Chữa Bệnh Bằng Cách Phản Bội - 7

Cập nhật lúc: 28/06/2026 03:01

"Câm mồm!" Mặt cô ta tức đến mức vặn vẹo.

"Lê Lê! Tại sao tôi lại sa sút đến nông nỗi này? Kẻ đầu sỏ gây ra tất cả chuyện này chẳng phải chính là..."

"Là tự cô chuốc lấy." Tôi cao giọng cướp lời cô ta.

"Là cô đáng đời."

"Loại người như cô thì nên sống cả đời ở cái nơi không thấy ánh mặt trời này đi, cho nó bốc mùi! Cho nó thối rữa ra!"

"Hừ." Cô ta ngoài cười nhưng trong không cười, nhếch khóe môi.

"Chồng cô đã ở bên tôi rồi, rốt cuộc cô còn đang tự tin cái gì thế hả?"

Cô ta đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi ra.

Phía dưới xương quai xanh, dày đặc những vết bầm tím do hoan ái để lại.

"Nhìn thấy chưa, tất cả những dấu vết trên người tôi, đều là do chồng cô yêu tôi nên mới để lại đấy."

Tôi nhớ lại những đêm muộn Đàm Kinh Từ từng ôm tôi than vãn về những đau đớn trong quá khứ, liền vô thức buột miệng hỏi: "Cô nói... anh ta yêu cô?"

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt: "Cô không hiểu đâu, hận càng sâu, thì yêu càng thiết tha."

13.

Để chứng minh cho tôi thấy, Vương T.ử Vi quay người vào phòng ngủ lấy ra một xấp ảnh.

Cô ta giơ cao những bức ảnh đó lên, như thể đang cầm trên tay chiếc huy chương vàng của nhà vô địch.

"Lần này, lần này, và cả lần này nữa... Nhìn thấy chưa..."

Cô ta trừng mắt nhìn tôi, mỉm cười nói khẽ: "Mỗi một bức ảnh ở đây đều do chính tay anh ta chụp, mỗi một lần sau khi xong chuyện anh ta đều giữ lại một tấm để làm kỷ niệm. Nhìn thấy những bức ảnh này... cô không biết anh ta hưng phấn đến mức nào đâu."

Ánh mắt cô ta như đang hồi tưởng: "Lần đầu tiên của chúng tôi ấy à, là khi cô vừa mới lên chức Tổng giám đốc. Cô đi công tác Nhật Bản, anh ta ở lại công ty luật không về nhà. Lúc đó, tôi không có chỗ ở nên trốn trong văn phòng, rồi cứ thế mà..."

Cô ta thong thả nhìn tôi: "Đàm Kinh Từ lúc đó nhé, không hề uống rượu, cơ thể không hề khó chịu, và cũng không hề..."

Tôi biết cô ta muốn diễn đạt điều gì.

Mọi chuyện đều diễn ra trong lúc Đàm Kinh Từ hoàn toàn tỉnh táo.

Thậm chí, chính anh ta là người chủ đạo.

Gương mặt tôi không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, thậm chí còn bình tĩnh hơn cả lúc bình thường.

Chỉ có đôi tay đang buông thõng bên người là phản bội lại sự bình tĩnh ấy, những đầu móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức gần như bật m.á.u.

Cơn đau nhắc nhở khiến tôi càng thêm tỉnh táo.

Tôi bình thản, nhìn cô ta với ánh mắt đáng thương: "Bán rẻ lòng tự trọng, thậm chí cả thân xác để chiều chuộng kẻ mà cô từng khinh bỉ nhất năm xưa, đây chính là cách cô trả thù tôi sao?"

Lời nói của tôi đã hoàn toàn chọc điên Vương T.ử Vi.

Gương mặt cô ta vặn vẹo, gào thét đến rách cả giọng: "Lê Lê, cô thì biết cái gì? Cô có tất cả mọi thứ nên dĩ nhiên cô không thèm khát một người đàn ông, nhưng tôi bây giờ chẳng còn gì cả! Tất cả đều là do cô hại, là cô nợ tôi!!!"

Giọng điệu đột ngột chuyển hướng, cô ta bỗng hạ giọng cầu xin: "Những gì cô nợ tôi, tôi không bắt cô trả nữa, cô nhường Đàm Kinh Từ cho tôi có được không? Bây giờ cô là sếp lớn rồi, loại đàn ông nào mà cô chẳng tìm được, nhưng anh ta là toàn bộ lẽ sống của tôi. Tôi xin cô đấy, cô đừng giành Đàm Kinh Từ với tôi nữa được không? Anh ta đã phản bội cô rồi, anh ta bẩn thỉu rồi, cô làm ơn làm phước ly hôn với anh ta rồi nhường anh ta cho tôi đi, có được không?"

Tôi bật cười thành tiếng: "Nếu tôi ép anh ta phải dứt khoát với cô, cô nghĩ anh ta sẽ chọn ai?"

Cô ta đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

Tôi từng bước một tiến lại gần cô ta, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: "Năm 17 tuổi tôi đã có thể khiến cô ra đi hai bàn tay trắng thì bây giờ..."

Lời còn chưa dứt, Vương T.ử Vi đã động thủ.

Gương mặt cô ta hung tợn, vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả trên bàn rồi lao thẳng về phía tôi.

"Con khốn! Mày đi c.h.ế.t đi!"

Chỉ thấy một tia sáng bạc lóe lên trước mắt, tôi bị ai đó đẩy ngã ra một bên.

Đàm Kinh Từ đứng ngay vào vị trí của tôi khi nãy, trên bụng anh ta cắm phập một con d.a.o gọt trái cây.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng: "Bà xã, em... em không bị thương chứ?"

Sau đó, cơ thể anh ta mất kiểm soát mà ngã gục về phía sau.

Máu tươi nương theo cán d.a.o chảy tràn ra mặt đất, Vương T.ử Vi nhìn đôi bàn tay run rẩy rồi phát ra tiếng hét thất thanh.

Tôi đặt cơ thể Đàm Kinh Từ nằm phẳng xuống, rồi quay đầu hướng về phía cầu thang dưới lầu hét lớn: "Tống Việt! Em tự mình bước ra đây bây giờ, hay là đợi cảnh sát đến rồi mới chịu ra?"

14.

Đàm Kinh Từ được đưa vào phòng cấp cứu bệnh viện.

Còn tôi, Tống Việt và Vương T.ử Vi cùng nhau dắt tay vào đồn cảnh sát.

Tôi giao ra toàn bộ đoạn ghi âm cuộc đối thoại giữa tôi và Vương T.ử Vi, cộng thêm vô số bằng chứng tại hiện trường đều chỉ thẳng vào cô ta.

Sau khi làm xong biên bản lời khai, chúng tôi đã có thể ra về.

Tôi đứng lặng người trước cửa đồn cảnh sát, phóng tầm mắt ra xa nhìn những tòa nhà cao tầng san sát, ánh đèn lung linh sáng rực.

Thế nhưng... sẽ không còn ngọn đèn nào thuộc về tôi nữa rồi.

Vào giờ này, đáng lẽ ra tôi đang ở nhà cùng người đó ăn cơm, trò chuyện, rồi ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Nhưng bây giờ...

Mọi thứ mãi mãi không thể quay đầu lại được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chữa Bệnh Bằng Cách Phản Bội - Chương 7: 7 | MonkeyD