Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 18
Cập nhật lúc: 26/03/2026 13:04
Nói xong, Quách Thanh mới phát hiện có gì đó không ổn.
Gan to thật, dám ngay trước mặt khinh bỉ và chê bai ông chủ?!
Chỉ số sinh tồn lập tức bật lại, cô vội chữa cháy:
“Kỳ thật tôi là người tiết kiệm, không thích lãng phí. Ngài nhìn đi, tôi còn chỉ bật mỗi một cái đèn bên này. Hơn nữa, chuyện nhỏ nhặt như kiểm tra đèn tắt mở vốn là việc của bảo vệ, sao có thể làm phiền ngài đích thân đến kiểm tra được chứ? Để tôi nói với tổng giám đốc Dương, nhắc nhở bọn họ một chút!”
“…”
Vẫn cái kiểu cũ. Thích nịnh hót.
Phong Thừa bỏ tờ bản thảo trong tay xuống, cầm sang một bản vẽ khác. Đó là một bức họa đường nét tinh tế: một chú thỏ đứng thẳng, trong tay cầm đồng hồ bỏ túi.
Hình ảnh con thỏ này, chi tiết nút thắt trên áo trùng khớp với bộ quần áo vừa rồi — rõ ràng là bản phóng to của thiết kế.
Hàng mi anh rất dài, khi rũ xuống liền để lại một bóng mờ thoáng qua, đẹp đến lạ.
Không chỉ tự mình chấm công, mà ngay cả việc kiểm tra đèn trong tòa nhà cũng phải đích thân làm. Bao năm không gặp, Phong Thừa quả thật đã bị “thương nhân tinh” và “keo kiệt” đồng hóa đến mức triệt để.
Nhưng thế giới này vốn bất công. Cùng là tính toán chi li, keo kiệt đến từng xu nhưng nếu là một tổng giám đốc trẻ tuổi, anh tuấn, phong thái nhã nhặn thì vẫn dễ được lòng người hơn gấp bội so với một ông chủ bụng phệ trung niên.
Chuyện cũ không nhắc nữa, riêng chuyện này phải công nhận một điều: Phong Thừa đúng là soái ca. Hơn thế, còn là kiểu soái ca cực hiếm hoi thuộc về 0,1% xác suất quý giá kia.
Keo kiệt cũng được, khó hầu hạ cũng được, cho dù có lúc tức đến mức sắp phát điên… chỉ cần nhìn gương mặt kia của anh, nhìn thêm ba giây thôi liền không thể không tha thứ.
Quách Thanh lén liếc Phong Thừa ba giây.
Ừm, keo kiệt cũng đáng yêu thật.
Bao nhiêu khinh bỉ trong lòng, trong nháy mắt đều tan rã dưới nhan sắc của anh.
Quả thực đã muộn lắm rồi.
Dù ban ngày đã ném cả Sữa Chua lẫn tiểu Khải cho Khương Nguyên nhưng buổi tối Quách Thanh vẫn phải ghé qua nhìn một chút.
Trẻ con ấy mà, lúc ở cạnh thì thấy phiền phức, vừa rời xa một ngày lại khiến người ta nhớ đến nôn nao.
Cô nhanh tay lưu xong mấy văn kiện, đảo mắt một vòng quanh cái bàn bừa bộn chẳng khác gì vừa bị bão càn quét. Đại khái xác định xong chỗ để của từng thứ, cô cũng ngầm yên tâm với tiến độ hôm nay.
Dứt khoát tắt máy, xách túi lên:
“Tôi đi trước đây, ngài tiếp tục kiểm tra nhé?”
Phong Thừa liếc cô một cái, đặt bản vẽ trong tay xuống:
“Kiểm tra xong rồi. Toàn công ty chỉ còn mình em chưa tắt đèn. Đi thôi.”
… Ừ, được thôi.
Quách Thanh chỉ còn cách ngoan ngoãn rụt cái đuôi, cùng anh xuống lầu.
Trong thang máy, điện thoại Quách Thanh reo lên. Cô vừa định cầm máy thì thấy chữ “Sữa Chua” trên màn hình. Tim lập tức nhảy thót.
Cô nhanh tay tắt máy, nhét trở lại túi.
“Alice ở xứ sở thần tiên?”
Phong Thừa bỗng nhiên hỏi.
Dòng suy nghĩ của Quách Thanh lập tức trượt khỏi quỹ đạo, mất vài giây mới kéo về kênh bình thường.
“Anh nhìn ra rồi?”
“Hồ điệp, đồng hồ bỏ túi, thỏ trắng…”
Ánh mắt Phong Thừa lướt qua, hờ hững nhưng không kém phần kiêu ngạo,
“Còn cả hồng tâm nữa. Em nghĩ tôi sẽ không nhận ra sao?”
Từ giọng điệu và cái nhìn đó, Quách Thanh gần như nghe ra ẩn ý: *To gan, dám coi thường tôi à?*
Thực ra cô đâu có coi thường Phong Thừa. Chỉ là khi có một người có thể từ vài mảnh vụn vụn thông tin liền nắm bắt được cả linh hồn sáng tạo của mình, phản ứng đầu tiên của con người chắc chắn sẽ là kinh ngạc.
Hoặc nên gọi là… vui mừng xen lẫn ngạc nhiên.
Dù sao Phong Thừa cũng là người 20 tuổi đã khởi xướng tạp chí Visez, 24 tuổi lập ra thương hiệu thời trang Beaute - cả hai đều nhanh ch.óng leo lên đỉnh cao trong giới chỉ trong vài năm ngắn ngủi.
Anh vốn đã là một truyền kỳ trong ngành. Sự nhạy bén ở phương diện này, còn cần phải nghi ngờ sao?
“Không có đâu~”
Quách Thanh lập tức nhận thua, cũng không quên thuận tay vuốt m.ô.n.g ngựa,
“Tôi chỉ là bị trí tuệ của ngài làm cho khuất phục thôi.”
“Em…”
Phong Thừa vừa định nói thêm gì đó, lại khựng lại chỉ im lặng nhìn cô.
Trước kia, vào tình huống này, cô chắc chắn sẽ hớn hở reo lên:
“Tôi dựa vào việc anh hiểu tôi! Tri kỷ quá đi!”
Sau đó vui mừng chìa tay muốn cùng anh vỗ tay.
Nếu anh không đưa tay, cô cũng sẽ dứt khoát lấy tay trái vỗ tay phải, tự mình hoàn thành nghi thức ăn mừng.
Nhưng con người thay đổi, tính cách cũng thế.
Không nằm ngoài ảnh hưởng từ hoàn cảnh.
Môi trường sống buộc cô phải biến thành như vậy, thì dù không muốn không chủ động, qua năm tháng dần dần tích lũy, cô cũng bị lặng lẽ mài thành láu cá.
Cô trở nên lanh lợi, tức là mấy năm qua, cuộc sống và vị trí của cô đều ép cô phải như thế.
Một người ngoài không thể nào lần ngược dòng thời gian để đoán ra cô đã trải qua những gì.
Nhưng tất nhiên, điều đó hẳn có liên quan đến những người ở bên cạnh cô.
“Em với Quý Hoài Đông rất thân?”
Phong Thừa đột ngột đổi chủ đề. Giọng điệu vô tình xen thêm chút khó làm rõ, như thể… không vui.
“A.”
Quách Thanh đáp gọn,
“Chúng tôi hợp tác đã lâu rồi. Chuyện làm ăn của Thanh Dư, cả kinh doanh lẫn việc vặt đều là do anh ta lo.”
Nói đến đây, nhớ tới tình cảnh khốn khó của Thanh Dư bây giờ, Quách Thanh vội tranh thủ cơ hội, thuận tiện bợ đỡ một chút, ngôn từ chính nghĩa nghiêm túc tán dương:
“Anh ấy rất có năng lực. Không tệ.”
Còn giơ ngón tay cái lên để tăng sức thuyết phục.
Dù sao Quý Hoài Đông được đ.á.n.h giá cao, thì đồng nghĩa với Thanh Dư cũng được đ.á.n.h giá cao.
Thế nhưng, ánh mắt Phong Thừa khi đảo qua ngón tay cái của cô liền nhạt hẳn đi.
“Bình thường.”
Anh thản nhiên nói, khóe môi mím lại thành một đường thẳng.
Như để củng cố cho đ.á.n.h giá của mình, anh nói tiếp:
“Thiết kế của cô không tồi. Nhưng đừng ảo tưởng, bản quyền của ca sĩ Ni, hắn không lấy được đâu.”
Câu nói dứt khoát, không để lại một chút chỗ trống nào để xoay chuyển.
Anh giống như nắm chắc trong tay chuyện lần này rồi vậy, dự án «Alice ở xứ sở thần tiên» crossover, Quý Hoài Đông tuyệt đối đàm phán không xong.
Quách Thanh ngẩn ra một giây:
“Anh khẳng định như vậy?”
Ánh mắt Phong Thừa khẽ quét tới.
Cô lập tức hiểu.
Phong Thừa chưa bao giờ nói nhảm.
Anh đã nói lấy không được, thì Quý Hoài Đông chắc chắn là lấy không được.
Alice chính là nhân vật yêu thích nhất của Sữa Chua ngoại trừ gấu ô mai. Bộ phim này, Quách Thanh đã theo dõi không dưới mười lần.
Khi bọn họ muốn từ kho tàng phim hoạt hình rộng lớn của Disney và anime IP chọn ra một cái phù hợp nhất cho Thanh Dư, Quách Thanh ngay lập tức nghĩ tới nó.
Cả đầu cô lúc ấy tràn ngập linh cảm về «Alice ở xứ sở thần tiên», mỗi nét vẽ rơi xuống trang giấy đều là thứ cô cực kỳ yêu thích.
Nói thật, dù từ đầu mọi người đều biết cơ hội hợp tác với ca sĩ Ni gần như bằng không, không nên đặt tất cả trứng vào một giỏ quá sớm, nhưng khi vẽ sơ đồ ý tưởng, Quách Thanh đã không thể kìm chế mà trút toàn bộ tâm huyết và kỳ vọng xuống trang giấy.
Bây giờ, cơ hội hoàn toàn không còn. Tâm trạng của cô chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang—thảm bại hoàn toàn.
Cú quay đầu này giống như một gáo nước lạnh dội xuống, chẳng thể cứu vãn, cái dự án đáng yêu ấy vẫn không thể đạt tiêu chuẩn như mong đợi.
Tin dữ đến đúng lúc: tăng ca đến mười giờ, phải bắt đầu lại từ đầu với phương án kế tiếp.
Quách Thanh gãi tóc, cảm giác như món đồ chơi này thiếu một chút so với lần trước. Một bên ủ rũ, một bên lại nổi giận—cô vừa nãy còn định khen Quý Hoài Đông, giờ thì thôi.
Phong Thừa không phải cố ý dội gáo nước lạnh. Địa vị ca sĩ Ni chính xác là thứ Thanh Dư chưa thể với tới. Quý Hoài Đông mạnh vì gạo bạo vì tiền nhưng cũng không có phép màu.
Phong Thừa đợi nửa ngày, vẫn không nghe cô lên tiếng. Anh nghiêng đầu nhìn, thấy cô cúi đầu, chống nạnh, trên mặt đầy bực bội và giận dữ.
Thang máy vừa tới tầng hầm, Quách Thanh liền cắm đầu lao ra ngoài.
Quách Thanh tranh thủ thời gian trên xe trả lời điện thoại của Sữa Chua.
Dù bận rộn thế nào, trước đây cô cũng chưa từng để hai điện thoại cùng lúc.
“Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội.”
Phong Thừa đứng cạnh, đôi giày trắng chạm sàn, nói ra một cách bình thản.
Quách Thanh khựng một nhịp, quay đầu nhìn hắn. Phong Thừa cắm tay vào túi, bước điềm tĩnh, không nhanh không chậm.
“Phải xem là ai đi đàm phán.”
“Quý Hoài Đông đi đàm,”
Quách Thanh đáp, trong mắt lóe lên một tia hy vọng nhưng ngay lập tức tan biến. Cô vẫy tay ngăn lại, “Quên đi, hắn… f….”
Ý thức kịp thời nhắc nhở: trước mặt ông chủ lớn, cô không thể thốt ra hai chữ “phế vật”. Cô vừa dứt lời, đã muốn vọt tới trước, nhưng cảm giác Phong Thừa đang theo dõi từng cử chỉ, từng ánh mắt cô—như đang viết sẵn trên trán một thông điệp:—nhanh cầu xin tôi.
Cô đi được nửa chừng, đại khái nghĩ hẳn nên để ông chủ đi trước, lại quay lại khách khí nói với Phong Thừa:
“Xe anh dừng ở đâu? Thời gian không còn sớm, tranh thủ về đi, trên đường cẩn thận.”
Phong Thừa vẫn đứng yên, ánh mắt tràn đầy hàm nghĩa, nhìn cô:
“Em còn muốn nói gì khác không?”
“Không, không có,”
Quách Thanh vội lắc đầu, hi vọng hắn mau rời đi.
“Anh đi thong thả.”
Phong Thừa vẫn im lặng, không nhúc nhích.
“Cuối tuần, tôi hẹn ca sĩ Ni ở chi nhánh công ty Địch tổng chơi bóng.”
Lỗ tai Quách Thanh vừa vội vã nghe điện thoại, còn chưa kịp phản ứng thì bên trái cũng bị che chắn, suýt trượt mất nhịp.
Cô không chút tình cảm:
“ừm ừm, chúc ngài đ.á.n.h cho vui.”
Phong Thừa: “...”
Chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.
Không thể để nhóc treo máy lần hai, sợ chúng lo lắng. Quách Thanh mất kiên nhẫn với ông chủ, cúi đầu móc điện thoại và nói với Phong Thừa:
“Tôi có cuộc gọi phải nghe, đi trước nhé.”
Cô bước nhanh, chỉ vài giây đã tới trước xe, mở cửa.
Phong Thừa hạ mi mắt, đứng tại chỗ gọi cô, nói: “# \$#. . . % \$. . .”
Thanh âm bị tiếng xe ch.ói tai phía trước che lấp. Một chiếc xe màu xám bạc lướt qua làn đường bên cạnh, đèn xe chiếu lên mặt đường rồi khuất đi, trả lại sự yên tĩnh.
Quách Thanh chỉ kịp thấy môi hắn khẽ cử động vài lần, nhưng không nghe được một chữ nào. Cô vịn cửa xe, mờ mịt hỏi:
“Anh vừa nói gì?”
Phong Thừa nhấp nhẹ môi, vài giây sau nghiêng đầu:
“Không có gì.”
Quách Thanh nhanh ch.óng cúp máy, thấp người ngồi vào trong xe.
Cửa xe vừa đóng, không ai nghe được, Quách Thanh hèn mọn bưng lấy điện thoại, vừa xin lỗi vừa giải thích:
“Bảo bối thật xin lỗi! Ma ma vừa rồi tắt điện thoại là vì đang ở cùng ông chủ lớn, con đừng tức giận.”
“Không sao đâu, ma ma con không hề tức giận.”
Sữa Chua trả lời, giọng như hơi buồn ngủ, bên cạnh còn nghe được tiếng Quách Tiểu Khải khò khè.
“Bảo bối đã nằm xuống chưa?”
Quách Thanh hỏi.
“Vâng…”
Sữa chua lơ mơ trả lời,
“Ma ma tan việc chưa? Trễ lắm rồi nha.”
“Tan tầm rồi, tan tầm rồi.”
Quách Thanh vừa nói chuyện vừa khởi động xe.
“Con đi ngủ trước đi, giờ mẹ sẽ đi qua chỗ Nguyên Nguyên a di, nửa giờ là tới.”
“Con chờ ma ma.”
Sữa Chua ngoan ngoãn đáp.
Trái tim Quách Thanh lập tức ấm áp, cảm giác như được ôm trong vòng tay mẫu yêu, cô dùng giọng dịu dàng chưa từng có:
“Bảo bối ngủ trước đi, lát nữa ma ma tới liền ôm con.”
Ngay sau đó, nghe Khương Nguyên bên kia xa xôi nhưng hào hứng: “Yue~”
Quách Thanh: “...”
“Cậu đúng là biết nói ngon ngọt, làm Sữa Chua đang ngủ cũng bị cậu gọi tỉnh.”
Khương Nguyên cười, ghé sát vào điện thoại.
Quách Thanh:
“Biến ngay! Đừng có quấy rầy mình phát huy tình mẫu t.ử.”
Điện thoại không hề bị treo, Quách Thanh cùng Khương Nguyên vừa nói vừa cười, cô lái xe hướng tới đại lộ, lòng tràn đầy ấm áp.
Một lát sau, Khương Nguyên bỗng im bặt. Quách Thanh gọi khẽ hai tiếng, cô ấy mới “xuỵt” một cái:
“Suỵt ~ cậu ồn quá, coi chừng làm Sữa Chua tỉnh đó.”
“Con bé ngủ thiếp đi rồi sao?”
Quách Thanh hạ giọng, thả thanh âm thật nhẹ.
“Ừ, bé con nằm sấp trong n.g.ự.c mình ngủ thiếp đi rồi.”
Khương Nguyên vui vẻ, giọng qua điện thoại vẫn truyền rõ ràng,
“A, thật hạnh phúc! Cậu đừng đến, muốn đi đâu thì đi, đừng quấy chúng tôi.”
Quách Thanh: “...”
“Bái bái~”
Khương Nguyên vô tình cúp máy.
“Dựa vào…”
Quách Thanh giận dữ lẩm bẩm,
“Mười phút sau cậu liền c.h.ế.t.”
Mười phút sau——
Quách Thanh bị kẹt giữa một con đường một chiều. Không hiểu sao giờ này lại còn kẹt xe. Tiến không được, lùi cũng không xong, cô đành đứng chờ, từng chút từng chút tiến lên.
Rồi, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy: Phong Thừa và Sữa Chua cùng xuất hiện trong đầu cô, như nhảy ra từ trong não.
Điện thoại của Sữa Chua reo lên lần đầu tiên, dù Quách Thanh không bắt máy, chỉ để mặc tiếng chuông vang, nhưng trong khoảnh khắc ấy cô và Phong Thừa lại cùng xuất hiện trong một không gian. Không hiểu vì sao, lần đầu tiên Quách Thanh cảm thấy giữa hai người bọn họ có một sợi dây liên kết mơ hồ.
Đầu óc cô vốn đơn giản, suy nghĩ thẳng tắp. Vấn đề này cô đã cân nhắc từ lâu: từ đầu, cô không muốn Phong Thừa biết về sự tồn tại của Sữa Chua và Tiểu Khải, vì chẳng có ý nghĩa gì ngoài việc thêm phiền phức.
Nhưng nếu một ngày nào đó, do cơ duyên hay ngoài ý muốn, Phong Thừa biết thì cũng tốt thôi. Cô không ngăn cản việc anh và hai nhóc nhận nhau.
Suy nghĩ của nàng vốn rất đơn giản. Nhưng lúc trở lại Yến Thành, nàng thật sự không ngờ rằng lại nhanh đến thế mà chạm mặt Phong Thừa.
Thế giới này, quả nhiên luôn thích mang đến những bất ngờ ngoài dự liệu.
Không được.
Phải cẩn thận.
Quách Thanh nghiêm túc nghĩ.
Hết chương 18.
