Chưa Từng Có Cái Gọi Là Ngày Tháng Còn Dài ! - 5
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:24
“Ta cũng thích bánh nướng cùng canh thịt dê giống như ngươi.”
Con ch.ó nhỏ nghe vậy liền vui vẻ xoay mấy vòng tại chỗ, cái đuôi quẫy không ngừng, tiếng sủa cũng tràn đầy phấn khích.
Sau khi giao mẫu t.ử họ cùng Phú Quý Nhi cho quản sự bên cạnh thu xếp, chúng ta mới một lần nữa thúc ngựa rời đi.
Lão tướng quân đi bên cạnh vẫn còn chút không hiểu, cuối cùng lên tiếng hỏi.
“Vì sao cô nương không trực tiếp cho nàng ấy bạc, lại nhất định phải cho nàng một công việc?”
Ta nhìn con đường trước mặt rồi chậm rãi trả lời.
“Bởi vì nàng ấy tính tình thật thà, số bạc ấy nếu mang về căn bản không giữ nổi, lại bởi vì có được quá dễ dàng nên cuối cùng chỉ biến nàng thành công cụ để những người trong nhà tiếp tục ép lấy tiền bạc.”
“Nếu cứ như vậy, thứ chờ đợi hai mẫu t.ử họ sau này chỉ có khổ nạn kéo dài chẳng thấy ngày kết thúc.”
Ánh mắt dò xét của lão tướng quân chậm rãi rơi lên mặt ta.
“Cô nương làm sao biết được những chuyện ấy?”
Ta không trả lời câu hỏi này.
Người phụ nữ kia quỳ trên nền đá xanh từ đầu tới cuối chẳng hề than khóc, nhưng dưới đầu gối của đứa trẻ lại được nàng lót cẩn thận một mảnh vải rách.
Đứa trẻ ấy chính là nơi mềm yếu nhất trong lòng nàng.
Một người mẹ dù có yếu đuối tới mức nào, một khi có người muốn chạm vào nơi mềm yếu ấy, nàng vẫn sẽ dám liều mạng với người khác.
Ta đã từng tận mắt nhìn thấy một người như vậy.
Chỉ đáng tiếc, người năm ấy được nàng bất chấp tất cả bảo vệ lại chẳng phải là ta.
Ta thu lại những suy nghĩ trong lòng, khẽ cười với lão tướng quân.
“Ta vốn biết bói toán mà.”
“Nếu ta chẳng biết gì, tướng quân cần gì phải tìm đến tận cửa mời ta?”
Lão tướng quân dường như thật sự tin lời ta.
Thế nhưng vừa mới bước qua cửa phủ, ông đã bị một phần công vụ khẩn cấp kéo thẳng vào thư phòng, không thể cùng ta tiếp tục đi tới hậu viện.
Cả đời ông gần như đều giao cho quân vụ cùng triều đình, để lại cho người đầu ấp tay gối bên mình, dường như từ đầu tới cuối chỉ có một bóng lưng vội vã.
Người ra đón ta chính là hai người con dâu trong phủ, đại phu nhân Ngô thị cùng nhị phu nhân Trần thị.
Đại phu nhân tính tình mềm mỏng ôn hòa, suốt dọc đường dẫn ta đi đều không ngừng nhắc đến bệnh tình của lão phu nhân.
“Mẫu thân lúc ngủ lúc tỉnh, thái y đã xem qua rất nhiều lần nhưng vẫn chẳng thể chẩn đoán ra nguyên nhân.”
Ta nghe vậy liền khẽ nhíu mày.
“Người tuổi đã cao, giấc ngủ không ổn định, lúc ngủ lúc tỉnh cũng chẳng phải chuyện quá kỳ lạ.”
Đại phu nhân nghe xong lại lộ vẻ muốn nói mà thôi, dường như không biết phải giải thích thế nào.
Nhị phu nhân đứng bên cạnh lập tức chen lời bằng giọng đầy châm chọc.
“Ngươi chẳng phải vẫn tự xưng mình biết tính toán thiên cơ sao?”
“Chẳng lẽ ngay cả việc mẫu thân ngủ một ngày một đêm rồi chỉ tỉnh được một canh giờ, ngươi cũng không tính ra nổi?”
Đôi mắt phượng của nàng từ trên xuống dưới lướt qua bộ váy áo trên người ta đã bị cành mây ngoài đường xé rách đôi chỗ.
“Lại thêm một kẻ giả thần giả quỷ tới lừa người.”
“Phụ thân chỉ vì bệnh của mẫu thân mà nóng lòng, thành ra gặp hạng người nào cũng chịu tin.”
“Một kẻ quanh năm mổ heo ở quê như ngươi thì có thể có được bao nhiêu bản lĩnh tốt lành?”
“Nếu lát nữa xem bệnh rồi khiến mẫu thân xảy ra chuyện gì, ta muốn xem ngươi sẽ thu xếp hậu quả thế nào.”
Ta nghe đến đây liền dừng bước, nghiêng đầu nhìn nàng.
“Ngươi biết ta sao?”
Nàng lập tức dùng ánh mắt khinh miệt quét qua ta một lượt.
“Danh tiếng lừa đời lấy tiếng của cô nương đã truyền khắp nơi, ta đương nhiên từng nghe qua.”
Đại phu nhân thấy không khí không đúng, vội kéo ta sang một bên nhỏ giọng giải thích.
“Tỷ tỷ ruột của nàng ấy chính là đại phu nhân phủ Thừa Ân hầu.”
Ta lập tức hiểu ra, thì ra Trần thị trước mặt chính là dì ruột của Giang Tầm.
Khó trách nàng vừa nhìn thấy ta đã mang theo cả bụng oán khí, hẳn là đang thay Giang Tầm tới đòi lại chuyện hắn bị ta dọa cùng chịu một nhát d.a.o trước đó.
Ta nghĩ một lát rồi ngẩng đầu nhìn thẳng nàng.
“Sau này bớt ăn đậu lại một chút.”
Trần thị lập tức cau mày, hoàn toàn không hiểu lời ta có ý gì.
“Ta ăn thứ gì thì liên quan gì tới ngươi?”
Ta chẳng giải thích ngay, chỉ thong thả xoay người tiếp tục bước đi, vừa đi vừa nói.
“Đêm đến trong phòng có mùi rất khó chịu.”
“Ngươi lại sợ lạnh, không chịu mở cửa sổ cho thông khí.”
“Đám tỳ nữ hầu hạ cùng chim ch.óc trong phòng ngày ngày đều phải chịu khổ theo ngươi.”
Hai nha hoàn thân cận đang đi phía sau Trần thị nghe thấy lời ấy liền vô thức nhìn nhau, sau đó lập tức cúi gằm mặt xuống, hai gương mặt đỏ bừng vì phải cố nhịn cười.
Trần thị lập tức mất hết thể diện, giận đến mức đưa tay chỉ thẳng vào ta mà mắng.
“Ăn nói thô tục như vậy chẳng sợ tạo khẩu nghiệp sao, ta thấy người đầy miệng lời hôi thối chính là ngươi mới đúng.”
Con chim họa mi đậu phía trên lại vẫn cứ ríu rít kêu không ngừng.
“Đừng ăn đậu nữa, trong phòng thật sự hôi lắm rồi.”
“Trời ơi, ta sắp chịu không nổi nữa, vừa rồi còn suýt nôn mất.”
Trần thị đương nhiên không thể nghe thấy tiếng nó.
Cho nên những lời ta nói căn bản chẳng phải khẩu nghiệp gì.
Mà chỉ là một sự thật nàng không muốn người khác nhắc tới.
Phòng ngủ của lão phu nhân được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, đồ đạc bài trí vừa thanh nhã lại không thiếu vẻ phú quý của một gia tộc lâu đời.
Bà nằm im trong lớp chăn gấm mềm mại, gương mặt hiền từ bình thản, trông chẳng khác nào chỉ đang chìm trong một giấc ngủ sâu.
Suốt dọc đường đi tới nơi này, ta đã nghe không ít lời khen ngợi cùng lo lắng mà những động vật nhỏ trong phủ dành cho bà.
