Chưa Từng Có Cái Gọi Là Ngày Tháng Còn Dài ! - 13

Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:03

Thẩm Minh Vi đứng bên cạnh lại không giữ được bình tĩnh như vậy, vừa nhìn thấy ta đã lập tức khóc thành tiếng.

“Muội đã nguyện ý nhường lại hôn sự cùng ấn chủ mẫu rồi, vì sao tỷ tỷ vẫn phải xuống tay tới mức này?”

Nàng vừa khóc vừa ôm c.h.ặ.t cánh tay Thừa Ân hầu phu nhân, nước mắt rơi từng giọt lên mu bàn tay bà, dáng vẻ đau lòng vừa vặn đến mức khiến người ngoài nhìn qua đều phải thương xót.

“Đều trách muội chiếm mất vị trí vốn thuộc về tỷ tỷ, cuối cùng lại còn liên lụy tới tính mạng thế t.ử.”

“Nếu thật sự có thể chuộc lại lỗi ấy, muội nguyện cả đời ở bên phu nhân như một nữ nhi, thay tỷ tỷ bù đắp.”

Một tiếng tát giòn vang lập tức cắt ngang lời nàng.

Ta đã giành trước cả huynh trưởng, trực tiếp tát mạnh lên gương mặt đang đẫm lệ kia.

“Đại Lý Tự còn chưa tra rõ chân tướng, ngươi đã vội vàng đứng trước mặt thiên hạ định tội cho ta.”

“Ngươi thật sự muốn tìm ra hung thủ, hay chỉ đơn giản mong ta c.h.ế.t càng sớm càng tốt?”

Thẩm Minh Vi ôm lấy gương mặt vừa bị đ.á.n.h, trong đôi mắt tràn đầy tủi thân.

“Nhưng thủ pháp dùng d.a.o gần như chẳng ai bắt chước được, lại còn có túi tiền của tỷ rơi tại hiện trường, tất cả đều là chứng cứ.”

“Huống hồ…”

Một tia hận ý lóe qua đáy mắt nàng, rõ ràng đến mức gần như chẳng buồn che giấu.

“Hôm qua tỷ tỷ còn công khai nguyền rủa thế t.ử trước mặt rất nhiều người, chuyện ấy trong kinh thành ai ai cũng biết.”

Ấu muội của Giang Tầm nghe vậy lập tức bước ra chất vấn ta.

“Ngươi ngay giữa đường còn dám rút d.a.o uy h.i.ế.p huynh trưởng ta, vậy sau lưng thật sự xuống tay lấy mạng huynh ấy thì có gì mà không dám nhận?”

“Huynh ấy vốn không thích ngươi.”

“Cho dù ngươi là thiên kim thật thì đã sao, vẫn chẳng thể nào so với Minh Vi tỷ tỷ dịu dàng thiện lương.”

“Giang gia chúng ta từ đầu tới cuối căn bản chẳng cần ngươi.”

Thẩm Minh Vi còn khe khẽ kéo lấy tay áo nàng, nghẹn ngào khuyên can.

“Là ta phúc mỏng, tuy có duyên với thế t.ử nhưng cuối cùng lại chẳng có phận.”

“Nếu có thể lựa chọn, ta thà người c.h.ế.t là chính mình, cũng không muốn phải chịu nỗi đau như bị d.a.o đ.â.m vào tim thế này.”

Giang Tuyết Nhu nghe vậy càng đau lòng thay nàng, lập tức lên tiếng bảo vệ.

“Minh Vi tỷ tỷ chính bởi vì quá hiền lành mới bị người khác ép hết lần này tới lần khác, cuối cùng bị ép đến mất hết thanh danh, ngay cả nơi dung thân cũng chẳng còn.”

“Lúc có người giẫm lên m.á.u thịt tỷ để đổi lấy thanh danh tốt đẹp cho bản thân, từng có ai thật sự nghĩ xem tỷ còn sống nổi hay không?”

Thẩm Minh Vi co người lại như sợ hãi, nhưng dưới vẻ yếu đuối ấy, ta vẫn nhìn thấy sự đắc ý cùng khoái chí trong đôi mắt nàng.

“Tỷ tỷ vừa biết bói toán lại có bản lĩnh, muội vốn nên thành toàn hôn sự cùng tiền đồ của tỷ.”

“Đều trách muội liên lụy tới thế t.ử.”

Nói xong, nàng lại cúi mặt khóc như thể toàn bộ lỗi lầm trên đời đều do mình gánh chịu.

Ta bước về phía nàng một bước rồi bình tĩnh lên tiếng.

“Nếu ngươi đã cảm thấy bản thân có lỗi với thế t.ử đến vậy, cũng không phải hoàn toàn không có cách chứng minh chân tâm.”

“Ngươi có thể tự nguyện tuẫn táng theo hắn, như vậy chẳng ai còn nghi ngờ tình nghĩa của ngươi nữa.”

“Hoặc ngày mai cứ gả vào Giang gia như hôn sự vốn định, từ đó vì hắn thủ tiết cả đời.”

Thẩm Minh Vi nghe xong liền bị ta ép phải lùi lại một bước, sắc mặt cũng trắng bệch.

Ánh mắt châm chọc của ta dừng trên gương mặt ấy, giọng nói vẫn đều đều như cũ.

“Không cần tiếp tục giả vờ rơi nước mắt trước mặt người khác.”

“Dù sao lúc ngươi lấy Giang thế t.ử làm lưỡi d.a.o để đẩy tới trước mặt ta, cũng chẳng hề có nửa phần khách khí.”

Sắc mặt Thẩm Minh Vi lập tức hoảng loạn, vô thức lùi thêm hai bước.

“Tỷ tỷ, sao tỷ có thể tùy tiện bôi nhọ muội như thế?”

Ta lại chậm rãi tiến về phía nàng thêm một bước.

“Nếu không phải ngươi khóc lóc tìm Giang thế t.ử đòi lại danh phận.”

“Nếu không phải ngươi ngẩng cao cổ chắn chiến mã của ta giữa đường, cố ý ép ta phải ra tay trước mặt mọi người.”

“Nếu không phải ngươi túm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn, cầu hắn đứng ra làm nhục ta để thay ngươi đòi lại công đạo…”

“Vậy hắn sẽ không chịu một roi trước mặt thiên hạ, vừa mất mặt vừa tổn hại thanh danh, càng chẳng bị ta công khai cảnh cáo cùng nguyền rủa.”

“Ngươi chính là người đẩy hắn tới trước mặt ta, ép ta rút d.a.o, lại muốn dùng m.á.u hắn bôi lên người ta một cái danh độc ác.”

“Như vậy còn không gọi là ác hay sao?”

“Nếu lời nguyền của ta thật sự linh nghiệm như các ngươi vẫn nói, ngươi biết rõ điều ấy mà vẫn đẩy hắn tới chọc giận ta, vậy chẳng phải chính ngươi mới là kẻ đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t sao?”

Bàn tay của muội muội Giang Tầm nghe đến đây lập tức run lên, ánh mắt nhìn Thẩm Minh Vi cũng dần trở nên khó tin.

“Vậy chuyện hôm qua… là ngươi xúi huynh trưởng ta tới chọc vào nàng ấy sao?”

Sắc mặt Hầu phu nhân đứng bên cạnh cũng lập tức lạnh xuống.

Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ gỡ bàn tay Thẩm Minh Vi đang ôm lấy cánh tay mình ra.

“Trước kia, khi hôn sự còn chưa thay đổi, ngươi luôn mong có thể sớm ngày hủy hôn.”

“Vậy mà đúng hôm qua, đột nhiên ngươi lại trở nên vô cùng để tâm tới Tầm Nhi.”

“Rốt cuộc ngươi thật sự muốn gả cho nó, hay chỉ xem chân tâm của nó như một miếng mồi để dẫn kẻ khác vào bẫy, chuyện ấy trong lòng ngươi tự hiểu rõ nhất.”

Nước mắt trên mặt Thẩm Minh Vi như đông cứng lại, một lúc lâu chẳng thể rơi xuống.

“Muội không có…”

Nhưng ngay cả bản thân nàng dường như cũng biết lời giải thích ấy quá mức yếu ớt, cuối cùng chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn ta.

“Muội chỉ đơn giản quan tâm tới tỷ tỷ, vậy mà lại bị tỷ tỷ suy đoán thành người như thế.”

“Dù sao bệ hạ cũng đã cho tỷ một ngày, tỷ tỷ thần thông quảng đại, nhất định có thể tự chứng minh mình trong sạch.”

Ánh mắt lạnh lẽo của huynh trưởng từ đầu tới cuối đều dừng trên người Thẩm Minh Vi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chưa Từng Có Cái Gọi Là Ngày Tháng Còn Dài ! - Chương 13: 13 | MonkeyD