Chưa Từng Được Yêu - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/09/2026 06:01
Tưởng Xuyên hơi khựng lại, ánh mắt anh xẹt qua một tia ngạc nhiên xen lẫn bực dọc. Thường ngày tôi sẽ khóc, sẽ giải thích, sẽ van xin anh tin tôi. Nhưng hôm nay tôi không còn sức lực để làm điều đó nữa.
"Tôi không có thời gian đôi co với cô."
Anh nhíu mày, rút từ trong túi áo trong ra một tập tài liệu, ném lên bàn ăn, đè lên những cánh hoa cát tường đang héo.
"Ký đi."
Tôi rũ mắt nhìn dòng chữ in đậm trên trang giấy trắng: THỎA THUẬN CHUYỂN NHƯỢNG BẤT ĐỘNG SẢN. Căn biệt thự ở lưng chừng núi Nam Sơn.
"Tưởng Xuyên lạnh lùng ra lệnh: Bác sĩ tâm lý nói Dĩ An cần một môi trường yên tĩnh, trong lành và nhiều cây xanh để tĩnh dưỡng, giảm bớt chứng trầm cảm sau chấn thương. Căn nhà này quá ồn ào. Biệt thự Nam Sơn là nơi thích hợp nhất."
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Biệt thự Nam Sơn không phải là tài sản chung, đó là của hồi môn mà mẹ tôi để lại trước khi bà qua đời. Đó là nơi lưu giữ những ký ức ấm áp cuối cùng của tôi về một gia đình trọn vẹn. Là nơi tôi đã tự tay trồng từng khóm hồng, chăm sóc từng gốc cây. Là nơi duy nhất trên thế giới này, tôi có thể cuộn mình lại và cảm thấy an toàn.
"Đó là nhà của mẹ em."
Tôi run rẩy lên tiếng, ngẩng phắt đầu nhìn anh.
"Tưởng Xuyên, anh có thể lấy bất cứ thứ gì của em, nhưng căn nhà đó thì không được."
"Cô cần nhà để làm gì?"
Anh chế giễu, giọng nói không một chút độ ấm.
"Cô đang sống ở đây với tư cách là Tưởng phu nhân, tiêu tiền của nhà họ Tưởng. Dĩ An vì cô mà mất đi cả sự nghiệp lẫn đôi chân, cô đền bù cho cô ấy một căn nhà thì đã sao? Hay cô muốn tôi công khai đoạn ghi âm ngày hôm đó, cô cãi nhau với Dĩ An trên xe trước khi t.a.i n.ạ.n xảy ra?"
Đoạn ghi âm... lại là đoạn ghi âm cắt ghép khốn nạn đó.
Hôm đó Thẩm Dĩ An đã khóc lóc chất vấn tôi tại sao lại ép Tưởng Xuyên cưới tôi, tại sao không buông tha cho họ? Tôi đã lớn tiếng đáp lại rằng tôi không ép anh ấy. "Nếu cô giỏi, cô cứ bảo anh ấy ly hôn đi." Chỉ một câu nói đó được cắt ra từ chiếc điện thoại của Thẩm Dĩ An sau t.a.i n.ạ.n đã trở thành bằng chứng thép cho động cơ g.i.ế.c người của tôi trong mắt Tưởng Xuyên.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người mà tôi đã yêu thầm từ năm 17 tuổi, yêu đến mức hèn mọn, yêu đến mức khi bố tôi dùng ơn nghĩa để ép anh cưới tôi, tôi đã ích kỷ nhắm mắt làm ngơ, tự lừa dối mình rằng chỉ cần tôi nỗ lực ngày ngày sưởi ấm anh, đá tảng rồi cũng sẽ mọc rêu.
Nhưng tôi sai rồi, đá tảng không mọc rêu, nó chỉ đập nát tôi thành từng mảnh.
Đột nhiên, một cơn đau buốt nhói xẹt qua thái dương tôi. Nó sắc lạnh như một mũi khoan đ.â.m thẳng vào não tủy. Tầm nhìn trước mắt bỗng chốc nhòe đi, hình ảnh Tưởng Xuyên bị phân tách thành hai ba cái bóng mờ ảo.
Tôi vội vã đưa tay vịn lấy mép bàn để giữ thăng bằng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, những ngón tay bên phải của tôi đột ngột mất đi cảm giác. Lực đạo biến mất hoàn toàn. Cánh tay tôi trượt khỏi mặt bàn, kéo theo chiếc đĩa sứ đựng thức ăn rơi loảng xoảng xuống sàn nhà.
"Choang!"
Mảnh vỡ văng tung tóe. Một miếng sứ sắc nhọn cứa qua mắt cá chân tôi, rỉ m.á.u.
"Cô lại diễn trò gì vậy?"
Tưởng Xuyên lùi lại một bước, tránh những vết dầu mỡ b.ắ.n lên giày, ánh mắt anh tràn ngập sự chán ghét tột độ.
"Lâm Hề, cô không thấy mình quá lố bịch sao? Trò giả vờ ốm yếu yếu đuối này cô định diễn đến bao giờ? Dĩ An đang nằm trên giường bệnh không thể tự bước đi, còn cô ở đây đập phá đồ đạc chỉ vì một căn nhà."
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, cố gắng kìm nén cơn run rẩy đang lan ra khắp nửa người bên phải. Cơn đau trong đầu cuộn trào khiến tôi buồn nôn. Tôi muốn nói với anh rằng tôi không giả vờ. Tôi muốn nói rằng tay tôi thực sự không cử động được.
Nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ họng khi tôi nhớ lại tờ bệnh án mà mình vừa nhận được lúc chiều.
Hội chứng thoái hóa tế bào thần kinh vận động tiến triển nhanh, ALS biến thể hiếm gặp do di chứng chấn thương sọ não không được điều trị kịp thời. Ba năm trước trong vụ t.a.i n.ạ.n đó, để bảo vệ Thẩm Dĩ An, đầu tôi đã đập mạnh vào vô lăng. Nhưng khi tỉnh lại trong bệnh viện, Tưởng Xuyên đã lao vào phòng bệnh, túm lấy cổ áo tôi, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên rằng, nếu Dĩ An có mệnh hệ gì, anh sẽ bắt tôi phải đền mạng.
Bác sĩ lúc đó bận rộn cấp cứu cho Dĩ An, còn tôi trong sự hoảng loạn và mặc cảm tội lỗi đã bỏ qua những cơn đau đầu âm ỉ, tự xuất viện để nhường mọi nguồn lực y tế cho cô ấy. Một khối m.á.u tụ nhỏ đã hình thành, âm thầm chèn ép và phá hủy hệ thần kinh trung ương của tôi suốt ba năm qua. Đến khi những triệu chứng tê mỏi, rơi rớt đồ vật xuất hiện thường xuyên, tôi đi khám thì mọi chuyện đã không thể vãn hồi.
Thời gian còn lại: ba tháng đến một năm, giai đoạn cuối sẽ mất hoàn toàn khả năng vận động, suy hô hấp và t.ử vong.
"Ký đi."
Tưởng Xuyên rút một cây b.út máy ném về phía tôi. Cây b.út lăn lóc trên mặt bàn đá, dừng lại ngay trước mặt tôi.
"Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi."
Tôi nhìn cây b.út rồi nhìn lại khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông tôi đã dành cả thanh xuân để theo đuổi. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mọi sự phản kháng, mọi sự bám víu đều trở nên nực cười và vô nghĩa đến cùng cực.
Tôi sắp c.h.ế.t rồi, giữ lại căn nhà đó để làm gì? Giữ lại cuộc hôn nhân này để làm gì?
Tôi từ từ cúi xuống, dùng bàn tay trái vẫn còn chút sức lực, nhặt cây b.út lên. Bàn tay phải của tôi giấu kín dưới lớp áo len rộng vẫn đang run rẩy không kiểm soát được. Tôi mở nắp b.út, kéo tờ thỏa thuận về phía mình.
"Được, em cho cô ấy."
Tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên.
Tôi khó nhọc điều khiển tay trái, nắm lấy cổ tay phải, ép những ngón tay cứng đờ của mình cầm b.út, ngoạc một chữ ký méo mó, xiêu vẹo lên phần bên dưới.
Tưởng Xuyên hơi nhíu mày khi nhìn thấy chữ ký xấu xí khác thường của tôi, nhưng anh không bận tâm quá lâu. Anh nhanh ch.óng rút lại tờ giấy, kiểm tra một lượt rồi quay người bước đi, không hề nói thêm một lời nào.
"Tưởng Xuyên."
Tôi gọi giật anh lại khi tay anh vừa chạm vào tay nắm cửa phòng ngủ dành cho khách. Nơi anh đã ngủ suốt 5 năm qua, chưa từng một lần bước vào phòng ngủ chính.
Anh dừng bước, không quay đầu.
"Gì nữa?"
Tôi nhìn bóng lưng rộng lớn vững chãi của anh, nơi tôi từng vô số lần muốn tựa vào nhưng chưa từng được phép. Cơn đau trong đầu dần lắng xuống, để lại một khoảng không trống rỗng lạnh lẽo.
"Ngày mai chúng ta ly hôn đi."
Không gian trong phòng khách dường như đóng băng lại trong tích tắc.
Tưởng Xuyên từ từ quay người lại, đôi mắt phượng nheo lại nhìn tôi, như thể vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất thế gian.
"Cô vừa nói cái gì?"
Tôi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên sau 5 năm, nhìn thẳng vào mắt anh mà không né tránh, không hèn mọn.
"Em nói, chúng ta ly hôn đi. Em sẽ trả lại tự do cho anh và cho cả Thẩm Dĩ An. Em mệt rồi, Tưởng Xuyên, em thật sự rất mệt rồi."
