Chưa Từng Được Yêu - Chương 6

Cập nhật lúc: 20/09/2026 06:01

"Nửa đời còn lại, hãy để anh làm đôi chân của em, bảo vệ em, yêu thương em, làm vợ anh nhé."

Giọng nói trầm ấm của anh vang lên qua loa máy tính, từng chữ từng chữ như những mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi.

Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đau thắt. Nước mắt, thứ mà tôi tưởng chừng đã cạn kiệt, giờ đây lại tuôn rơi lã chã. Tôi khóc không phải vì ghen tỵ mà vì xót xa cho chính mình. Tôi đã dùng cả sinh mệnh để yêu một người nhưng cuối cùng lại trở thành kẻ ngáng đường đáng ghét nhất trong mắt anh. Anh gửi những thứ này cho tôi là để khẳng định chiến thắng của mình hay để sát muối vào vết thương chưa bao giờ lành của tôi.

Tôi gập máy tính lại, vứt chiếc phong bì vào thùng rác. Cơn đau đầu lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết. Tầm nhìn của tôi mờ đi, mọi thứ xung quanh quay cuồng. Tôi cảm thấy khó thở, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị một tảng đá đè nặng. Tôi biết thời gian của mình không còn nhiều nữa.

Tôi cố gắng bò đến bên giường với lấy lọ t.h.u.ố.c giảm đau trên tủ đầu giường. Nhưng bàn tay trái của tôi đã không còn sức lực, lọ t.h.u.ố.c rơi xuống đất, những viên t.h.u.ố.c lăn lóc khắp nơi. Tôi nằm cuộn tròn trên sàn nhà, nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn đau qua đi hoặc chờ đợi thần c.h.ế.t đến mang tôi đi.

Trong cơn mê sảng, tôi dường như nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo vang một hồi, hai hồi, rồi tắt ngấm.

Tiếng chuông điện thoại cục gạch lại réo lên, ch.ói tai và dai dẳng x.é to.ạc sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc của căn phòng. Nó reo lần thứ ba, âm thanh rè rè, thô ráp như cào vào màng nhĩ. Tôi nằm trên mặt sàn lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh ướt đẫm mảng lưng áo len. Nhưng tiếng chuông kia dường như mang theo một sự cố chấp đến đáng sợ, không có dấu hiệu dừng lại.

Dùng chút sức tàn cuối cùng, tôi c.ắ.n răng, lết nửa thân trên về phía chiếc bàn thấp nơi đặt điện thoại. Móng tay tôi cào xước mặt sàn gỗ công nghiệp rẻ tiền, bật m.á.u. Khi ngón tay trái run rẩy của tôi chạm được vào nút nghe bọc cao su đã mòn vẹt, tôi gần như kiệt sức.

"Alo."

Giọng tôi thều thào, yếu ớt đến mức chính tôi cũng khó nhận ra.

Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, chỉ có tiếng thở nặng nề truyền qua sóng điện thoại, rồi một giọng nói trầm khàn quen thuộc đến mức khiến trái tim tôi vốn tưởng chừng đã nguội lạnh lại một lần nữa nhói lên đau đớn.

"Lâm Hề, là tôi, Tưởng Xuyên."

"Tại sao anh lại gọi cho tôi? Anh đã gửi thiệp cưới, gửi cả video cầu hôn để chà đạp tôi đến tận cùng rồi cơ mà. Có chuyện gì?"

Tôi cố gắng ép giọng mình trở nên bình thản.

"Cô đang ở đâu?"

Giọng anh lạnh lùng, mang theo sự ra lệnh không cho phép cự tuyệt.

"Ông nội đang ở phòng cấp cứu bệnh viện trung tâm, ông bị nhồi m.á.u cơ tim. Bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch, ông cứ gọi tên cô mãi."

Lời nói của Tưởng Xuyên như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, đ.á.n.h tan mọi cảm giác đau đớn thể xác của tôi.

Ông nội nhồi m.á.u cơ tim. Người già duy nhất trên thế giới này còn yêu thương tôi. Người đã luôn bảo vệ tôi khỏi sự lạnh nhạt của Tưởng Xuyên, giờ đang nằm giữa ranh giới sinh t.ử.

"Tôi... tôi đến ngay."

Điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống sàn. Tôi không biết mình đã lấy đâu ra sức mạnh, có lẽ là sự hoảng loạn. Tôi bám vào mép bàn, khó nhọc kéo lê thân mình đứng dậy, chân phải hoàn toàn tê liệt. Tôi phải dùng nạng kẹp c.h.ặ.t vào nách, dồn toàn bộ trọng lượng lên chân trái, lảo đảo bước ra khỏi cửa.

Trời bên ngoài đã tối mịt, mưa giăng kín lối đi lạnh buốt. Tôi không mang theo ô, cứ thế khập khiễng lao ra đường phố vắng lặng. Không có taxi nào đi qua khu ổ chuột ngoại ô này vào giờ này. Tôi phải đi bộ gần hai cây số mới ra đến đường lớn. Mưa ướt đẫm tóc tôi, chảy ròng ròng xuống mặt, hòa lẫn với những giọt nước mắt không thể kìm nén.

Mỗi bước đi là một sự t.r.a t.ấ.n. Cánh tay trái cầm nạng run lên bần bật. Tôi ngã xuống không biết bao nhiêu lần, bùn đất lấm lem bộ quần áo mỏng manh, đầu gối rướm m.á.u. Nhưng tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, bò dậy, tiếp tục đi.

Khi tôi đến được bệnh viện trung tâm, đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. Khuôn mặt tôi tái nhợt, ướt sũng, quần áo xộc xệch, dính đầy bùn đất. Trông tôi giống như một kẻ ăn mày vừa thoát ra từ đống rác hơn là cháu dâu cũ của nhà họ Tưởng.

Hành lang khu cấp cứu sáng rực ánh đèn huỳnh quang trắng lóa, Tưởng Xuyên đang đứng trước cửa phòng phẫu thuật, hai tay đút túi quần, bóng lưng cao lớn toát lên sự căng thẳng và mệt mỏi. Bên cạnh anh, Thẩm Dĩ An ngồi trên xe lăn đang nắm lấy góc áo anh, nhẹ nhàng an ủi.

"Tưởng Xuyên..."

Tôi gọi, giọng khàn đặc bước vội về phía trước, nhưng chiếc nạng trượt trên mặt sàn gạch hoa trơn bóng vì nước mưa. Tôi ngã nhào về phía trước, đập mạnh đầu gối trái xuống sàn.

Tưởng Xuyên quay lại, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi mắt anh xẹt qua một tia sững sờ, nhưng rất nhanh bị sự tức giận che lấp.

"Cô làm cái bộ dạng gì thế này?"

Anh nhíu mày, giọng điệu đầy chán ghét.

"Lại định diễn trò khổ nhục kế để ông nội thương hại sao? Lâm Hề, cô không thấy mình quá đáng lắm rồi à? Ông nội đang nằm trong kia sống c.h.ế.t chưa rõ, cô còn có tâm trạng diễn kịch?"

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nước mưa và nước mắt hòa quyện trên mặt.

"Em không diễn. Ông nội sao rồi? Bác sĩ nói sao?"

"Cô không cần biết."

Tưởng Xuyên lạnh lùng cắt ngang.

"Tôi gọi cô đến đây vì ông nội liên tục gọi tên cô trước khi hôn mê. Nếu ông có mệnh hệ gì, tôi muốn cô phải quỳ trước mặt ông mà tạ tội. Chính vì cô cứ khăng khăng đòi ly hôn khiến ông tức giận, cộng thêm việc cô biến mất không dấu vết mấy ngày nay, ông mới phát bệnh."

Lời buộc tội của anh như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi.

"A Xuyên, anh đừng mắng cô ấy nữa."

Thẩm Dĩ An lên tiếng, giọng nói yếu ớt đầy vị tha.

"Lâm Hề, cô mau đứng lên đi, sàn nhà lạnh lắm."

Tôi không nhìn cô ta, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín, đèn phẫu thuật đỏ rực như m.á.u.

"Lâm Hề, tôi nói cho cô biết, nếu ông nội xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không tha cho cô đâu. Cô nợ Dĩ An một đôi chân, giờ lại nợ ông nội một mạng. Cả đời này cô sẽ không bao giờ rửa sạch được tội lỗi của mình."

Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy một trận choáng váng ập đến. Tội lỗi. Tai nạn năm đó tôi là người cầm lái, nhưng chính Thẩm Dĩ An là người đột ngột chồm sang, giành lấy vô lăng khi thấy tôi định rẽ vào đường cao tốc thay vì đường tắt. Cô ta nói sợ trễ giờ bay, không màng đến sự nguy hiểm. Chiếc xe tải mất lái lao tới. Tôi đã dùng hết sức bẻ lái để cứu cô ta, nhưng camera hành trình bị hỏng và đoạn ghi âm đã bị cắt ghép. Tôi không có bằng chứng.

Còn bây giờ, ông nội phát bệnh cũng là lỗi của tôi.

"Đủ rồi!"

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, một vị bác sĩ lớn tuổi bước ra, tháo khẩu trang xuống.

"Ai là người nhà của bệnh nhân? Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch rồi, nhưng cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối, không được kích động. Bệnh nhân vừa tỉnh, nói muốn gặp cháu dâu Lâm Hề."

Tưởng Xuyên sững người, ánh mắt phức tạp nhìn tôi đang lồm cồm bò dậy dưới đất.

Tôi không thèm nhìn anh, dùng hết sức lực cuối cùng, chống nạng lết vào phòng hồi sức. Trên giường bệnh trắng toát, ông nội Tưởng gầy gò, da dẻ xanh xao, đang thở oxy. Thấy tôi, ông cố gắng đưa bàn tay run rẩy ra.

"Tiểu Hề... con đến rồi..."

Tôi quỳ sụp xuống bên giường ông, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhăn nheo lạnh lẽo của ông, nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa.

"Ông nội, con đây, con đây rồi, ông đừng sợ."

Ông nội nhìn bộ dạng ướt sũng, bùn đất lấm lem của tôi, rồi nhìn xuống chiếc nạng và cánh tay phải buông thõng bất động của tôi. Đôi mắt già nua của ông mở to, một sự bàng hoàng và đau đớn tột cùng hiện lên.

"Tay con... chân con... sao lại ra nông nỗi này? Tiểu Hề, con bị làm sao vậy? Thằng Xuyên... thằng Xuyên nó đối xử với con như vậy sao?"

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng nặn ra một nụ cười.

"Không phải đâu ông, con bị ngã thôi, không sao đâu ông ơi."

Nhưng ông nội đã sống gần 80 năm, làm sao không nhìn ra được đây không phải là vết thương do ngã. Ông run rẩy đưa tay lên sờ vào cánh tay phải lạnh ngắt của tôi, rồi bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

"Con bé ngốc này... tại sao con không nói cho ông biết..."

Ngoài cửa kính phòng hồi sức, Tưởng Xuyên đứng lặng người, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng bên trong. Lần đầu tiên trong 5 năm, anh thấy tôi khóc không phải vì van xin anh, mà là khóc vì một người khác. Và lần đầu tiên, anh thấy cánh tay phải của tôi, từ đầu đến cuối, chưa từng cử động dù chỉ một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chưa Từng Được Yêu - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD