Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 22
Cập nhật lúc: 26/03/2026 13:05
Phong Thừa đứng trước gương, gạt mấy sợi tóc trên trán, rồi chỉnh lại cổ áo.
“Tôi đẹp trai không?” anh hỏi.
Nghiêm Nguyên đang loay hoay dọn chồng tài liệu trên bàn làm việc, nghe vậy liền buông hết đồ xuống, chạy ngay tới, nhìn chằm chằm anh ba giây, gật đầu cái rụp:
“Đẹp trai!”
Phong Thừa khó chịu đẩy đầu cậu ra:
“Lăn.”
“Không phải anh bảo tôi nhìn à…”
Nghiêm Nguyên ấm ức lầm bầm, rồi quay lại tiếp tục dọn dẹp.
Phong Thừa giơ tay xem đồng hồ.
Ba giờ tám phút bốn mươi hai giây.
Từ lúc anh gửi tin nhắn đi đã tròn mười phút.
Anh quay lại bàn, cầm điện thoại lên. Mở khóa xong, màn hình hiện ra giao diện chat, cuộc trò chuyện dừng ở tin nhắn của đối phương: 【Tốt】
Thành khẩn —
Cửa ban công vang lên hai tiếng gõ nhẹ. Nghiêm Nguyên còn chưa kịp nói gì thì trong khóe mắt đã thấy một cái bóng lướt qua.
Cậu ngạc nhiên quay lại, Phong Thừa vừa còn đứng cạnh bàn làm việc, giờ đã ung dung ngồi trên ghế da của sếp, gương mặt nghiêm nghị, chân dài vắt chéo, cả người toát ra khí chất trầm ổn tao nhã.
Nghiêm Nguyên cầm tập tài liệu, sững sờ đứng im.
Phong Thừa liếc nhìn tài liệu trong tay anh ta, đưa tay lấy luôn tập vừa bị anh phê đỏ hai chữ to “Làm lại”, mở ra giả vờ xem, rồi trầm giọng nói:
“Vào đi.”
Cửa phòng được đẩy ra thật cẩn thận, Triệu Tiểu Tiếu bưng một ly cà phê còn bốc khói nóng, cung kính bước vào, toàn thân toát ra vẻ căng thẳng và dè dặt.
“Phong tổng, cà phê của anh.”
Khí thế lạnh lùng trên người Phong Thừa bỗng nhiên phai nhạt xuống.
“Quách Thanh đâu?”
Triệu Tiểu Tiếu vội đáp:
“Vừa nãy bên xưởng báo về là dây chuyền nhuộm màu gặp chút vấn đề, chị ấy đang xử lý ạ. Gần đây chúng tôi đang chạy tiến độ sản phẩm mới, sư phụ bận tối tăm mặt mũi, chuyện lớn nhỏ gì cũng phải lo, một mình làm việc bằng ba người, vất vả không xuể. Phong tổng muốn uống cà phê, cứ bảo tôi, lúc nào tôi cũng có thể pha cho anh!”
Phong Thừa có vẻ chẳng hứng thú, ném tập tài liệu xuống bàn.
Triệu Tiểu Tiếu thấy vậy thì nghĩ anh không hài lòng, lập tức căng thẳng hẳn lên.
Chỉ nghe Phong Thừa khẽ hừ một tiếng:
“Lừa tôi à. Bận cái gì mà bận, chẳng phải vừa mới còn có thời gian rảnh đi lén nhìn tôi sao?”
Giọng điệu ấy hoàn toàn không giống một cấp trên đang nổi giận vì bị thuộc hạ qua mặt, mà lại như…
Triệu Tiểu Tiếu: “...Hả??”
Nghiêm Nguyên đứng bên cạnh: “...Hả??”
Bị Quách Thanh sai đi đưa cà phê, giờ còn phải bao che cho lời nói dối giúp cô, Triệu Tiểu Tiếu xấu hổ đến mức muốn dí chân trái vào chân phải, lí nhí:
“Cái này… cái kia… em cũng… không rõ lắm…”
Sư phụ chạy đi lén nhìn Phong tổng lúc nào thì chứ? Cô ấy hoàn toàn không biết gì cả, mà chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô ấy mà!
“Cô trở về đi.”
Phong Thừa không làm khó Triệu Tiểu Tiếu.
Triệu Tiểu Tiếu lập tức “A a a” quay người, muốn chạy ngay.
“Giúp tôi chuyển cho cô ấy một câu.”
Phong Thừa nói chậm rãi, không vội,
“Cô ấy không phải thich nhìn lén tôi sao, hiện giờ tôi rảnh, để cô ấy qua đây xem đi.”
-
“Tôi thật sự không có nhìn lén!”
Quách Thanh bị cả văn phòng vây quanh như bàn cờ, thề độc giải thích mười ba lần.
“Em nghe Phong tổng nói mà, còn có thể giả sao?”
Triệu Tiểu Tiếu vừa nghĩ tới cái cảnh ở phòng tổng giám đốc lúc nãy còn xấu hổ, giờ chống nạnh, khí thế tràn trề:
“Thanh ca, thật không nghĩ chị lại là người như vậy đó!”
Quách Thanh: “….”
“Ai nha, Phong tổng đúng là đẹp trai thật, nhìn lén anh ấy có gì mà phải ngại thừa nhận chứ.”
“Phong tổng đã bảo cho chị qua nhìn mà, nhanh đi thôi!”
“Ha ha ha, tôi cũng muốn đi xem.”
Quách Thanh: “….”
Cả đám người nháy mắt ra hiệu, nói không ngừng, Quách Thanh như bị vây giữa mười cái miệng, nói cũng không lại.
Cô nhức đầu, thẹn quá hóa giận, vỗ bàn một cái:
“Các cô cậu, cả đám đúng là nhàn quá rồi! Cứ líu ríu như gà con, mà không có các cô cậu thì không ai nói với nhau được. Nếu không có việc gì làm thì đi xưởng làm việc ngay cho tôi!”
Nhưng vì cô quá thân thiện với mọi người, mấy lời dọa dẫm chỉ là hù giấy, chẳng ai sợ, đám người vừa tản ra mà vẫn nghe thấy khắp nơi vang lên tiếng hi hi ha ha trêu đùa.
“Tôi còn tưởng rằng Thanh tỷ không hứng thú với nam nhân cơ.”
“Cậu nói nhảm rồi, nếu không hứng thú thì sao lại sinh ra Sữa Chua và tiểu Khải hả?”
“Có lý quá! Ha ha ha ha…”
“Lại nói, Sữa Chua và tiểu Khải lớn lên xinh đẹp lắm, ba bọn chúng chắc chắn cũng là soái ca.”
“Xem ra Thanh tỷ chỉ thích soái ca thôi, quả nhiên mắt thẩm mỹ cũng cao thật.”
“Ai, Thanh tỷ, chồng trước của chị trông thế nào, chúng tôi hình như chưa thấy ảnh chụp, có thể cho xem không?”
“Có đẹp trai như Phong tổng không?”
Quách Thanh: “….”
Đầu Quách Thanh đau nhức hơn nữa.
-
Mọi người mở trò đùa cô nhìn lén Phong Thừa, thật ra cũng chẳng có gì đáng ngại, Quách Thanh vốn da mặt dày như đế bánh ngọt, chuyện nhỏ này không đáng để nhắc.
Nhưng chỉ cần nghe thấy “Sữa Chua, Tiểu Khải” và “Phong Thừa” được nhắc chung, cô lập tức giật mình.
Cô quyết định từ giờ về sau sẽ né tránh Phong Thừa.
Đến giờ tan tầm, cô lái xe đi qua hai khu, ghé mua kẹo quýt cho Phong Thừa.
Nhiều năm trôi qua, khu phố và kẹo xá đã được quy hoạch lại, xây mới công viên và văn phòng, nhưng dựa vào ký ức hơi lộn xộn, cô vẫn nhận ra khu tiểu khu cũ.
Cửa siêu thị mini vẫn còn đó.
Cảm giác quen thuộc xen lẫn chút lạ lẫm, khiến cô hơi bồi hồi. Quách Thanh lách qua đám trẻ đang chơi đùa, đẩy cửa kính đôi đã hơi cũ của cửa hàng.
Bước vào, điều hòa đang bật nhưng vì thông gió không đủ, vẫn còn phảng phất chút mùi cổ xưa.
Mùi ấy thật quen thuộc.
Quầy thu ngân ngay sát cửa, ông chủ ngồi phía sau, đang xem một bộ kịch lịch sử, khách tới cũng không hề chào hỏi.
Quách Thanh đứng trước mặt ông, lão chần chừ một lúc mới ngẩng mắt lên, giọng nặng nhấn mạnh hỏi:
“Cô muốn tìm cái gì?”
Có vẻ ông thật sự không nhận ra cô, khiến Quách Thanh không khỏi thấy chút tiếc nuối.
“Kẹo Quýt.”
Ông chủ chỉ tay về phía trong:
“Kẹo đều ở bên trong hết, vị gì cũng có, cô tự chọn đi.”
Kệ hàng được sắp xếp y hệt như trước đây, mọi thứ vẫn bày bán như cũ, nhiều sản phẩm vẫn là mấy năm trước còn lưu hành.
Quách Thanh tìm quanh kệ để kẹo một lúc, vẫn không thấy loại kẹo quýt đóng gói mà cô muốn.
Cô quay lại quầy:
“Ông chủ, trước đây mua đồ ông có tặng một loại kẹo quýt, giờ còn nữa không?”
Câu này cuối cùng cũng khiến lão chủ chú ý. Ông ngẩng đầu, nhìn Quách Thanh kỹ lưỡng, rồi nói:
“Tặng kẹo? Chỗ này lâu lắm rồi tôi chưa phát đồ gì. Cô nói là thời gian nào vậy?”
“Năm năm, sáu năm trước. Khi đó tôi ở đây, mỗi lần mua đồ ông đều tặng một bao kẹo. Loại lớn nhất, kẹo hoa quả, hương vị quýt đó.”
Quách Thanh vừa nói vừa làm động tác minh họa.
“À, loại kẹo đó tôi biết. Vậy ra cô trước đây thường tới đây à?”
Lão chủ nhìn cô nửa ngày mới cười:
“Tôi thật đúng là không nhận ra cô, xin lỗi nhé.”
“Là vậy đi, chủ yếu là xinh đẹp hơn nhiều thôi.”
Quách Thanh không biết xấu hổ mà nói.
Ông chủ cười ha hả, trò chuyện vui vẻ với cô:
“Loại kẹo đó à, hồi ấy là vợ tôi đang mang thai, thích ăn chua, cô ấy lúc đó cũng chuyên ăn chua, tôi mỗi lần nhập hàng đều để riêng một rương cho cô ấy. Sau đó sao, cô ấy sinh bệnh rồi, tôi vẫn giữ nguyên đơn nhập hàng, loại kẹo ấy quá chua, bán chẳng ai mua nên mỗi lần ai mua đồ tôi đều tặng một bao.”
Quách Thanh không ngờ trong một món kẹo bình thường lại có cả câu chuyện như vậy.
Dù là chuyện thường ngày, nghe xong vẫn khiến lòng cô dấy lên vài phần cảm xúc.
“Loại kẹo đó bây giờ còn không, tôi mua một ít.”
Quách Thanh hỏi.
“Không còn nữa đâu.”
Lão chủ cười, giọng nói lộ vẻ tiếc nuối vô cớ:
“Ngừng sản xuất rồi.”
Quách Thanh đi khắp siêu thị, trong cửa hàng lần lượt tìm kiếm các loại kẹo hoa quả. Cô không bỏ sót cửa hàng nào, lần lượt đi vào vơ vét một vòng.
Mặc dù tất cả đều là kẹo hoa quả, đều có vị quýt nhưng màu sắc chủ đạo là da cam, không hề giống loại cô nhớ trước đây: vỏ vàng bên ngoài, bên trong màu xanh, nhìn là cảm nhận được vị chua ngay.
Quách Tiểu Khải lên xe nhìn thấy một túi kẹo lớn, hai mắt lập tức sáng lên:
“Đều là cho con à?”
“Con thật là may mắn đó.”
Quách Thanh cười nhạt,
“Muốn gặp nha sĩ thì cứ ăn nhiều một chút đi.”
Quách Tiểu Khải không muốn đi nha sĩ nhưng cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn của kẹo. Nhân lúc Quách Thanh lái xe, không quản cậu bé, có tiếng xột xoạt vang lên, vài viên kẹo bị ăn hết, phía sau rắc rắc nhai ngon lành.
Sữa Chua thử một viên, vừa bỏ vào miệng lập tức nhăn mặt:
“Quá chua!”
“Chua lắm sao?”
Khi đèn đỏ, Quách Thanh dừng xe, rồi đưa tay từ trên đầu Quách Tiểu Khải, lấy hết số kẹo, tự mình bỏ một viên vào miệng.
Hơi chua nhưng hương vị vẫn không giống hoàn toàn loại kẹo quýt năm xưa. Quách Thanh vốn thích ăn chua vừa phải, viên kẹo này với cô mà nói chỉ hơi chua, ăn vào còn cảm thấy ngọt, hơi dính dính đầu lưỡi.
Phương diện này Quách Tiểu Khải rất giống cô.
Sữa Chua… đúng, Phong Thừa cũng không thích ăn chua.
Trong lòng Quách Thanh thấy buồn bực. Vậy anh tìm loại kẹo ấy làm gì? trước đây anh thích ăn sao?
Quách Thanh cẩn thận nhớ lại một chút, chỉ nhớ Phong Thừa nhìn thấy loại kẹo ấy thì tỏ ra ghét bỏ. Giống như nhìn một bao giá rẻ đóng gói toàn vi khuẩn.
Một lần cô rảnh đến nhức cả trưng, liền dỗ dành anh thử một viên, chưa tới một giây anh đã nhổ ra, chua đến mức lông mày nhăn lại, miệng nhăn nhó, từ đó không còn chịu đụng vào nữa.
Sau này, có lần cô cố tình nhai một viên kẹo quýt, rồi đè Phong Thừa xuống ghế sa-lon hôn, anh giả vờ chống cự hai lần, cuối cùng cũng theo cô mà hôn. Hôn xong, Quách Thanh hỏi anh thấy thế nào, anh nói rất ngọt, rồi hỏi cô vừa nãy ăn gì.
Quách Thanh đắc ý cười to, nói:
“Kẹo quýt đó.”
…
“Ma ma, đèn xanh.”
Sữa Chua nhắc nhở, kéo Quách Thanh trở lại hiện thực.
Phía sau xe còi inh ỏi thúc giục.
Quách Thanh nghiêm túc nhấn ga, lái xe tiếp về phía trước.
-
Về đến tiểu khu, nhìn thấy tầng dưới có cửa hàng tiện lợi, cô ghé xe vào kệ kẹo, định đi xem một chút.
Sữa chua và Quách Tiểu Khải cũng xuống xe theo.
Tiểu khu cấp cao, cửa hàng tiện lợi cũng sạch sẽ sáng ngời.
Quách Thanh tìm trên kệ một bao kẹo, bánh kẹo màu xanh, hàng Nhật Bản, cô chỉ hiểu vài chữ, đoán được hương vị dựa vào bao bì.
Khi đang tập trung, cô ngẩng đầu thì nhận ra người đứng phía kệ đối diện, thần thái làm cô suýt bật nhảy lên chỗ.
Phản ứng của cô khiến đối phương bật cười, anh ta nhấc chân rời kệ, đi về phía trước, vài giây sau đã xuất hiện bên cô.
“Bác sĩ Kha.”
Quách Thanh hơi bất ngờ.
“Xem ra tôi không nhầm.”
Kha Nham nghiêm túc, cẩn trọng quan sát cô,
“Biến hóa quá lớn, nhìn rất quen mắt lại không dám nhận.”
Quách Thanh chưa kịp nói gì, chỉ nghe anh ta tiếp lời với chút cảm khái:
“Dù sao ký ức của tôi về cô, là dáng vẻ lúc cô lộn xộn nhất.”
Quách Thanh: “….”
“Là vì anh không cho tôi gội đầu, sao trách được tôi chứ.”
Quách Thanh không chút bẽn lẽn, nhiều năm sau vẫn nhớ rõ, bốn ngày cô không được gội đầu, cô thành khẩn nói:
“Nhờ anh tranh thủ thời gian nhìn kỹ tôi một chút, để tôi quên đi chuyện trước kia.”
Kha Nham cười:
“Thế sao, đi chỗ cao cấp nào à?”
“Thấp thôi, thấp thôi. Ở Tô thành mấy năm, vừa trở về.”
Quách Thanh đáp.
“Tô thành?”
Kha Nham nói,
“Công nghiệp thời trang tập trung ở đó, công ty Phong Thừa dường như vừa từ bên kia đào về không ít nhãn hiệu.”
“À, cũng đúng dịp.”
Quách Thanh cười khổ,
“Tôi đúng là bị đào về từ đó đó.”
Kha Nham cười, nói:
“Tôi đoán đúng rồi.”
Quách Thanh nhấc lên một gốc rạ, chợt thấy có chút khẩn trương.
Sữa chua và Tiểu Khải cũng ở đây. Hai nhóc thích ăn gà nướng cùng cá khô, Quách Thanh cho bọn nhỏ mua vài xiên, ngồi ăn trên ghế bên kia.
Mặc dù nhìn vậy, chưa hẳn có thể liên tưởng ra gì, nhưng Kha Nham là bạn thân Phong Thừa, lại khôn khéo, khó đảm bảo không để ý đến việc Sữa Chua từ trước đến nay có gì khác lạ.
Quách Thanh lập tức mất hứng, muốn kết thúc cuộc trò chuyện sớm.
“Cô ở đây à?”
Kha Nham tay xách giỏ mua mấy túi bánh mì,
“Thật đúng dịp, cha mẹ tôi cũng ở đây. Nơi này tiện lợi mà.”
Quách Thanh:
“À, vậy hả? Vậy cha mẹ anh chắc đang ở nhà chờ anh, anh mau về thôi kẻo để họ sốt ruột.”
“Tôi vừa ra. Hai người già chê tôi phiền, đuổi ra mua đồ.”
Kha Nham trên người vẫn mặc quần áo ở nhà, cười nói,
“Có rảnh không, mời cô ăn cơm.”
---
Hết chương 22.
