Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 156: Bệnh Viện Tâm Thần (28) - Đại Lão... Thành Công Rồi!
Cập nhật lúc: 25/02/2026 12:24
“Oa ——! Oa ——!”
Tiếng khóc thét của trẻ sơ sinh đột ngột x.é to.ạc bầu không gian tĩnh mịch của Bệnh viện tâm thần Elizabeth. Viện trưởng, kẻ từ lúc trở về vẫn luôn giữ vẻ điềm nhiên như không, cuối cùng cũng có phản ứng khác lạ. Ông ta quay phắt đầu về hướng Khoa Nhi: “Đó là...”
Cánh cửa rỉ m.á.u đã bị mở ra rồi sao?!
“Oa ——! Oa ——!”
Tiếng khóc vẫn dai dẳng không dứt. Chịu ảnh hưởng đầu tiên chính là những bệnh nhân vừa mới khôi phục lại ký ức, bởi vì bọn họ ở gần phòng 1244 nhất. Bọn họ vội vàng bịt c.h.ặ.t hai tai, trước mắt tối sầm lại, tựa như vừa bị một thế lực vô hình nào đó giáng một đòn chí mạng, rồi lần lượt ngã gục xuống sàn.
Ngay sau đó, Tiểu Ý, Tiểu Ngư và Tiểu Mộng cũng bắt đầu thấm đòn.
“Buồn... buồn ngủ quá...”
“Mí mắt... nặng trĩu rồi...”
Tiểu Ý với vết thương chí mạng thiếp đi trong vòng tay của Tiểu Ngư, còn Tiểu Mộng với cơ thể vỡ vụn cũng đã buông thõng hai hàng mi. Kế đó, bầy bướm đang bay lượn rợp trời bỗng chốc rụng lả tả như sung, phủ trắng xóa cả mặt đất tựa như những bông tuyết rơi.
Tiếp đến là những con mắt trắng dã đang nhung nhúc khắp không gian.
Một con, hai con... toàn bộ những con mắt đó đều bắt đầu chớp chớp, để lộ rõ sự mệt mỏi và rã rời.
“C.h.ế.t tiệt!”
Sắc mặt viện trưởng biến đổi dữ dội. Ông ta tức tốc lao về phía khu nội trú màu hồng.
Năng lực của Quỷ Vực vô cùng đa dạng và kỳ quái. Năng lực của ông ta là tạo ra bầy bướm có khả năng sinh sản vô hạn và c.ắ.n nuốt sinh khí. Còn những con mắt trắng dã kia chính là minh chứng cho đẳng cấp của ông ta.
So với Quỷ Vực của Tống Dịch, loại chỉ có thể phong tỏa một không gian nhất định trong thời gian ngắn, bản chất tương tự như quỷ đả tường, thì Quỷ Vực của ông ta cao cấp hơn hẳn.
Còn về tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh này...
Hiển nhiên năng lực của nó là thuật thôi miên diện rộng không phân biệt địch ta.
Tuyệt đối không thể để tiếng khóc này tiếp tục kéo dài, bằng không đến cả ông ta cũng sẽ chìm vào giấc ngủ ngàn thu mất!
...
...
“Buồn ngủ quá... chỉ muốn đi ngủ thôi...”
Mười tám người chơi vừa bước chân ra khỏi “Mái Ấm Hạnh Phúc”, chỉ ba giây sau khi nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ, đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, đầu óc quay cuồng choáng váng. Đừng nói đến việc sử dụng năng lực hay đạo cụ để tìm đường sống, bây giờ trong đầu bọn họ chỉ có duy nhất một ý nghĩ: ngã lưng xuống và đ.á.n.h một giấc cho đã. Bạch Chỉ Tình lảo đảo bám c.h.ặ.t vào tường, cuống cuồng móc từ trong túi ra một lá Bùa Thanh Tâm Minh Mục, đập bốp một phát lên trán mình.
Chỉ trong chớp mắt, đầu óc cô ấy đã tỉnh táo trở lại.
Có tác dụng rồi!
Thế nhưng, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cơn buồn ngủ dữ dội lại một lần nữa ập đến như vũ bão.
“Chuyện gì thế này? Bùa Thanh Tâm Minh Mục hết tác dụng rồi sao?”
Không, không phải là do bùa hết tác dụng, mà là do uy lực thôi miên từ tiếng khóc kia quá sức kinh khủng, Bùa Thanh Tâm Minh Mục chỉ có thể giúp người ta duy trì sự tỉnh táo trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà thôi.
“Hết cách rồi...”
Cuối cùng, Bạch Chỉ Tình cũng gục ngã xuống sàn một cách bất lực. Ý thức dần dần chìm vào khoảng không vô định, trước khi hoàn toàn bị bóng tối bủa vây, trong đầu cô ấy chỉ còn sót lại duy nhất một ý niệm…
Hy vọng cái đùi to mà mình ôm đủ mạnh mẽ.
Nếu không, mạng sống của mình... e là đứt bóng tại đây thật rồi.
...
Bên này, Khương Thất cũng đang lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười. Đạn, b.o.m, bùa chú gần như đã cạn kiệt, cô hoàn toàn không lường trước được việc ‘thứ’ bị nhốt sau cánh cửa rỉ m.á.u lại tung ra một chiêu bài quái đản thế này.
Cứ ngỡ nó sẽ xông vào đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán với viện trưởng, ai dè vừa mới ló mặt ra đã tung ngay đòn sát thủ diện rộng không phân biệt địch ta.
Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.
Lũ bướm và mấy con mắt trắng dã thì đã được giải quyết êm thấm, nhưng cái mạng nhỏ của cô cũng sắp phải bỏ lại nơi này rồi.
Ai mà biết được đến ngày thứ bảy, xe buýt của Chung cư Sinh tồn đỗ trước cổng bệnh viện mà không thấy ma nào lên xe thì sẽ có chuyện gì xảy ra chứ?
Khả năng cao là nó sẽ quay xe bỏ đi luôn với xác suất lên tới 80%!
Thế là cô sẽ rơi vào cảnh “Tiên đế khởi nghiệp chưa thành mà nửa đường đã băng hà”, oan uổng c.h.ế.t đi được.
“Phải nghĩ cách... chắc chắn vẫn còn cách để phá vỡ thế bí này...”
Khương Thất liên tục rút Bùa Thanh Tâm Minh Mục từ trong không gian lưu trữ ra dán lên trán. Mỗi lá bùa chỉ có tác dụng cầm cự tối đa 10 giây, sau đó phải thay lá mới.
Nhưng càng dán nhiều, hiệu quả lại càng giảm sút.
Từ 10 giây xuống còn 7 giây, rồi từ 7 giây tụt xuống 5 giây...
Đầu óc cô cũng ngày càng trở nên mụ mẫm, khả năng tư duy dần dần đình trệ.
Lẽ nào lần này... thực sự phải nhận kết đắng thông quan thất bại sao?
Sau khi dùng hết nhẵn Bùa Thanh Tâm Minh Mục, Khương Thất định bụng sẽ tự tay vẽ bùa ngay tại trận. Nhưng ngay lúc cô đang luống cuống đổ một đống vật liệu từ không gian lưu trữ ra ngoài, thì một tờ giấy viết thư dính m.á.u bất chợt rơi xuống ngay trước mặt.
“Đây là... Bức thư tình đẫm m.á.u sao?”
Bức thư tình đẫm m.á.u là món đạo cụ cô tình cờ thu thập được trong phó bản Trường trung học thực nghiệm Minh Huy. Công dụng của nó là khiến cho bất kỳ quỷ dị nào nhận được thư sẽ đem lòng yêu người sử dụng.
Mặc dù trong phần mô tả đạo cụ có nhấn mạnh rõ ràng, thời gian hiệu lực của “tình yêu quỷ dị” này chỉ kéo dài đúng 3 ngày, hơn nữa việc bị quỷ dị yêu thương chưa chắc đã là chuyện tốt lành gì, nhưng mà...
“Biết đâu lại xoay chuyển được tình thế thì sao?”
Trong cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, ngoài việc để lại một bức thư, cô còn có thể làm được gì khác nữa đâu?
Nghĩ vậy, Khương Thất lập tức gửi tin nhắn cầu cứu Lý Nhược Nghiêm.
[Khương Thất: Lý Nhược Nghiêm! Tỉnh lại đi! Đừng ngủ nữa! Chị cần buff may mắn của em gấp!]
Lý Nhược Nghiêm đang thiu thiu ngủ thì bị những tiếng “tít tít tít” dồn dập vang lên trong não đ.á.n.h thức chút ý thức cuối cùng còn sót lại.
[Lý Nhược Nghiêm: Chị cần mấy cái ạ?]
[Khương Thất: Tất cả!]
Kỹ năng “Ngôi sao may mắn” hiện tại đang ở cấp độ A+7, mỗi ngày có thể sử dụng 14 lần, mỗi lần kéo dài 14 phút. Thời gian hồi chiêu của Lý Nhược Nghiêm đã được làm mới trước thời điểm 0 giờ. Trừ đi 5 lần đã dùng trước đó, hiện tại cậu bé vẫn còn 9 lần sử dụng. Nếu cộng dồn lại thì sẽ được 126 phút, tức là hơn 2 tiếng đồng hồ.
Lý Nhược Nghiêm hào phóng dồn hết toàn bộ số lần sử dụng còn lại lên người Khương Thất.
Mặc dù không hiểu chị Khương định làm gì, nhưng bản năng mách bảo cậu bé cứ làm theo vô điều kiện, đến mức quên luôn cả việc giữ lại cho mình một ít phòng thân.
Nhờ có buff may mắn phù trợ, Khương Thất không chút do dự c.ắ.n nát ngón tay, dùng chính m.á.u của mình nắn nót viết lên bức thư tình.
[Ta thích ngươi]
Cô thậm chí còn chưa kịp chấm câu, chỉ đành vội vã chạm tay vào mặt Gương Cổ Hoa Mai ngay trước khi đôi mắt nhắm nghiền lại, cả người lọt thỏm vào không gian bên trong gương.
Tiếng khóc của trẻ con vẫn không ngừng vang vọng. Bên lề con đường hoang tắng, chỉ còn trơ trọi một bức thư dính m.á.u, cùng với một mảnh gương cổ kính chỉ còn lại một phần ba.
...
...
Viện trưởng trong bộ áo choàng trắng toát, dáng vẻ thánh thiện hệt như một vị mục sư, đã kịp thời xuất hiện trước tòa nhà màu hồng trước khi tiếng khóc kịp phát huy tác dụng. Nhưng chưa kịp đặt chân lên tầng 12, ông ta đã bị ba bóng dáng quen thuộc chặn đường ngay tại tầng 1. Đó chính là “Tiểu Ý”, “Tiểu Mộng” và “Tiểu Ngư”.
“Tiểu Ý” nhếch mép cười đầy man rợ, vừa nhìn thấy viện trưởng liền lao thẳng tới.
“Hi hi ~ Có đầu mới rồi ~”
Không có màn dạo đầu, cũng chẳng hề do dự, hai bên vừa giáp mặt đã lao vào sống mái với nhau.
Viện trưởng nào có sợ “Tiểu Ý”, “Tiểu Mộng”, “Tiểu Ngư” sau cánh cửa rỉ m.á.u, nhưng khổ nỗi Quỷ Vực của ông ta đang bị áp chế, muốn giành phần thắng thì cũng phải tốn kha khá thời gian.
Mà thứ ông ta thiếu nhất lúc này, chính là thời gian!
“Khoan đã! Nếu không giải quyết cái phòng 1244 kia trước, thì tất cả chúng ta đều sẽ chôn xác ở đây đấy!”
Ông ta cố gắng khuyên can đối phương, nhưng đáp lại chỉ là những tràng cười điên dại.
“Đầu! Đầu! Ha ha ha ha... Tao muốn lấy cái đầu của mày!”
“Tiểu Ý” cả người bê bết m.á.u, hai tay nâng niu cái đầu của chính mình. Con mắt thứ ba trên trán không ngừng chớp nháy, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ au c.h.ế.t ch.óc, liên tục tung ra lời nguyền đứt đầu.
Viện trưởng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
C.h.ế.t tiệt, ba con quỷ dị này đã hoàn toàn mất trí rồi, làm sao mà thương lượng được đây!
“Oa ——! Oa ——!”
Tiếng khóc của đứa trẻ vẫn không ngừng vang lên, càng lúc càng ch.ói tai, phạm vi ảnh hưởng cũng ngày một rộng hơn.
Mới đ.á.n.h nhau được 10 phút, “Tiểu Ngư” con người cá đuôi m.á.u dài ba mét đã đổ gục xuống sàn đầu tiên, tiếp theo là “Tiểu Mộng” với cơ thể là một vũng chất lỏng đục ngầu, và cuối cùng là “Tiểu Ý” với con mắt thứ ba dị hợm đang ôm khư khư cái đầu của mình.
“Phải... phải ngăn nó lại...”
Viện trưởng cố gắng gượng chút ý thức ít ỏi còn sót lại, lê từng bước chân đẫm m.á.u lên tầng 12.
Đúng lúc này, tiếng khóc bỗng nhiên bặt đi.
Một tiếng “Rầm” chát chúa vang lên.
Một cánh tay trẻ con mập mạp, đen ngòm, to bằng cả một cái hành lang, đ.ấ.m thủng cánh cửa lao ra ngoài. Những ngón tay mềm nhũn tóm c.h.ặ.t lấy cơ thể viện trưởng, sau đó kéo tuột vào trong.
Viện trưởng: “!!!”
Rắc ——!
Ông ta bị tống thẳng vào miệng, ngay cả một tiếng hét cũng không kịp thốt ra.
Nếu có ai đó hiểu được tiếng khóc của trẻ sơ sinh, thì người đó sẽ nhận ra rằng, tiếng khóc kéo dài mười mấy phút vừa rồi thực chất chỉ là tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết —— Đói quá, tôi đói quá.
Nuốt chửng viện trưởng xong vẫn chưa thấy no, nó bắt đầu vơ vét mọi thứ xung quanh nhét vào miệng. Sàn nhà, vách tường, gạch đá, cả những bệnh nhân đang chìm trong giấc ngủ...
Tất tần tật mọi thứ.
Nuốt chửng là bản năng ăn sâu vào m.á.u thịt của quỷ dị.
Chẳng có ngoại lệ nào cả.
Lúc này đây, toàn bộ Bệnh viện tâm thần Elizabeth chỉ còn lại một “đứa trẻ sơ sinh khổng lồ” vừa thút thít khóc vừa nhai ngấu nghiến mọi thứ.
Cho đến khi...
Nó ngốn trọn cả tòa nhà màu hồng vào bụng, định lết thân đi tìm bãi đáp mới để tiếp tục “đánh chén”, thì những ngón tay vô tình chạm phải bức thư tình dính m.á.u nằm lăn lóc trên mặt đất.
Khuôn mặt ngây ngô của đứa trẻ chợt khựng lại, ngay sau đó, một tiếng khóc còn xé ruột xé gan hơn trước vang lên.
“Oa ——! Oa ——!”
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Con muốn tìm mẹ!
Nó ngừng việc ăn uống lại, đưa mắt ngó nghiêng xung quanh một vòng, sau đó quay đầu lết thẳng về phía bên trái mà không thèm ngoảnh lại.
...
...
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, Khương Thất cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại sau giấc ngủ sâu.
Chuyện gì thế này?
Mình vẫn còn sống sao?!
“!!!”
Cô vội vã chui ra khỏi Gương Cổ Hoa Mai, và lập tức bị cảnh tượng hoang tàn trước mắt dọa cho đứng hình. Bầy bướm trắng đã biến mất dạng, tòa nhà màu hồng cũng không cánh mà bay, trước mặt chỉ còn lưu lại dấu vết cày xới kinh hoàng của một sinh vật khổng lồ bí ẩn nào đó.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện động trời gì thế này?
Bệnh viện tâm thần Elizabeth tĩnh mịch đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe rõ mồn một.
“Lý Nhược Nghiêm! Phải đi tìm Lý Nhược Nghiêm mới được!”
Khương Thất nhớ mang máng trước khi mình ngất đi, Lý Nhược Nghiêm đang ở tòa nhà màu xanh lam khu nội trú nam. Cô lập tức cắm đầu cắm cổ chạy về hướng đó. Chẳng mấy chốc, cô đã tìm thấy Lý Nhược Nghiêm đang nằm cuộn tròn trong một góc trên tầng 3.
“Tỉnh dậy đi! Lý Nhược Nghiêm! Em không sao chứ?!”
Cùng lúc đó, mười tám người chơi nấp ở Khoa Người cao tuổi cũng đồng loạt mở mắt tỉnh dậy.
“Ưm... chuyện gì thế này?”
“Ơ kìa? Mình vẫn còn sống sao?!”
“Không c.h.ế.t! Ha ha ha tôi chưa c.h.ế.t!”
Bạch Chỉ Tình lờ mờ bò dậy khỏi mặt đất, sờ tay sờ chân một lượt, vẫn nguyên vẹn. Nhìn quanh quất một vòng, cả mười tám người chơi đều bình an vô sự, chẳng thiếu một ai.
Đại lão... thành công rồi!
Không chỉ người chơi bình yên vô sự, mà một bộ phận bệnh nhân đang hôn mê trong bệnh viện cũng không hề hấn gì. Tiểu Ý, Tiểu Mộng và Tiểu Ngư cũng lục đục tỉnh dậy cùng khoảng thời gian đó.
Ba đứa trẻ nhìn khung cảnh hoang tàn của bệnh viện, đưa mắt nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngác, lúng túng.
Tiểu Ý lo lắng hỏi: “Viện trưởng đâu rồi?”
Tiểu Mộng lắc đầu, Tiểu Ngư cũng lắc đầu theo.
“Sao khu nội trú lại mất một tòa nhà rồi?”
Tiểu Mộng vẫn lắc đầu, Tiểu Ngư cũng đành hùa theo.
“...”
Ba con quỷ nhỏ nhìn nhau chằm chằm, cuối cùng đi đến một quyết định chung...
“Chúng ta đi tìm chị Khương thôi!”
“Được!”
Biết đâu chị ấy lại nắm rõ ngọn ngành mọi chuyện thì sao?
Việc Khương Thất có biết chuyện gì đã xảy ra hay không thực ra chẳng còn quan trọng nữa, bởi vì đúng lúc này, một chiếc xe buýt đã từ từ tiến vào và đỗ xịch trước cổng Bệnh viện tâm thần Elizabeth.
Trong phó bản Hiện thực lần này, toàn bộ hai mươi người chơi đều thuận lợi thông quan.
