Chưa Từng Được Yêu - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/09/2026 06:01
Ngày thứ 10, kể từ khi tôi nhập viện, một vị khách không mời mà đến xuất hiện trước cửa phòng bệnh.
Thẩm Dĩ An.
Cô ta ngồi trên xe lăn đời mới nhất, được một y tá đẩy vào. Cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, trang điểm tinh tế, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng thê t.h.ả.m thoi thóp của tôi trên giường bệnh.
Thấy tôi nằm bất động, dây dợ cắm đầy người, nụ cười trên môi Thẩm Dĩ An hơi cứng lại, nhưng rất nhanh cô ta lấy lại vẻ bình thản ra hiệu cho y tá ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi, kèm theo tiếng bíp bíp đều đều của máy móc.
"Lâm Hề, cô tàn tạ hơn tôi tưởng đấy."
Thẩm Dĩ An tự lăn xe lăn đến sát giường tôi, cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt không còn sự yếu đuối, bao dung giả tạo như khi có mặt Tưởng Xuyên mà thay vào đó là sự đắc ý và trào phúng.
Tôi không thể cử động đầu, chỉ có thể dùng khóe mắt nhìn cô ta. Tôi muốn nói, nhưng ống thở trong cổ họng khiến tôi không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
"Cô không nói được sao? Bác sĩ bảo cô bị ALS giai đoạn cuối sắp c.h.ế.t rồi."
Thẩm Dĩ An cười khẽ, một nụ cười lạnh lẽo.
"Thật đáng thương. Tưởng Xuyên thậm chí còn không biết cô đang nằm chờ c.h.ế.t ở đây. Anh ấy đang bận rộn chuẩn bị cho hôn lễ của chúng tôi. Anh ấy nói muốn cho tôi một đám cưới hoành tráng nhất thành phố này để bù đắp những tổn thương tôi đã phải chịu đựng."
Tim tôi co thắt lại, một cơn đau buốt nhói chạy dọc l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Cô biết không, Lâm Hề?"
Thẩm Dĩ An chống cằm lên tay vịn xe lăn, giọng nói êm ái nhưng từng lời nói ra lại như nọc độc.
"Thực ra vụ t.a.i n.ạ.n năm đó tôi biết cô không cố ý."
Đồng t.ử tôi co rút mạnh. Tôi trừng mắt nhìn cô ta, hơi thở đột ngột trở nên gấp gáp khiến máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng kêu dồn dập.
"Đừng kích động thế chứ."
Thẩm Dĩ An vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang cắm đầy kim truyền của tôi.
"Tôi biết cô đã cố bẻ lái để cứu tôi, nhưng lúc đó chân tôi bị kẹt, đau đến mức c.h.ế.t đi sống lại. Khi nhìn thấy cô chỉ bị thương nhẹ ở đầu, sự ghen tỵ trong tôi đã lấn át tất cả. Tại sao tôi phải mất đi đôi chân, mất đi sự nghiệp múa trong khi cô lại bình an vô sự? Tại sao cô lại được làm vợ Tưởng Xuyên, còn tôi chỉ có thể nằm trên giường bệnh chờ đợi sự thương hại của anh ấy?"
Cô ta cúi sát xuống tai tôi thì thầm.
"Nên tôi đã cắt ghép đoạn ghi âm đó. Tôi đã khóc lóc, ám chỉ với Tưởng Xuyên rằng cô cố tình hãm hại tôi và anh ấy đã tin. Anh ấy tin tôi vô điều kiện."
Nước mắt tôi trào ra nóng hổi và mặn chát.
"Cô hận tôi sao?"
Thẩm Dĩ An mỉm cười, vươn tay lau đi giọt nước mắt trên má tôi, động tác dịu dàng nhưng vô cùng tàn nhẫn.
"Hận cũng vô dụng thôi. Lâm Hề, cô thua rồi, thua một cách triệt để. Tưởng Xuyên là của tôi, danh phận Tưởng phu nhân là của tôi, căn biệt thự Nam Sơn của mẹ cô cũng là của tôi, còn cô, cô chỉ là một kẻ thất bại, mang theo nỗi oan khuất này xuống mồ đi."
Nói xong, cô ta lùi xe lăn lại, chỉnh trang lại chiếc váy, khôi phục vẻ mặt thanh tao yếu đuối thường ngày.
"Tạm biệt Lâm Hề, tôi sẽ không đến dự đám tang của cô đâu, sợ xui xẻo cho hôn lễ của tôi."
Cửa phòng bệnh mở ra rồi đóng lại. Thẩm Dĩ An rời đi, mang theo toàn bộ sự đắc thắng của kẻ chiến thắng, để lại tôi trong bóng tối tuyệt vọng.
Máy theo dõi nhịp tim vẫn kêu bíp bíp, nhưng nhịp điệu đã trở nên hỗn loạn, cơn tức giận, uất ức và đau đớn cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi như muốn x.é to.ạc cơ thể tàn tạ này.
Tôi muốn sống. Lần đầu tiên kể từ khi biết mình mắc bệnh, tôi khao khát được sống mãnh liệt đến thế. Tôi muốn đứng lên, muốn nói cho Tưởng Xuyên biết bộ mặt thật của Thẩm Dĩ An. Tôi không thể c.h.ế.t mang theo nỗi oan khuất này.
Nhưng cơ thể tôi không cho phép. Màn hình máy thở bắt đầu báo động đỏ. Nồng độ oxy trong m.á.u tụt dốc không phanh, cơ hô hấp của tôi đã hoàn toàn đình công.
Các bác sĩ và y tá hớt hải chạy vào, tiếng máy móc kêu ch.ói tai.
"Bệnh nhân suy hô hấp cấp, nhịp tim đang giảm! Chuẩn bị sốc điện!"
Tôi cảm nhận được dòng điện mạnh mẽ giật tung l.ồ.ng n.g.ự.c mình một lần, hai lần, nhưng mọi thứ dần trở nên mờ ảo.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức, tôi dường như nhìn thấy hình ảnh Tưởng Xuyên năm 19 tuổi mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới gốc ngô đồng mỉm cười với tôi.
"Tưởng Xuyên, nếu có kiếp sau, em xin anh, đừng để em gặp lại anh nữa."
Tiếng bíp dài vô tận vang lên, kéo dài thành một đường thẳng tắp trên màn hình máy theo dõi.
Tháng 11, thành phố đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Bầu trời xám xịt, những cơn gió buốt giá cuốn theo lá khô bay xào xạc dọc các con phố.
Tại khách sạn hạng sang bậc nhất trung tâm thành phố, một hôn lễ xa hoa đang diễn ra. Hoa hồng trắng nhập khẩu trải dài từ cổng vào đến tận sân khấu chính. Đèn pha lê lấp lánh chiếu rọi không gian lộng lẫy.
Tưởng Xuyên đứng trên bục mặc bộ vest đen cắt may thủ công hoàn hảo, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ trầm ổn. Anh nhìn Thẩm Dĩ An đang được bố cô đẩy xe lăn tiến vào lễ đường. Cô mặc chiếc váy cưới đính hàng ngàn viên pha lê, nụ cười rạng rỡ hoàn mỹ không tì vết.
Mọi thứ đều đúng như những gì anh từng hình dung về đám cưới của mình và người con gái anh yêu. Nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc này, Tưởng Xuyên lại cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình có một khoảng trống vô hình, trống rỗng và lạnh lẽo.
Anh vô thức đưa mắt nhìn xuống hàng ghế đầu tiên bên dưới khán đài, chỗ ngồi đó trống không, đó từng là vị trí của ông nội. Và xa hơn một chút, ở góc khuất của sảnh tiệc, anh bỗng nhớ đến bóng dáng gầy gò, mặc chiếc váy trắng đơn giản của Lâm Hề trong đám cưới 5 năm trước.
"Tưởng tiên sinh, anh có đồng ý lấy Thẩm tiểu thư làm vợ không? Dù ốm đau hay khỏe mạnh, dù giàu nghèo hay gian khó, vẫn luôn yêu thương và bảo vệ cô ấy không?"
Vị linh mục cất giọng trang nghiêm.
"Tôi..."
Tưởng Xuyên vừa mở miệng, chưa kịp nói hết câu đồng ý thì cánh cửa lớn của sảnh tiệc đột ngột bị đẩy mạnh ra, tạo thành một tiếng rầm chát chúa.
Tất cả khách mời đều quay đầu lại.
Bác sĩ Trần, mặc áo blouse trắng, tay cầm một tập hồ sơ bệnh án và một chiếc USB, thở hổn hển bước vào. Theo sau ông là hai cảnh sát.
"Xin lỗi đã làm gián đoạn hôn lễ, nhưng tôi có việc quan trọng phải nói."
Bác sĩ Trần bước thẳng lên sân khấu, giật lấy micro từ tay MC.
"Tưởng Xuyên, cậu không thể kết hôn với người phụ nữ này được!"
Thẩm Dĩ An mặt trắng bệch.
"Bác sĩ, ông là ai? Ông đang nói bậy bạ gì vậy? Bảo vệ, đuổi ông ta ra ngoài!"
Nhưng bác sĩ Trần đã giơ cao chiếc USB lên.
"Trong này là đoạn video trích xuất từ camera phòng bệnh của bệnh nhân Lâm Hề ngày hôm qua, ghi lại toàn bộ lời thú tội của Thẩm Dĩ An. Chính cô ta đã thừa nhận cô ta đã tự giật vô lăng gây ra t.a.i n.ạ.n và cắt ghép ghi âm để vu oan cho Lâm Hề!"
Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc.
Tưởng Xuyên sững sờ, giật lấy chiếc USB, cắm vào màn hình lớn của sảnh tiệc. Đoạn video hiện ra rõ mồn một. Giọng nói đắc ý, tàn độc của Thẩm Dĩ An vang vọng khắp sảnh tiệc xa hoa.
"Tôi đã cắt ghép đoạn ghi âm đó... Anh ấy tin tôi vô điều kiện..."
Thẩm Dĩ An ngã quỵ xuống xe lăn, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Không... không phải... đó là giả... Tưởng Xuyên, anh đừng tin..."
Tưởng Xuyên không nghe thấy gì nữa. Tai anh ù đi.
Bác sĩ Trần lại ném tập hồ sơ bệnh án về phía anh.
"Và đây là bệnh án của Lâm Hề. Cô ấy bị ALS do di chứng chấn thương sọ não từ vụ t.a.i n.ạ.n năm đó. Cô ấy đã giấu bệnh suốt ba năm, cô ấy sắp c.h.ế.t rồi, Tưởng Xuyên. Cô ấy đã c.h.ế.t rồi! Cô ấy c.h.ế.t vào sáng nay, ngay lúc anh đang thử đồ cưới với người phụ nữ này!"
Tập bệnh án rơi xuống đất, trang đầu tiên là giấy báo t.ử: Bệnh nhân Lâm Hề, thời gian t.ử vong 9 giờ 15 phút sáng ngày 11 tháng 11.
Chính là lúc anh đang đứng trước gương thắt cà vạt chuẩn bị cho hôn lễ này.
Tưởng Xuyên quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm đầu, tiếng gào thét xé gan xé ruột vang lên giữa sảnh cưới lộng lẫy.
"Lâm Hề..."
Anh đã hiểu rồi. Đã quá muộn rồi.
Người con gái đã dùng cả thanh xuân để yêu anh, đã bị anh giẫm nát t.h.u.ố.c kéo dài sự sống, bị anh đẩy ngã đến vỡ mạch m.á.u não, cuối cùng đã ra đi trong cô độc, mang theo nỗi oan khuất suốt 5 năm, mà đến một lời xin lỗi anh cũng chưa kịp nói.
