Chưa Từng Có Cái Gọi Là Ngày Tháng Còn Dài ! - 18
Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:04
Hầu phu nhân đứng một bên run lên, giọng nói gần như vỡ ra.
“Đậu Khấu!”
“Thật sự là ngươi đã hại thế t.ử sao?”
Nước mắt Đậu Khấu lập tức trào ra, nhưng nàng vẫn cố gắng lắc đầu.
“Ta không hiểu Bạch cô nương đang nói gì.”
“Ta chỉ có một mình, căn bản không thể vừa chạy về hầu phủ báo tin, vừa đồng thời đưa người ra khỏi thành.”
Ta nghe vậy liền chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt chuyển qua vai Hầu phu nhân, dừng trên Vân Mặc, tam thiếu gia của phủ tướng quân đang đứng phía sau.
“Cho nên nàng đương nhiên không làm một mình.”
“Hắn chính là đồng phạm.”
Hầu phu nhân lập tức đứng bật dậy, quay phắt đầu nhìn Vân Mặc.
“Chuyện này có liên quan tới ngươi?”
Lão tướng quân cũng siết c.h.ặ.t hai nắm tay, đường quai hàm căng cứng lạnh lẽo.
“Thật sự là ngươi làm sao?”
Sắc mặt Vân Mặc lập tức thay đổi, nhưng hắn vẫn nhanh ch.óng quỳ xuống thanh minh.
“Tuyệt đối không phải tôn nhi, xin tổ phụ minh xét.”
“Chỉ bằng mấy câu nói suông mà đã tùy tiện c.ắ.n người, Bạch cô nương thật sự xem tam đường hội thẩm là trò trẻ con hay sao?”
Thẩm Minh Vi đứng bên cạnh lúc này cũng nhẹ nhàng mở miệng.
“Tỷ tỷ, tỷ mượn danh tiểu Bồ Tát biết bói toán, hại thế t.ử còn chưa đủ, giờ lại muốn tiếp tục hại tới biểu đệ của hắn sao?”
“Chẳng qua chỉ vì một cuộc hôn sự không thuận lòng, vậy mà tỷ không tiếc công sức tính toán, lần lượt kéo người khác xuống nước.”
“Làm ra những chuyện như thế, lương tâm tỷ thật sự có thể yên ổn sao?”
Giọng nàng rất nhẹ, dường như chỉ đang đau lòng khuyên nhủ.
Nhưng sau lời ấy, ánh mắt của không ít người xung quanh nhìn ta quả thật bắt đầu thay đổi.
Vân Mặc cũng nhờ vậy mà thở phào một hơi.
“Bạch cô nương, ta và cô từ trước tới nay không oán không thù.”
“Vì sao cô nhất định phải ngậm m.á.u phun người, đẩy tội lên đầu ta?”
Ta chẳng buồn tranh cãi mà chỉ ra hiệu cho huynh trưởng.
Huynh trưởng lập tức mở bàn tay, để lộ viên ngọc trắng vẫn luôn được hắn giữ trong lòng bàn tay.
Hắn nâng vật ấy lên trước mặt mọi người rồi chậm rãi nói từng chữ.
“Viên ngọc này được nhặt thấy trong khe đá bên bờ hào thành.”
“Kiểu dáng hoàn toàn giống viên ngọc khảm trên chiếc ngọc quan cũ của Vân tam công t.ử.”
Ánh mắt huynh trưởng sắc bén như muốn xuyên thẳng qua gương mặt Vân Mặc.
“Xin hỏi tam công t.ử, chuyện này phải giải thích thế nào?”
Vân Mặc nghe xong lập tức ngẩng đầu.
“Ngọc quan tương tự trên đời vốn có rất nhiều, vì sao Thẩm đại nhân chỉ dựa vào một viên ngọc đã nghi ngờ ta?”
“Huống hồ đêm qua ta vẫn luôn ngủ trong phủ, hạ nhân quanh viện đều có thể chứng minh ta chưa từng bước ra khỏi cửa phủ.”
Hắn vừa dứt lời, người Đại Lý Tự đã lập tức đưa lên chiếc ngọc quan được lấy từ hậu viện phủ tướng quân.
Những viên ngọc khảm bên trên không nhiều không ít, vừa đúng thiếu mất một viên ngọc trắng.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc ngọc quan kia, cả người Vân Mặc lập tức cứng đờ tại chỗ.
Gương mặt hắn như vừa chịu một cú đ.á.n.h nặng, huyết sắc chỉ trong chớp mắt đã rút sạch.
Thẩm Minh Vi vẫn chưa chịu bỏ cuộc, chỉ rụt rè nhìn ta rồi mở miệng.
“Một viên ngọc vô tình rơi bên ngoài, sau đó bị hung thủ nhặt được dùng để vu oan cũng chẳng phải không thể.”
“Chỉ bằng một vật như vậy, không thể tùy tiện định tội c.h.ế.t cho người khác.”
Vân Mặc nghe vậy như bắt được một chiếc phao cứu mạng, lập tức gật đầu.
“Thẩm cô nương nói rất đúng.”
“Một viên ngọc, ta có thể làm rơi, người khác cũng có thể nhặt được.”
“Thứ ấy căn bản không thể xem là chứng cứ trực tiếp.”
“Ngược lại, con d.a.o của Bạch Vụ cô nương lại thật sự khớp với vết thương trên t.h.i t.h.ể.”
Ta nghe hắn nói xong liền khẽ “ồ” một tiếng.
“Vân tam công t.ử cũng từng tận mắt nhìn thấy t.h.i t.h.ể sao?”
“Ngay cả người của Giang gia đến giờ còn chưa được nhìn người c.h.ế.t lần cuối, vì sao tam công t.ử lại hiểu rõ tình trạng vết thương tới mức biết nó khớp với con d.a.o của ta?”
“Những dấu vết bí mật trên người người c.h.ế.t, ngoài người c.h.ế.t tự biết, dường như chỉ còn hung thủ thật sự là người hiểu rõ nhất.”
Lời vừa dứt, cả công đường lập tức im phăng phắc.
Giọng ta cũng chậm rãi lạnh xuống.
“Bên cạnh chiếc thùng thức ăn thừa dùng để vận chuyển người ra khỏi thành có rất nhiều mảnh gỗ xước cùng gai móc ngược.”
“Đêm qua hung thủ phải vận chuyển trong bóng tối, không thể nhìn rõ mọi thứ, cho nên lúc đẩy chiếc thùng ấy, lòng bàn tay rất dễ bị gai gỗ đ.â.m rách.”
“Vân tam công t.ử, nếu thật sự trong sạch, ngươi có dám mở lòng bàn tay ra để mọi người kiểm tra hay không?”
Không khí trong công đường lập tức trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Chỉ còn tiếng Vân Mặc siết c.h.ặ.t nắm tay vì hoảng sợ.
“Ngươi đang tự chứng minh sự trong sạch của mình, dựa vào đâu lại kéo ta vào?”
“Ta lại có nghĩa vụ gì phải phối hợp với ngươi?”
Ta chẳng buồn đáp hắn, chỉ quay đầu nhìn Hình Bộ Thượng thư đang ngồi trên cao.
“Xin đại nhân cho người kiểm tra chứng cứ.”
Vân Mặc lập tức đứng bật dậy như muốn phản đối.
Nhưng đao của bộ khoái Đại Lý Tự đã nhanh hơn, lập tức đặt ngang trước cổ hắn.
“Mời Vân tam công t.ử mở lòng bàn tay.”
Cả người Vân Mặc bắt đầu run lên.
Ánh mắt hắn xuyên qua đám đông, rất nhanh dừng trên người Hoài Nam Vương đang đứng ở góc xa nhất.
Hoài Nam Vương chỉ khẽ rũ đôi mắt đen, thần sắc bình tĩnh tới mức gần như chẳng hề có bất kỳ d.a.o động nào.
Cuối cùng Vân Mặc như mất hết sức lực, hai chân mềm nhũn, run rẩy mở bàn tay ra trước mặt mọi người.
Những vết thương nhỏ bị gai gỗ đ.â.m rách vẫn còn hiện rõ trong lòng bàn tay.
Hắn nhìn thấy ánh mắt của mọi người lập tức thay đổi, vội vàng lên tiếng.
