Nguyên đều không kịp hiểu: động tác đó là một nụ cười… hay là nụ cười lạnh lùng?
Họ từng biết, Phong Thừa không bao giờ uống hạt cà phê Jamaica Lam Sơn dưới độ cao 666 mét so với mực nước biển. Giờ đây, anh bình thản uống vài ngụm, mắt nhìn thẳng, điềm nhiên như chẳng có chuyện gì.
Rồi đặt ly xuống, đ.á.n.h giá:
“Hương vị tinh dầu, uống có gì ngon.”
Lời nói là phê bình đúng, nhưng giọng điệu bình thản đến mức khiến cô thư ký không thể không hoài nghi: liệu đây có phải Phong tổng giả mạo không?
Cô thầm nghĩ: *Nếu anh ta thực sự uống được, thì mình đúng là quá may mắn… nhưng sao có thể yên tâm được chứ?*
May mắn thay, sáng hôm sau, lô hạt cà phê Lam Sơn mới đến. Cô thư ký đến sớm, cẩn thận đổ hạt cà phê vào lọ thủy tinh, làm sạch máy pha, trừ độc và chuẩn bị lại một cốc cà phê hoàn hảo. Lúc này, lòng mới yên.
Khoảng một tiếng rưỡi sau, Phong Thừa bước vào công ty.
Anh khoác bộ vest đen-trắng gọn gàng, bước đi thẳng đến như một minh tinh trẻ trung, phong độ. Không giấu được vẻ tinh tế trong cách chọn trang phục — công việc, thẩm mỹ và cá tính hòa quyện, toát lên khí chất cao ngạo.
Khuyết điểm duy nhất của ông chủ này: tính cách quá… khó chiều.
Anh bước chân vào văn phòng, và ngay lập tức cô thư ký chạy tới, cẩn thận chuẩn bị cốc cà phê Jamaica Lam Sơn cao trên 666 mét so với mực nước biển mà Phong Thừa yêu thích.
Nhưng Phong Thừa chỉ liếc qua một cái rồi nói:
“Không uống cái này.”
Cô thư ký trong lòng tràn đầy bối rối và hoảng hốt:
“…Vậy ngài muốn uống cái gì?”
---
Hết chương 15.
