Chung Cư Hạnh Phúc - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/07/2026 02:03
Hình ảnh trước mắt cứ như đèn kéo quân lướt qua tâm trí tôi.
Tôi thấy những đoạn video đó nổi đình nổi đám.
Dân mạng phẫn nộ tột cùng, tràn ngập màn hình là những lời nh.ụ.c m.ạ gia đình bà chủ quán và thậm chí còn có phóng viên tới điều tra.
Họ tìm đến chung cư Hạnh Phúc.
"Xin chào, xin hỏi video mà tài khoản Chú Dưa Hấu đăng có thật không?"
Mấy người hàng xóm thao thao bất tuyệt.
"Thật chứ, ông chủ quán đó trọng nam khinh nữ, đêm nào cũng không cho cô bé ngủ, bắt cô bé đi ship đồ ăn."
"Chẳng những đ.á.n.h đập mà còn c.h.ử.i bới, nghe nói cơm cũng không cho ăn."
"Thật ra quán đó có vấn đề về vệ sinh an toàn thực phẩm nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên đặt, vì sao ư? Chỉ để ông chủ đối xử với cô bé tốt hơn chút thôi."
"Là thật, tôi tận mắt thấy ông chủ đ.á.n.h cô bé."
"Ông chủ đó là kẻ biến thái, lần nào tôi đến mua đồ, cũng nhân cơ hội sờ tay tôi."
"Còn sờ cả m.ô.n.g cô bé nữa, chính mắt tôi thấy đấy."
Phóng viên lại hỏi: "Vậy tại sao cô bé lại nói bố rất yêu mình, chưa từng bắt nạt mình?"
"Nhìn là biết bị bố mẹ đe dọa nên mới nói thế rồi."
Sau chuyện này, có người đi đường tới đập phá quán, có người tố cáo họ và có người ác ý khiếu nại nên việc buôn bán không thể tiếp tục được nữa.
Vài ngày trước khi đóng cửa quán, quán ăn đêm lại nhận được đơn đặt hàng từ chung cư Hạnh Phúc.
Bà chủ biết đơn hàng này sẽ không có tiền nhưng bà vẫn đi.
Bà giữ đúng lời hứa, còn tặng kèm thêm đồ uống cho họ và đồng thời cũng hy vọng được nói chuyện t.ử tế với hàng xóm, để họ đứng ra nói một lời công bằng.
Ngày hôm đó, bà bước ra khỏi nhà.
Trong lúc đang giao đồ ăn cho phòng 602, bà nhìn thấy hướng quán ăn đêm lửa cháy ngút trời.
Cháy rồi.
Mà chồng và con gái bà vẫn còn ở trong đó.
Khu vực lân cận đang sửa đường.
Xe cứu hỏa không thể tiến vào trong thời gian ngắn.
Bà cầu xin hàng xóm giúp đỡ.
"Có nhà ai có bình cứu hỏa không, giúp tôi với, làm ơn đi mà."
Gã đàn ông phòng 602 nhận lấy đồ uống từ tay bà, nhìn về hướng ngọn lửa rồi cười khẩy.
"Dám không miễn phí cho tao hả, đáng đời."
Anh ta đóng sầm cửa lại, cũng dập tắt đi tia hy vọng cuối cùng của bà chủ quán.
Nghe nói tối đó, ngọn lửa cháy mãi đến tận rạng sáng.
Sau khi lửa tắt, gia đình ông chủ quán biến mất không dấu vết.
Người không thấy, xác cũng chẳng còn.
"Chắc là cháy thành tro rồi."
"Đáng đời, ai bảo không miễn phí cho chúng ta."
"Đúng thế, làm ăn buôn bán mà lại đi so đo với đám làm thuê như tụi mình."
"Đều là báo ứng cả thôi."
...
26
Đến đây, tôi đã hiểu rõ toàn bộ sự việc.
Tôi níu lấy cô bé đang định đi lên lầu.
"Đưa cho chị đi, chị giúp em mang lên."
Cô bé mở to mắt, nhìn tôi cười ngọt ngào.
"Vâng ạ."
Tôi vừa cầm lấy cái muỗng thì Hứa Lam đột nhiên xuất hiện phía sau tôi.
"Bảo sao nhìn quen thế, hóa ra là cậu thật à."
"Tôi còn tưởng cậu ngủ rồi, không ngờ lại ở đây làm shipper."
Cô ấy tiến lại gần tôi rồi hạ thấp giọng nói.
"Đừng tin nó, nó không phải người."
Theo hướng ngón tay Hứa Lam chỉ thì tôi mới bàng hoàng nhận ra cô bé đang lơ lửng trên không trung.
Đôi chân không hề chạm đất.
"Đừng tin bất cứ ai. Một khi cậu giúp cô bé lên đó, cậu sẽ biến thành cô bé và mãi mãi bị nhốt lại đây."
Biểu cảm của Hứa Lam vô cùng nghiêm trọng.
"Cậu phải tin tôi, Lâm Kiều Kiều."
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt cô ấy rồi kiên quyết cầm lại chiếc thìa.
"Tôi không sợ."
Phía sau lưng là tiếng gào thét của Hứa Lam.
"Cậu sẽ phải hối hận đấy."
Tôi chẳng thèm để ý đến cô ấy mà trực tiếp chạy lên lầu, gõ cửa phòng 602.
"Ai đó?"
"Giao hàng đây."
"Sao lại là mày nữa?"
Anh ta c.h.ử.i bới mở cửa: "Có bị bệnh không, nửa đêm nửa hôm còn gõ cửa."
Nhưng tôi chưa kịp để anh ta nói hết câu thì đã đ.â.m phắt chiếc thìa vào mắt anh ta rồi xoay thêm vài vòng.
"Đi c.h.ế.t đi, đồ khốn nạn."
Anh ta ôm mắt gào thét.
Cùng lúc đó, cơ thể anh ta nhanh ch.óng trương phình lên giống như con cá nóc mọc ra tứ chi rồi điên cuồng lao về phía tôi.
Tôi dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống lầu, cô bé kia đang ngồi đợi tôi ở chân cầu thang.
"Chị ơi."
Tôi kéo cô bé dậy, chẳng dám ngoảnh đầu lại, cứ thế chạy thẳng ra cửa.
"Chị ơi, chị không sợ em ạ?"
"Không sợ."
27
Tôi chạy như phát điên về phía trước, dẫn con bé chạy thoát khỏi chung cư.
Cuối cùng cũng chạy đến cửa tiệm nhà họ.
Ở đó, ông chủ và bà chủ tiệm ăn đêm đã đợi ở đó từ lâu.
Hứa Lam đang quỳ rạp dưới đất.
Bà chủ tiệm đang bóp c.h.ặ.t cổ cô ấy.
Hứa Lam vừa nhìn thấy tôi thì tỏ ra vô cùng kích động.
"Là cô ta, là cô ta, không phải tôi!"
"Có vay có trả, xin mọi người hãy tha cho tôi."
Tôi đứng hình, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Tôi đã làm gì cơ?"
Cô bé đã buông tay tôi ra và chạy về phía mẹ mình rồi rụt rè trốn sau lưng bà chủ mà len lén nhìn tôi qua kẽ hở.
Đó là ánh mắt của sự sợ hãi… Rốt cuộc tôi đã làm gì?
Tôi cố nhớ lại.
Tôi mới chuyển đến khu này được vài ngày.
Tôi vốn dĩ chẳng quen biết họ.
Ký ức lại ùa về như đèn kéo quân.
Khi đó, tôi ngồi trên sofa lướt mạng xã hội và tình cờ thấy video do phòng 602 đăng tải.
Tôi không bấm vào mà chỉ lướt qua.
Miệng tôi nhai khoai tây chiên.
Chẳng buồn xem nội dung, cứ thế tiện tay thả tim, lưu và chia sẻ một mạch rồi còn để lại một bình luận.
[Bố mẹ gì mà tởm thế, xem mà muốn ói cả bữa tối, đi c.h.ế.t đi.]
Tôi vốn chẳng biết đầu đuôi câu chuyện.
Chỉ là hôm đó vừa đúng kỳ kinh nguyệt nên tâm trạng bực bội, muốn tìm chỗ xả giận mà thôi.
