Chưa Từng Được Yêu - Chương 11 Hoàn

Cập nhật lúc: 20/09/2026 07:02

Năm năm qua, Tưởng Thị dưới bàn tay anh phát triển lớn mạnh chưa từng có. Anh đứng trên đỉnh cao quyền lực, hô mưa gọi gió, nhưng thế giới nội tâm của anh đã c.h.ế.t từ cái ngày ở khu ổ chuột đó.

Thẩm Dĩ An đã phát điên trong tù vì không chịu nổi sự t.r.a t.ấ.n của lương tâm và những trận đòn roi của bạn tù, nhưng Tưởng Xuyên không bận tâm. Anh không trả thù nữa, bởi vì anh nhận ra kẻ đáng bị trừng phạt nhất, kẻ tàn nhẫn nhất trong câu chuyện này chính là bản thân anh.

Anh từ chối mọi cuộc hôn nhân thương mại, sống cô độc trong căn nhà của mẹ Lâm Hề, tự tay chăm sóc từng gốc cây, ngọn cỏ mà cô từng yêu thích. Mỗi đêm anh phải dựa vào t.h.u.ố.c an thần liều cao mới có thể chợp mắt. Nhưng trong những giấc mơ chập chờn, anh luôn nhìn thấy cô. Cô mặc chiếc váy trắng đứng dưới gốc cây ngô đồng, mỉm cười gọi tên anh. Nhưng khi anh vươn tay ra, hình bóng ấy lại vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn, đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c anh, để lại một khoảng trống hoác rỉ m.á.u.

"Hề hề."

Tưởng Xuyên khẽ gọi, bàn tay thô ráp cẩn thận lau đi một hạt bụi vô hình trên hũ tro cốt.

"Hôm nay hoa cát tường trong vườn nở rồi. Em nói cát tường là tình yêu vĩnh cửu. Anh đã trồng đầy một vườn, em có nhìn thấy không?"

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió xào xạc thổi qua những tán lá lạnh lẽo và cô tịch. Anh đã từng nghĩ thời gian có thể làm mờ đi mọi thứ, nhưng anh lầm rồi, nỗi ân hận giống như một loài dây leo có gai độc, ngày ngày cắm rễ vào tim anh, hút cạn m.á.u thịt khiến anh sống không bằng c.h.ế.t.

Cô đã dùng 5 năm thanh xuân để mong chờ một ngày được anh yêu, còn anh sẽ phải dùng cả phần đời dài đằng đẵng phía trước để chuộc lại một lỗi lầm vĩnh viễn không thể vãn hồi. Anh sẽ sống như một cái xác không hồn, mang theo tình yêu muộn màng và sự day dứt thấu xương, đi hết quãng đời cô độc này cho đến khi cái c.h.ế.t khoan dung giải thoát cho anh.

Gió thu thổi qua, cuốn theo một cánh hoa cát tường trắng muốt rơi xuống, đậu nhẹ trên nắp hũ tro cốt lạnh ngắt. Thì ra hình phạt tàn khốc nhất trên thế gian không phải là cái c.h.ế.t, mà là bị bỏ lại một mình cùng với ký ức.

Biệt thự Nam Sơn, 5 năm sau ngày Lâm Hề mất.

Tưởng Xuyên giờ đã 33 tuổi. Tóc mai của anh đã bạc đi gần hết, dù anh vẫn mặc vest chỉnh tề mỗi ngày, nhưng không phải để đi họp, mà là để cô nhìn thấy anh tươm tất.

Anh cho người sửa lại toàn bộ căn biệt thự. Phòng ngủ chính được giữ nguyên y hệt như ngày cô còn sống. Chiếc váy ngủ màu be cô hay mặc vẫn treo trong tủ, cuốn sách cô đọc dở vẫn đặt trên đầu giường. Trên bàn trang điểm, chiếc nhẫn cưới kim cương năm xưa cô để lại, anh đã đeo nó vào một sợi dây chuyền bạc, đeo lên cổ mình, chưa từng tháo ra.

Lục Cảnh mang lên một xấp tài liệu.

"Tưởng tổng, Thẩm Dĩ An c.h.ế.t rồi. Cô ta tự sát trong trại giam đêm qua. Trước khi c.h.ế.t cứ luôn miệng gào tên phu nhân, nói là cô ấy về đòi mạng."

Tưởng Xuyên chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không gợn sóng.

"Biết rồi. Chôn cất t.ử tế cho cô ta đi. Dù sao... Hề Hề đã cứu cô ta một mạng."

Nói xong, anh lại cúi xuống, tiếp tục lau hũ tro cốt. Động tác nhẹ nhàng như đang vuốt ve mái tóc của người yêu.

"Lục Cảnh, cậu về đi. Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của tôi và Hề Hề."

Lục Cảnh thở dài, đặt một bó cát tường trắng xuống rồi lặng lẽ rời đi. Anh ta biết, Tưởng Xuyên không cần ai thương hại.

Khi chỉ còn lại một mình, Tưởng Xuyên ôm hũ tro cốt đi ra vườn. Vườn hoa cát tường trắng mà Lâm Hề từng trồng, nay đã được anh mở rộng ra gấp mười lần, phủ kín cả sườn đồi. Trắng xóa, tinh khôi, giống như chiếc váy cưới năm xưa cô đã mặc.

Anh ngồi xuống giữa vườn hoa, mở nắp hũ tro cốt ra. Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo một ít tro tàn bay lên, hòa vào không khí, hòa vào đất, hòa vào những cánh hoa.

"Hề Hề, em tự do rồi."

Anh thì thầm, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác.

"Năm đó em nói muốn ly hôn để được tự do, anh đã đồng ý quá muộn. Bây giờ, anh trả tự do cho em nhé. Em không cần phải ở trong cái hũ chật chội này nữa. Em hãy bay đi, bay đến nơi nào không có anh, không có đau đớn."

Tro cốt bay đi, lả tả rơi xuống những cánh hoa.

Tưởng Xuyên ngửa mặt lên trời, để mặc cho nước mắt và tro cốt của cô hòa lẫn vào nhau.

Ở một góc vườn, anh đã tự tay xây một ngôi mộ gió nhỏ, trên bia mộ không ghi "Vợ của Tưởng Xuyên", mà chỉ khắc một dòng chữ duy nhất do chính tay anh khắc, xiêu vẹo và run rẩy như chữ viết tay trái của cô năm nào.

MỘ CỦA LÂM HỀ - NGƯỜI ANH YÊU NHẤT.

Anh quỳ trước ngôi mộ đó, từ hoàng hôn cho đến khi màn đêm buông xuống. Trăng lên cao, ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống vườn cát tường trắng muốt.

Đột nhiên, Tưởng Xuyên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình đau nhói dữ dội. Cơn đau tim mà bác sĩ đã cảnh báo anh từ lâu, do nhiều năm lạm dụng t.h.u.ố.c an thần và mất ngủ triền miên, cuối cùng cũng tìm đến.

Anh ngã xuống giữa vườn hoa, tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy hũ tro cốt rỗng không. Máu từ khóe miệng anh rỉ ra, nhưng trên môi anh lại nở một nụ cười mãn nguyện.

Trong cơn mơ màng trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, anh lại nhìn thấy cô. Lần này không phải là ảo ảnh vỡ vụn nữa.

Cô gái 17 tuổi mặc áo trắng, đứng dưới gốc cây ngô đồng, tóc đen dài, mỉm cười rạng rỡ vẫy tay với anh.

"Tưởng Xuyên!"

Anh cố gắng đưa tay về phía cô, dùng hết sức lực cuối cùng thì thào.

"Hề Hề... đợi anh... lần này... đừng đi nữa..."

Gió thu thổi qua, cuốn theo cánh hoa cát tường cuối cùng rơi xuống, phủ lên đôi mắt đã nhắm nghiền của người đàn ông.

Anh c.h.ế.t giữa vườn hoa cô yêu nhất, ôm theo tình yêu muộn màng và lời sám hối vĩnh viễn không bao giờ được tha thứ.

Có những tình yêu, khi nhận ra thì người được yêu đã không còn nữa. Có những lời xin lỗi, dù có dùng cả sinh mạng để đ.á.n.h đổi, cũng vĩnh viễn không bao giờ đến được tai người cần nghe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chưa Từng Được Yêu - Chương 11: Chương 11 Hoàn | MonkeyD