Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 82
Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:16
Chờ quá lâu, Quách Tiểu Khảidù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, nên có chút sốt ruột.
Vừa nhìn thấy Quách Thanh, cậu bé liền thoát khỏi tay cô giáo và chạy đến chỗ mẹ.
"Mẹ thối trứng!"
Chạy đến trước mặt liền muốn ôm chầm lấy mẹ.
Không ngờ cánh tay Phong Thừa cản lại, giữ cậu bé đứng yên.
Quách Thanh liền ôm lấy Sữa Chua, hôn mấy cái xin lỗi:
"Mẹ xin lỗi con, mẹ không cố ý đâu, tại ba ba sai hết."
Phong Thừa liếc nhìn cô, ngậm ngùi nhận lỗi:
"Là lỗi của anh, anh xin lỗi."
"Không sao đâu mẹ."
Sữa Chua nói xong với Quách Thanh, lại quay sang Phong Thừa và lặp lại lần nữa,
"Không sao đâu ba."
"Đồ thối trứng! trứng thối! Hai người đều là đồ trứng thối!"
Quách Tiểu Khải hừ hừ nói.
"Được rồi, được rồi, mẹ là trứng thối, con là trứng thối con."
Quách Thanh vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cậu bé,
"Lên xe về nhà thôi."
Đây không phải lần đầu tiên cả nhà bốn người ngồi chung một chiếc xe.
Nhưng có điều gì đó đã khác đi.
Quách Thanh vừa nhìn vào gương chiếu hậu, vừa ngân nga một điệu nhạc, Quách Tiểu Khải ở phía sau bịt tai lại:
"Mẹ hát dở quá."
Xe dừng lại ở ngã tư, Phong Thừa đưa tay phải qua, rất tự nhiên nắm lấy tay Quách Thanh, giữ trong lòng bàn tay.
Sữa Chua ngồi phía sau nhìn rõ mồn một, ngó ngó người này lại nhìn người kia, rồi thì thầm với Quách Tiểu Khải.
Quách Tiểu Khải lập tức la lớn:
"Hai người dắt tay kìa!"
Mặt Quách Thanh bỗng nhiên nóng bừng, Phong Thừa ngược lại rất bình thản, đáp lại cậu bé:
"Ba mẹ dắt tay là quyền lợi hợp pháp."
"Hợp pháp cái...".
Quách Thanh nuốt chữ "c*t" đến bên miệng trở lại,
"Trứng gà, chúng ta còn không ở chung một hộ khẩu mà."
Phong Thừa nói:
"Pháp luật cũng không quy định, không cùng hộ khẩu thì không được dắt tay."
Quách Thanh:
"..."
Sữa Chua ngồi trên ghế cười cong mắt, vui vẻ đung đưa chân.
Thật tốt.
--
Buổi tối trời đổ mưa, xua tan chút oi bức của thời tiết nóng.
Phong Thừa đã ở phòng khách căn nhà nhỏ lâu ngày, cuối cùng cũng tìm được cơ hội hợp lý, lấy cớ "Trời mưa lạnh quá", liền đặt gối của mình lên giường Quách Thanh chiếm giữ nửa không gian còn lại.
"Anh làm thế này là được voi đòi tiên rồi,"
Quách Thanh nhìn anh đi về phía mình, lùi lại một bước,
"Vào nhà như thể là chủ nhân..."
Phong Thừa ôm lấy cô hôn, từ từ ngã xuống giường, nhưng khi nụ hôn kết thúc, anh dừng lại ôm lấy cô từ phía sau, không làm gì cả.
Quách Thanh kỳ lạ quay đầu lại, Phong Thừa nhắm mắt, áp trán mình vào trán cô, nói:
"Anh đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi."
Giọng thì thầm như tiếng thở dài vương vào màng tai, mang theo sự cộng hưởng trong lòng.
Quách Thanh nói:
"Vậy không phải anh đáng đời à."
"..."
--
Ngày hôm sau nắng đẹp, gió thổi nhè nhẹ, một thời tiết thật dễ chịu.
Quách Thanh ngửa đầu nhắm mắt, hít sâu một hơi cảm nhận không khí trong lành sau cơn mưa.
Cảm thán thoải mái vừa đến bên miệng, bỗng nhiên, cô cảm thấy một ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o nóng bỏng rơi trên người mình.
Lập tức cảnh giác nhìn bốn phía nhưng không thấy nhân vật khả nghi nào.
Đây là con đường nhỏ từ khu thương mại gần đó về công ty, đường phố sạch sẽ, gần như không có người.
Phong Thừa tách đầu cô ra:
"Em nhìn gì vậy?"
Quách Thanh biểu lộ nghiêm trọng và nghiêm túc:
"Em cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm em."
Phong Thừa cười cô:
"Em làm chuyện trái lương tâm nhiều quá rồi đấy."
Anh nhìn ra đường,
"Có người ở đằng kia đang nhìn em kìa."
Quách Thanh nói anh không hiểu, giác quan thứ sáu của cô bình thường không linh nghiệm, nhưng chỉ cần linh nghiệm thì chắc chắn linh nghiệm.
Không đợi cô tìm ra mục tiêu khả nghi, một chiếc xe thương vụ màu đen từ bên kia phố lao vụt tới, phanh gấp dừng lại trước mặt cô và Phong Thừa một cách cực kỳ ngạo mạn.
Gần như ngay lập tức khi bánh xe dừng lại, cửa sau xe "soạt" một tiếng mở ra, một đôi chân dài trắng nõn mang giày cao gót quai mảnh bước xuống.
"Quách Thanh!"
Khuôn mặt xinh đẹp của Khương Nguyên có thể nói là bình tĩnh, không tìm thấy một chút tức giận nào vặn vẹo nhưng lại khiến Quách Thanh đột nhiên lạnh sống lưng, lòng bàn chân như bốc lên lửa địa ngục, không chịu nổi.
"À? À... Chuyện đó..."
Cảm giác chột dạ như thực thể tràn ra từ lỗ chân lông, cô hoàn toàn không dám đối mặt với Khương Nguyên, mặt cứ quay sang trái rồi lại quay sang phải, nhưng tuyệt nhiên không nhìn mặt Khương Nguyên.
"Phim của cậu đóng xong rồi à?"
"Mình ở đây này, cậu nhìn đi đâu vậy."
Khương Nguyên khoanh tay, ánh mắt săm soi lướt qua mặt Phong Thừa, mở miệng chính là lời châm chọc,
"Nửa năm không gặp, dung mạo anh vẫn đáng ghét như vậy."
Phong Thừa biểu lộ không đổi, đáp lại:
"Cảm ơn. Cô cũng vậy."
Khương Nguyên hừ một tiếng, ánh mắt tức giận liếc nhìn Quách Thanh:
"Cậu lại đây với mình."
Quách Thanh giống như một học sinh tiểu học gây chuyện ở bên ngoài bị phụ huynh bắt gặp, không dám nói một lời nào, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Khương Nguyên.
Khương Nguyên chính là vị phụ huynh dẫn con về nhà, trước khi rời đi, còn không quên nói một câu châm chọc đối với *kẻ đầu têu làm hư con mình*:
"Không khí xung quanh anh ta sẽ làm mình dị ứng, đi thôi."
Phong Thừa đưa tay ra, kéo Quách Thanh về bên cạnh mình:
"Đi thong thả không tiễn."
Thần sắc thờ ơ của Khương Nguyên lập tức run lên, ánh mắt quay lại nghiễm nhiên mang sát khí.
Ánh mắt của cô và Phong Thừa giao nhau trong không trung, Quách Thanh đứng ở bên cạnh, như đang xem hai cao thủ võ lâm giao đấu.
"Cô ấy phải đi với tôi."
Khương Nguyên mạnh mẽ tuyên bố.
Phong Thừa không nhượng bộ một bước nào:
"Hôm nay cô ấy không rảnh, có chuyện tìm cô ấy tôi đề nghị cô hẹn trước thời gian."
"Ôi chao, tôi tìm cô ấy lúc nào còn phải hẹn trước à. Lúc tôi quen cô ấy, anh còn không biết bò từ vũng bùn nào ra đâu, hai chúng tôi nói chuyện không có phần của anh xen vào."
"Trước kia không có, bây giờ có."
Phong Thừa nói,
"Tôi là người nhà của cô ấy, hành tung của cô ấy tôi có quyền hỏi đến."
"Cắt."
Khương Nguyên dùng kỹ năng diễn xuất của ảnh hậu để cho anh ta biết thế nào là, ba phần chế nhạo, ba phần khinh miệt và bốn phần thờ ơ,
"Xin lỗi, muốn trở thành người nhà của cô ấy, trước tiên phải trải qua sự đồng ý của tôi. Anh, không xứng."
Quách Thanh cố gắng khuyên can:
"Hai người đừng cãi nhau..."
"Cậu im miệng trước đi."
Khương Nguyên nói.
Phong Thừa nhíu mày:
"Xin cô chú ý thái độ khi nói chuyện với cô ấy. Khương Nguyên, tôi khuyên cô đừng có nhiều chuyện."
Khương Nguyên mỉm cười, nhưng nụ cười đó, nhìn thế nào cũng khiến người ta sợ hãi:
"Phong Thừa, tôi cũng cảnh cáo anh, tránh xa cô ấy một chút. Anh nghĩ tôi sẽ nhìn cô ấy bỏ cả một đồng cỏ xanh tươi mà không muốn, quay đầu đi gặm cái cọng cỏ mục nát của anh sao."
"Chuyện của hai chúng tôi, không đến lượt cô nhúng tay."
"Tôi có thể hay không nhúng tay, anh nói không tính. Chi bằng anh hỏi cô ấy một chút, không có lệnh của tôi, cô ấy có dám theo anh đi không."
Mâu thuẫn gay gắt cuối cùng cũng đến điểm mấu chốt, hai người quay đầu, ánh mắt đồng thời hướng về Quách Thanh.
Quách Thanh mơ hồ một chút, không dám đắc tội bên nào, quyết định nhanh ch.óng tự bảo vệ mình.
"Hay là hai người cứ cãi nhau đi, không cần để ý đến tôi."
Phong Thừa:
"..."
Khương Nguyên:
"..."
"Hay là tôi về trước tránh một chút?"
Quách Thanh đặc biệt hiểu chuyện hỏi.
Khương Nguyên thật sự bó tay với cái tính không tiền đồ này.
Âm thầm trừng cô một cái, cuối cùng nói:
"Tôi có lời muốn nói với cô ấy, nhanh thôi. Quách Thanh."
Nói xong, cô nghiêng người, ra hiệu Quách Thanh đi cùng mình.
"Tôi nói chuyện với cô ấy một chút, làm công tác tư tưởng cho cô ấy."
Quách Thanh đã tìm được chỗ đứng hoàn hảo cho mình trong chiếc bánh quy kẹp nhân, không đắc tội bên này, lại đi dỗ dành bên kia, hoàn hảo.
"Nhóc con sắp tan học rồi, anh đi đón đi, không cần chờ em ăn cơm đâu nhé."
Nói xong, cô trơn tru leo lên chiếc xe của Khương Nguyên.
--
Một quán ăn riêng tư có cửa vào khá bí ẩn, bên trong chú trọng phong cách pha trộn.
Khương Nguyên nhìn chằm chằm Quách Thanh đang ngồi ở một bên tatami, mặt không biểu cảm, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo giờ phút này lạnh như băng.
Quách Thanh ngoan ngoãn ngồi đối diện, ân cần rót rượu cho cô ấy.
"Khó khăn lắm mới gặp mình, cậu không vui sao, lâu lắm rồi mới được nhìn mặt mình mà."
"Cậu còn mặt mũi nói à. Trước khi mình đi đã dặn dò cậu thế nào?"
"Trước khi cậu trở về, không được tái hợp với Phong Thừa."
"Vậy cậu đã trả lời mình thế nào?"
"Mình sẽ cố gắng chống cự cám dỗ, chịu đựng thử thách."
Khương Nguyên tức giận gõ bàn:
"Vậy bây giờ cậu lại làm thế nào?"
Quách Thanh sờ mũi, vì chột dạ nên nói chuyện ấp úng:
"Mình đây không phải là không chống cự lại được à."
Khương Nguyên thua trước sự thật thà của cô, muốn tức giận nhưng nhìn cái dáng vẻ ngây ngốc này cũng không nổi giận được.
"Ôi cô đúng là làm mình tức c.h.ế.t mà."
Nghe giọng nói của cô thả lỏng, Quách Thanh lập tức bám lấy, hắc hắc hai tiếng:
"Thật ra Phong Thừa không tệ như cậu nghĩ đâu, cậu hiểu rõ hơn một chút là sẽ biết."
"Mình hiểu rõ anh ta làm gì?"
Khương Nguyên dùng một ngón tay chọc vào trán cô, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Cậu nghĩ tôi rảnh rỗi thích mắng anh ta à, không phải cũng là vì cậu thôi. Cậu nếu là lần đầu tiên đến với anh ta, mình sẽ ngăn cản cậu sao? Phụ nữ đang yêu đều là đồ ngốc, cậu vốn đã ngốc, bây giờ là ngốc càng thêm ngốc, anh ta nói gì cậu cũng tin. Lúc này mà không có mình trông chừng cậu, cậu hấp tấp xông lên bán đứng chính mình. Anh ta trước kia đã phụ bạc cậu, lần này muốn mình tin tưởng anh ta sẽ không tái diễn trò cũ sao?"
Quách Thanh cảm động tiến đến bên cạnh cô, ôm lấy cô nũng nịu:
"Ô ô ô cậu thương mình nhất."
"Cậu tránh ra đi, phiền c.h.ế.t."
Khương Nguyên ngoài miệng chê bai, nhưng thân thể không hề nhúc nhích, tiếp tục trách mắng,
"Mình mới không yêu cái đồ heo này của cậu. Phong Thừa chính là miếng xương, câu cậu một cái là cậu chạy theo ngay."
"Mình là heo, vậy cậu là người nuôi heo."
"Mình mới không muốn nuôi heo."
Trong tiếng cười đùa, không khí dịu đi, đang ăn cơm uống rượu, một lúc sau Quách Thanh mới lại lần nữa bắt chuyện.
"Bảo bối, Mình biết cậu yêu mình, cảm thấy mình bị Phong Thừa làm khổ nên phải đòi lại công bằng. Nhưng mình chưa bao giờ cảm thấy mình là người thiệt thòi cả. Tình yêu này, mỗi người có cách thể hiện và hiểu khác nhau, mức độ yêu cũng không giống nhau. Trước kia mình và Phong Thừa thất bại, mình không cảm thấy gọi là phụ bạc, chỉ là chúng mình bước đi không nhất quán, lúc đó cũng còn trẻ đều chưa rõ mình muốn gì. Yêu thì ở bên không yêu thì chia tay, mình cảm thấy rất đơn giản."
Khương Nguyên liếc cô một cái:
"Yêu đương mà nói thành triết gia rồi sao?"
Quách Thanh kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c:
"Ai mà chẳng có chút tiến bộ."
Khương Nguyên hừ một tiếng:
"Cậu nghĩ vậy cũng tốt, tình yêu đúng là chuyện hai bên tự nguyện không ai thiếu ai cả."
"Đúng không."
Quách Thanh phụ họa.
"Nhưng hai người tự nguyện, mình thì không tình nguyện."
Khương Nguyên lời nói xoay chuyển,
"Cậu không thấy mình bị thiệt, không muốn đòi lại đó là lựa chọn của cậu. Còn mình thì muốn đòi lại."
"Cậu muốn làm gì? Treo anh ấy lên đ.á.n.h một trận sao?"
"Vậy thì quá dễ dàng cho anh ta rồi."
Khương Nguyên nhẹ nhàng lắc chén rượu, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Mình có cách đối phó anh ta."
Quách Thanh nhìn nụ cười thâm trầm của cô ấy, cảm thấy Phong Thừa gần đây có lẽ sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Suy tư một lát, cô lấy điện thoại ra lén lút nhắn tin nhắc nhở cho anh.
Quách Thanh:
【Anh gần đây đi trên đường cẩn thận một chút nhé 】
Phong Thừa dường như vẫn cầm điện thoại chờ cô, rất nhanh đã trả lời.
Sợ đến mức Quách Thanh ngay giây đầu tiên chuông reo đã nhanh tay tắt đi.
Phong Thừa:
【? 】
Phong Thừa:
【Ý gì vậy? 】
Quách Thanh giữ kín như bưng:
【Đừng hỏi, em chỉ có thể nói đến đây thôi 】
--
Quách Thanh vạn vạn không ngờ rằng, kế sách của Khương Nguyên lại hướng về phía cô.
Kỳ thi kết thúc, các công việc sát nhập giữa Thanh Dư và Clara chính thức bắt đầu theo quy trình. Nói thì đơn giản, chỉ là đổi tên thôi nhưng việc thực tế lại lặt vặt đến mức Quách Thanh nghi ngờ quy mô kinh doanh của họ thật ra có hơn mấy trăm triệu.
Sáp nhập, rốt cuộc "hợp" theo cách nào, có quá nhiều khoảng trống cần được định nghĩa từng cái một.
Ngoài việc tên thương hiệu không thể thay đổi, tất cả các khâu khác hai bên đều phải trải qua một trận đấu giằng co.
Nhà máy, kênh phân phối, phân chia, tất cả đều là vấn đề.
Những điều này tự có Quý Hoài Đông và luật sư cố vấn mà Clara mời đến cân nhắc, còn Quách Thanh phải đối mặt với vấn đề về bộ phận thiết kế.
Đầu tiên là số lượng nhân sự.
Toàn bộ đội ngũ thiết kế của Thanh Dư là Quách Thanh đã dày công rèn luyện qua bao nhiêu năm, tạo thành một đội hình tốt nhất, mỗi nhà thiết kế đều có vai trò không thể thiếu.
Trong khi đó, đội ngũ thiết kế của Clara, luôn là những người thực hiện ý tưởng của chính Clara, nói là công nhân dây chuyền sản xuất thì quá coi thường nhưng tính không thể thay thế của mỗi người lại quá thấp. Đồng thời, Clara vừa mới lương cao tuyển thêm bốn nhà thiết kế xuất sắc, khiến cho tình cảnh của các nhà thiết kế cũ càng thêm tế nhị.
Hai chữ "giảm biên chế" là hai chữ bị kiêng kỵ nhất và cũng không thể bỏ qua nhất trong hai tầng lầu gần đây. Người của Thanh Dư cũng không ngoại lệ.
Một khi cần giảm biên chế, phương thức có khả năng cao nhất chắc chắn là chọn người ưu tú từ hai công ty, tất cả mọi người đều khó thoát nguy hiểm.
Trong cấp lãnh đạo, cuộc giằng co giữa Quý Hoài Đông và Clara về "thống nhất lãnh đạo" và "làm theo ý mình" vẫn chưa kết thúc, tổng phương châm một ngày chưa định, vấn đề của bộ phận thiết kế liền một ngày khó nói.
Mấy ngày nay, đã có ba người hoặc trực tiếp hoặc bóng gió đến hỏiliệu có thể sa thải nhân viên.
Quách Thanh bảo họ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm.
"Chỉ cần tôi còn ở đây, các bạn còn ở đây, không ai có thể động đến các bạn."
Có câu nói này của cô, lòng mọi người liền yên.
Đúng lúc này, một cô bé tầng dưới gõ cửa, bưng một bó hoa hồng đỏ tươi thắm bước vào.
"Cô Quách, đây là hoa có người tặng cô ạ."
"Hoa? Ai tặng?"
Quách Thanh kỳ lạ nhận lấy.
Cô bé mỉm cười:
"Một anh đẹp trai lắm ạ."
Trong văn phòng lập tức "Oa a oa a" lên.
"Chị Thanh đào hoa ghê á."
Quách Thanh làm bộ thận trọng xua tay:
"Nói bậy bạ gì đâu, có thể là fan hâm mộ của tôi đi. Dạo này tôi nổi tiếng lắm đó."
Thân phận em gái của Khương Nguyên đã mang lại cho cô lượng truy cập khổng lồ, chuyện xảy ra với «Visez» mấy ngày trước đã được các tạp chí lớn đưa tin, «Visez» chính thức đưa ra thông báo chính thức để minh oan cho cô. Chị gái đã mất hết danh tiếng trong giới, sự oán giận của cư dân mạng đối với cô ấy càng làm tăng sự đồng cảm với Quách Thanh, dẫn đến mức độ nổi tiếng của cô trong những ngày gần đây tăng lên rất nhiều.
"Không phải đâu."
Cô bé nói,
"Anh đẹp trai đó lái xe thể thao mui trần đó, nhìn giống như minh tinh vậy."
"Xe thể thao?"
"Minh tinh?"
Mọi người lập tức nhao nhao vây quanh cô bé hỏi han.
Đang lúc ồn ào, có người chỉ vào cửa sổ hô lớn:
"Mọi người mau nhìn!"
Đám đông đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy ngoài cửa sổ một đám lớn bóng bay đang bay lên. Thoạt đầu chỉ chú ý đến bóng bay, nhìn kỹ lại mới phát hiện có điều khác lạ trên đó: Các quả bóng bay màu trắng quấn quanh một vòng, các quả bóng bay màu hồng đào tạo thành hình trái tim ở giữa.
Khoảnh khắc lãng mạn này gây nên một tràng tiếng "oa oa" không ngớt, khi những quả bóng bay bay lên cao, sợi dây phía dưới lộ ra, và đầu kia của sợi dây buộc một tấm bảng chữ thu hút sự chú ý.
【Tặng tiểu thư Thanh Thanh thân ái ~ 】
Quách Thanh lúc đó liền "Cái quái gì?" một tiếng.
Cô vội vàng đặt hoa xuống, nhìn bóng bay, rồi cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ ch.ói mắt, cùng một chàng trai mẫu nam mặc áo sơ mi màu vàng và quần trắng đứng cạnh xe.
Chàng trai mẫu nam ngẩng đầu, nở nụ cười đẹp trai vẫy tay chào họ.
Sở dĩ gọi là mẫu nam, hoàn toàn là vì chàng trai đẹp trai đứng cạnh xe thể thao có dáng người quá chuẩn, nhìn từ góc độ từ trên xuống cũng thấy anh ta rất cao, ước chừng hơn 1m85, chân dài, vai rộng eo thon, nhìn là biết cởi áo ra có cơ bắp.
Vấn đề là, Quách Thanh không biết anh ta.
Đúng lúc điện thoại reo, Quách Thanh nhấc máy, Khương Nguyên bên kia nhàn nhã nói:
"Sắp xếp cho anh đẹp trai kia vào vị trí đi."
"Mình còn đang thắc mắc đâu ra anh đẹp trai, hóa ra là cậu sắp xếp."
"Ừm. Vốn dĩ đã sớm nên vào vị trí, nhưng trước đó vừa vặn có một quảng cáo muốn anh ta quay, làm trễ mấy ngày, vậy nên mới để cho họ Phong có thể lợi dụng thời cơ. Nhưng bây giờ cũng không muộn. Mình đã đặt nhà hàng và hoạt động buổi tối cho hai người, đi thôi, bảo bối."
Quách Thanh còn chưa kịp từ chối, Khương Nguyên đã cúp điện thoại.
--
Nếu như đặt vào thời điểm không lâu trước đây, Quách Thanh chắc chắn sẽ không từ chối một anh chàng đẹp trai hợp gu như thế.
Đáng tiếc bây giờ Phong Thừa đã thành công "lên chức", cô đành phải tiếc nuối từ bỏ đồng cỏ xanh tươi.
Quách Thanh muốn đi nói "không", nhưng chàng trai mẫu nam vừa nhìn thấy cô, hai mắt liền sáng lên, nhìn cô không chớp mắt, đáy mắt tràn đầy vui vẻ và thâm tình giống như đang nhìn người mình yêu thích nhất trên thế giới.
Bị ánh mắt như vậy nhìn qua, không một người phụ nữ... Không, không ai có thể không rung động.
Khiến cho Quách Thanh thẳng thắn cương nghị, khi đến trước mặt anh ta mới mở lời, giọng nói cũng vô thức dịu dàng hơn nhiều:
"Anh đẹp trai."
"Tiểu thư Thanh Thanh."
Đối phương dùng giọng nói tràn đầy quyến luyến gọi cô.
Không hổ là nghệ sĩ do studio của Khương Nguyên ký hợp đồng, kỹ năng diễn xuất này, nếu không phải lần đầu tiên gặp mặt, Quách Thanh còn muốn tin rằng anh ta thật lòng yêu mình.
"Không cần gọi tôi như vậy. Xin lỗi nhé, ông chủ của các anh kêu anh làm chuyện này."
Quách Thanh cố gắng làm mình kiên định hơn một chút, không muốn vì sắc đẹp và diễn xuất của đối phương mà d.a.o động,
"Anh đừng hiểu lầm, tôi thật sự không phải loại người đó, anh có thể về đi."
Nghe vậy, thần sắc chàng trai mẫu nam ảm đạm vài phần, nhìn lại khiến người ta cảm thấy có chút thất vọng:
"Chị không hài lòng với em sao?"
Ôi trời đất ơi, anh chàng đẹp trai cao 1m85+ mà làm nũng thế này thì quá đáng yêu rồi.
Quách Thanh vội vàng phủ nhận, sợ làm tổn thương tâm hồn non nớt của người ta:
"Không phải vấn đề của anh đâu, anh rất tốt, rất đẹp trai, tôi rất hài lòng, tôi..."
"Vậy thì tốt rồi."
Anh chàng đẹp trai cao 1m85+ thở phào một hơi,
"Em còn tưởng chị không thích em."
Mẹ ơi, đẹp trai như thế ai mà không thích anh chứ.
Quách Thanh nghĩ thầm trong lòng.
"Chị đã tan làm chưa? Vậy chúng ta đi ăn cơm đi, em đã đặt món chị thích nhất rồi."
"Không cần..."
"Nếu chị vẫn còn làm việc, em sẽ ở đây đợi chị."
Anh chàng đẹp trai tự mình sắp xếp rất chu đáo.
Quách Thanh cuối cùng cũng cảm nhận được, hóa ra từ chối người khác lại là một chuyện khó khăn đến vậy.
"Nghe tôi nói này, anh đẹp trai, thật ra tôi đã có... gia đình rồi."
Cô cố ý nói một cách nghiêm túc hơn.
Anh chàng đẹp trai chớp chớp mắt:
"Điều này có liên quan gì đến việc chúng ta ăn cơm sao?"
Quách Thanh: ?
Các anh không có giới hạn đạo đức như vậy sao?
Có lẽ là dựa vào nét mặt của cô mà đoán ra tiếng lòng, đối phương cười lên:
"Chỉ là ăn bữa cơm thôi mà, anh rể chắc sẽ không để ý đâu nhỉ."
Dừng một chút,
"Chúng ta cũng sẽ không làm gì khác, đúng không?"
Quách Thanh mặt chính trực:
"Vậy thì tôi cũng không dám cam đoan."
Anh chàng đẹp trai sững sờ một chút, cười càng dữ dội hơn.
"Vậy thì càng tốt, chị muốn làm gì em cũng được."
Quách Thanh: !
Anh đang thử thách linh hồn của tôi đó.
"Tôi nói thật, anh về đi, tôi không ăn cơm với anh đâu."
Quách Thanh đuổi người.
Anh chàng đẹp trai cúi thấp lông mày, mặt lộ vẻ khó xử, biểu cảm nhìn giống như chú cún con đang tủi thân:
"Thế nhưng chị Nguyên Nguyên nói, nếu hôm nay em về nhà trước mười giờ, bộ phim tiếp theo sẽ không cho em đóng nữa."
...Khương Nguyên - cái người phụ nữ này, vậy mà lại ép buộc nhân viên như thế.
Quách Thanh nghĩ ra một ý hay:
"Tự anh tìm chỗ nào chơi, đợi đến mười giờ rồi về nhà không phải sao."
Anh chàng đẹp trai đâu vào đấy:
"Chị Nguyên Nguyên nói em nhất định phải hầu ở bên cạnh chị, mỗi giờ đều phải chụp ảnh điểm danh."
Quách Thanh:
"..."
Cậu được lắm đấy, Khương Nguyên.
Anh chàng đẹp trai hạ thấp giọng, tội nghiệp cầu xin:
"Chị ơi, chị thật sự nhẫn tâm để em không có việc làm sao?"
Quách Thanh nội tâm giằng xé qua lại hai lần, c.ắ.n răng một cái.
"Đi!"
--
Hai mươi phút sau, chàng trai mẫu nam và Phong Thừa ngồi tại nhà hàng Nhật Bản nổi tiếng.
Mặt đối mặt, không nói gì nhìn nhau.
Mặc dù chiều cao gần như không chênh lệch, dáng người cũng tương tự, ước chừng là do tuổi tác và kinh nghiệm dày dặn, Phong Thừa dù bất động thanh sắc, khí chất lại khiến người ta cảm thấy áp lực.
Nhất là, đôi mắt lạnh lùng sắc bén kia không chớp mắt nhìn chằm chằm mình, chàng trai mẫu nam cảm thấy có chút không tự nhiên.
Anh ta nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh cầu cứu.
Quách Thanh và Sữa Chua, tiểu Khải đang bình thản ăn lươn nướng.
Nhận được ánh mắt của anh ta, Quách Thanh ngẩng đầu:
"Đến giờ điểm danh rồi à? Lại đây."
Cô giả vờ đứng dậy, chàng trai mẫu nam vội vàng ngăn lại:
"Chưa đâu ạ. Chị cứ từ từ ăn."
Nói xong, anh ta rõ ràng cảm thấy ánh mắt của Phong Thừa nhìn mình lạnh lẽo hơn ba phần.
Anh ta nhìn Phong Thừa, mỉm cười đẩy đĩa sashimi sang đối diện:
"Anh rể cũng ăn đi."
--
Hết chương 82.
