Chung Cư Hạnh Phúc - Chương 1
Cập nhật lúc: 24/07/2026 02:02
01
Tuy tôi thấy hoang mang tột độ nhưng vẫn nghe lời người kia, vội vàng thu hồi tin nhắn.
Nhóm chat vẫn giữ vẻ im lặng đáng sợ.
Dường như danh sách ghép đơn đến chỗ tôi thì dừng lại hẳn.
Tôi nghĩ mãi mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lại tiếp tục chỉnh sửa trong danh sách.
[Óc.]
Trưởng nhóm nhanh ch.óng phản hồi tôi.
[Hàng xóm ơi, món óc chỉ còn một phần thôi, cậu vui lòng chọn bộ phận khác nhé.]
Tôi nhìn thấy từ 'bộ phận' đó mà trong lòng tôi dấy lên một cảm giác bất an khó tả.
Tôi đắn đo suy nghĩ rồi viết tiếp.
[Đùi.]
Lúc này, nhóm chat mới trở lại bình thường.
Những người hàng xóm tiếp tục ghép đơn bên dưới.
[Bàn chân.]
[Bàn tay.]
[Tai.]
[Mắt.]
...
02
[Cô đang gặp nguy hiểm, có lẽ đã bị bọn chúng để mắt tới rồi.]
Tôi quay lại nhìn, người kia đã gửi liên tiếp vài tin nhắn cho tôi.
[Những gì tôi nói sắp tới có thể cô sẽ không tin nhưng đó đều là sự thật, xin hãy tin tôi.]
[Hãy nhớ kỹ, đừng tin bất kỳ ai, cũng đừng để lộ bản thân mình.]
[Nếu không, cô sẽ bị bọn chúng... ăn thịt.]
Tôi đọc được những dòng này mà giật b.ắ.n người, sợ hãi vô cùng.
[Bọn chúng là ai?]
Tin nhắn vừa gửi đi.
Bên kia lại chẳng hề có hồi âm.
Tôi nhấn vào xem hồ sơ của người đó.
Người này kết bạn qua nhóm chat, tên hiển thị trong nhóm là 602.
Trùng hợp thật, tôi vừa hay ở phòng 601.
Người kết bạn với tôi chính là người hàng xóm sống ngay sát vách.
Mà món anh ta chọn trong nhóm chat vừa nãy là... Mắt.
03
Khi tôi đang suy nghĩ miên man thì ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng động.
Tôi ghé mắt vào cửa nhìn thử, là shipper đang tới giao hàng.
Hắn ta mặc bộ đồ vàng, đội mũ bảo hiểm, tay phải xách theo một chiếc hộp.
Shipper gõ cửa phòng 602.
“Chào bạn, đồ ăn ghép đơn của bạn đã đến rồi.”
Tiếng kẽo kẹt vang lên.
Cửa phòng đối diện đã mở nhưng mãi vẫn không thấy ai bước ra.
“Chào bạn, đồ ăn ghép đơn của bạn đã đến rồi.”
Shipper lặp lại câu nói.
Lần này, tôi nhìn thấy một cái bóng đen thấp thoáng trong khe cửa.
Hàng xóm phòng 602 đã ra.
Nhưng ngay sau đó tôi được chứng kiến một cảnh tượng vô cùng quái dị.
Người hàng xóm phòng 602 dán bốn chi xuống đất, cái đầu ngẩng cao lên.
Anh ta bò dưới đất, cố gắng dùng cơ thể mềm nhũn của mình bò từng chút một ra phía cửa.
Sau đó ngẩng đầu lên, nói với shipper.
“Cảm ơn.”
04
Ánh mắt anh ta xuyên qua shipper, nhìn thẳng vào người tôi đang soi qua mắt mèo ở cửa.
Trong ánh mắt vô thức lộ ra vẻ sợ hãi.
Gã shipper mở chiếc thùng bên cạnh mình ra.
Nhưng thứ hắn lấy ra không phải đồ ăn.
Mà là một con d.a.o sắc lẹm.
Hắn không nói nửa lời.
Nhấc bổng đầu của người ở phòng 602 lên rồi cắm phập con d.a.o vào đỉnh đầu anh ta.
Người phòng 602 gào thét trong đau đớn, thân thể co quắp lại.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe khắp sàn.
Nửa phút sau, anh ta không còn động đậy nữa.
Lúc này, gã shipper thò hai ngón tay vào trong đầu anh ta rồi sống sượng móc ra đôi nhãn cầu.
"Mắt của anh, hàng đã được giao."
Gã shipper nói xong thì xoay người lại.
Tôi nhìn thấy dưới chiếc mũ bảo hiểm màu vàng ấy là một khuôn mặt tái nhợt vặn vẹo cùng cái miệng rộng ngoác đến tận mang tai.
05
Tôi sợ đến hồn bay phách lạc trước khung cảnh bên ngoài cửa.
May mắn thay, tôi kịp thời bịt miệng để không thốt lên tiếng kêu.
Tôi lùi lại phía sau vài bước, định lấy điện thoại ra gọi cảnh sát thì đúng lúc đó, chuông cửa nhà tôi vang lên.
Giọng nói lạnh lẽo của gã shipper truyền vào: "Chào quý khách, đơn ghép ăn tối của bạn đã đến nơi."
Tôi sực nhớ ra danh sách ghép đơn trong nhóm chat.
Món tôi đã chọn là đùi.
Chẳng lẽ hắn muốn g.i.ế.c tôi rồi c.h.ặ.t đùi tôi sao?
Tôi nghĩ đến đây mà mồ hôi lạnh của tôi cứ thế túa ra không ngừng.
Tôi không được mở cửa!
Liệu giả vờ như mình đang ngủ không mở cửa thì có thể thoát kiếp nạn này không?
Tôi nín thở, cố không để bản thân phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ.
Nhưng đúng lúc này, cửa phòng phía sau tôi bị đẩy ra.
Hứa Lam, cô bạn thân ở cùng tôi, đang dụi đôi mắt còn ngái ngủ.
"Lâm Kiều Kiều, có người gõ cửa kìa, sao cậu không mở?"
06
Tôi và Hứa Lam mới chuyển đến khu chung cư này được một tuần.
Hồi đó mới tốt nghiệp, cả hai đứa vẫn chưa tìm được việc làm.
Tôi thấy trên mạng đăng tin cho thuê căn hộ ở chung cư này.
Vị trí tuy hơi hẻo lánh nhưng được cái giá lại rẻ.
Vậy là chúng tôi nhất trí dọn vào đây.
Mấy ngày đầu ở đây, chúng tôi không thấy có gì bất thường cả.
Cho đến khi tôi bị kéo vào nhóm chat 'Ghép đơn ăn tối'.
"Lâm Kiều Kiều, cậu đứng ngẩn ra đó làm gì? Sao không mở cửa?"
Tôi vội bịt miệng cô ấy lại.
"Đừng lên tiếng."
Cùng lúc đó, âm thanh bên ngoài cũng dừng hẳn.
Trong đêm tối, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của tôi và Hứa Lam.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi ra hiệu bằng tay.
"Người bên ngoài không bình thường."
"Không bình thường thế nào cơ?"
Giọng tôi run rẩy.
"Hắn... Hắn vừa g.i.ế.c người ở phòng 602 rồi."
07
Bên ngoài cửa không có tiếng người, chỉ có những tiếng động lạo xạo.
Tôi rón rén ghé sát mắt vào mắt mèo thì thấy gã shipper đang ngồi xổm trên đất lục lọi cái thùng của hắn.
Thân thể hắn ngồi xổm.
Nhưng đôi mắt lại ngước lên, luôn nhìn chằm chằm về hướng mắt mèo.
Dường như hắn biết tôi đang ghé mắt nhìn lén mọi cử động của hắn.
Tôi bị nhìn đến mức gai người.
Ngay lúc đó, hắn đột nhiên đứng dậy, cúi chào cửa phòng tôi.
"Xin lỗi quý khách, đơn hàng đã hiển thị đã ký nhận, làm phiền bạn rồi."
Đã ký nhận?
Tôi đã ký nhận bao giờ chứ?
Tim tôi bỗng chốc rơi xuống đáy.
Tôi quay đầu lại thì thấy Hứa Lam đang đứng bất động sau lưng tôi.
Đèn trong phòng khách chớp tắt hai cái, lúc đó tôi mới thấy nửa thân dưới của cô ấy nhuốm đầy m.á.u.
Mà cô ấy chỉ đang đứng thẳng bằng một chân.
Cô ấy nghiêng đầu, giơ thứ gì đó trắng trắng giống như cái đùi lên.
"Đơn đồ ăn cậu đặt là cái này sao?"
