Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 214: Thất Thất Quay Về (3) - Khoan Đã! Đây Là... Cạm Bẫy!

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:16

Ánh sáng Thánh Quang Trị Liệu của Đoạn Tuyết lan tỏa, bao trùm lên từng thành viên. Khương Thất cũng không chắc cách này có giải trừ được hiệu ứng 'định vị' hay không, nhưng cứ thử xem sao, biết đâu lại có tác dụng?

Hơn nữa, Ngôi Sao May Mắn của Lý Nhược Nghiêm cũng đã được nâng cấp tối đa trước khi bước vào phó bản PK. Giống hệt 'Mạng Thứ Hai' của Ngu Tâm, kỹ năng Ngôi Sao May Mắn sau khi đạt cấp tối đa cũng có sự thay đổi một trời một vực.

Sở hữu hai năng lực hoàn toàn mới.

[1. Lời chúc may mắn: Bạn có thể ban phước lành may mắn cho bất kỳ người chơi nào, hiệu lực kéo dài trong 9 tiếng, và mỗi người chỉ được nhận phước lành 1 lần mỗi ngày.]

[2. Lĩnh vực may mắn: Khi kích hoạt Lĩnh vực may mắn, trong phạm vi 1000 mét, mọi điều bạn muốn làm đều sẽ trở thành hiện thực, nhưng hiệu lực chỉ duy trì trong 10 phút.]

Cả nhóm 8 người không rời đi bằng cửa chính tầng trệt, mà tiến thẳng lên sân thượng của khách sạn.

Phương Hoài khẽ lật tay, lôi chiếc 'ván trượt năng lượng phản trọng lực' của mình ra.

Chỉ thấy một cỗ máy khổng lồ x.é to.ạc bầu trời, lù lù xuất hiện.

Thân tàu hình thoi mượt mà, màu bạc trắng ánh lên thứ kim loại lạnh lẽo. Động cơ ion phun trào những dòng plasma xanh thẳm. Con tàu tựa như một tuyệt tác bước ra từ những bộ phim khoa học viễn tưởng, lặng lẽ lơ lửng trên không trung ở độ cao hàng trăm mét.

Kích thước của nó phải ngang ngửa một chiếc máy bay chở khách!

“Đây... đây là ván trượt của anh á?!”

Khương Thất sửng sốt thốt lên, rõ ràng lần trước cô thấy nó chỉ là một chiếc ván trượt bình thường thôi mà!

Nhưng bây giờ...

Bóng râm khổng lồ của con tàu bạc gần như che khuất cả sân thượng. Âm thanh trầm đục phát ra từ động cơ phản trọng lực khiến l.ồ.ng n.g.ự.c mọi người đều khẽ rung lên bần bật.

Kỳ Chiêu Chiêu, Diệp Lĩnh và Đoạn Tuyết vô thức há hốc mồm. Oa, họ có cảm giác như mình vừa lạc từ phim trường kinh dị sang một thế giới khoa học viễn tưởng vậy.

“Anh Phương, anh độ chiếc ván trượt thành phi thuyền từ bao giờ thế?” Kỳ Chiêu Chiêu hai mắt sáng rực, chiếc phi thuyền này quá đỉnh, quá ngầu luôn!

“Thực ra mấy hôm trước nó mới chỉ to bằng chiếc trực thăng thôi...”

Gió thổi tung phần tóc mái của Phương Hoài, để lộ đôi mắt lấp lánh sự phấn khích. Anh ta giơ tay, lướt nhẹ trên bảng điều khiển không gian ba chiều trong lòng bàn tay.

Cạch ——!

Phần bụng phi thuyền mở ra một khoang chứa tỏa ánh sáng dịu nhẹ.

“Nhưng sau khi phá đảo Rừng Sương Mù, tôi thu được một lượng lớn điểm tích phân. Khi nâng cấp Ván trượt năng lượng phản trọng lực lên cấp tối đa, hình dáng của nó liền biến thành thế này.”

“Đỉnh quá...”

Kỳ Chiêu Chiêu thầm ngưỡng mộ. Cô bé cũng ước gì mình có một cỗ máy bay như thế, chắc trong Cửa hàng Đặc biệt có bán nhỉ?

“Chúng ta lên thôi.”

Phương Hoài ra hiệu cho mọi người bước vào trong phi thuyền, nhưng Khương Thất lại khựng bước, hỏi: “Phương Hoài, phi thuyền của anh có chế độ tàng hình không?”

“Vẫn chưa có, ý cô là...”

“Trước tiên cứ dùng sơn tàng hình đi đã.”

Khương Thất lôi hộp sơn tàng hình từ trong không gian lưu trữ ra, tiện tay dùng đèn phóng to thu nhỏ biến chiếc phi thuyền bé lại. Chờ Phương Hoài phủ kín lớp sơn tàng hình lên bề mặt phi thuyền xong xuôi, cả nhóm mới chính thức khởi hành, rời khỏi khách sạn.

...

[Tít tít!]

Trên màn hình xanh lam, một chấm đỏ đang di chuyển với tốc độ ch.óng mặt. Chàng thanh niên với mái tóc vàng nhạt, đôi mắt xanh lơ cùng vóc dáng gầy gò đang thoăn thoắt gõ phím.

“Hội trưởng, phi thuyền của công hội Sát Quỷ đã cất cánh, chúng ta có nên khóa mục tiêu không?”

Aldrick rũ mắt: “Cứ từ từ, đợi bọn chúng vào tầm ngắm đã.”

Sau đó, hắn quay sang một thành viên nữ khác trong đội.

“Niece, lời nguyền vẫn còn hiệu lực chứ?”

Trong góc tối, người phụ nữ tóc đỏ khoác chiếc áo choàng đen, vẻ mặt u ám lắc đầu, cất giọng khàn khàn: “Bị thanh tẩy rồi...”

Nếu không bị thanh tẩy, bất kỳ ai dính phải cơn mưa nguyền rủa đó chắc chắn sẽ vong mạng trong vòng 2 tiếng.

Nghĩ đến đây, ánh mắt ả hiện lên vẻ không cam tâm, miệng lẩm bẩm: “Tôi rất muốn có một con rối người châu Á... Họ là những vật liệu tuyệt vời nhất...”

Cùng lúc đó, trên khoang phi thuyền.

Khương Thất nghiêm mặt nhìn các thành viên Sát Quỷ, cất lời: “Mọi người còn nhớ kế hoạch tôi đã nói trước khi vào phó bản PK không?”

“Nhớ rõ!”

“Vậy thì bây giờ —— Kế hoạch bắt đầu!”

...

...

Ngón tay Ryan run lẩy bẩy đặt hờ trên nút bấm màu đỏ, hình ảnh 3D phản chiếu khiến khuôn mặt hắn bị chia cắt thành những mảng sáng tối nhập nhoạng.

“500 mét...”

Giọng nữ người máy trong tai nghe bắt đầu đếm ngược.

“200 mét...”

“50 mét...”

“10 mét...”

[Mục tiêu đã lọt vào tầm b.ắ.n, đang tiến hành khóa mục tiêu...]

Vòng tròn ngắm b.ắ.n 3D thu hẹp dần, cuối cùng hội tụ thành một chấm đỏ nhỏ bằng đầu kim. Hình dáng hoàn chỉnh của chiếc phi thuyền màu bạc in rõ trên võng mạc của Ryan, lớp sơn tàng hình rẻ tiền hoàn toàn trở nên vô dụng trước khả năng 'Siêu trí tuệ nhân tạo' của Công Viên Luân Hồi.

[Khóa mục tiêu thành công, vui lòng xác nhận khai hỏa...]

“Bắn!”

Giọng nói lạnh lùng của Aldrick x.é to.ạc sự im lặng. Nhận được mệnh lệnh, Ryan không chút do dự ấn nút.

Vút! Vút! Vút!

Ba tiếng rít xé gió vang lên đinh tai nhức óc.

Ba quả tên lửa đặc chế lao v.út ra từ nòng pháo của lớp thiết giáp tàng hình, xả luồng khí thải trắng xóa, kéo thành những vệt dài trên bầu trời, tựa như ba tia sét chí mạng được ném ra từ tay T.ử thần.

“Bùng ——!”

Sóng xung kích từ vụ nổ tạo thành những quả cầu lửa rực rỡ trên bề mặt phi thuyền, tiếng kim loại bị x.é to.ạc vang vọng khắp không trung. Ryan, kẻ sở hữu năng lực 'Siêu trí tuệ nhân tạo', dán c.h.ặ.t mắt vào mười hai màn hình giám sát trước mặt.

Hắn chứng kiến chiếc phi thuyền màu bạc giống như một con chim gãy cánh, lảo đảo lao xuống giữa cơn mưa tàn lửa...

“Hội trưởng! Tôi thành công rồi!”

Dễ dàng thế sao?

Nhớ lại những ghi chép về đạo cụ của Khương Thất trong 'Toàn Tri Chi Thư', Aldrick liền hạ lệnh: “Kylan, Varian, Niece, ba người qua đó kiểm tra xem.”

“Rõ!”

Ba thành viên nhận lệnh lập tức rời khỏi phòng.

15 phút sau.

Bọn họ bước xuống xe, tiếp cận hiện trường vụ rơi phi thuyền —— Công viên Trường Đình.

“Mọi người nói xem... người chơi của Sát Quỷ thực sự dễ g.i.ế.c thế sao? Chỉ vài quả tên lửa là xong đời?”

Kylan vẫn không dám tin.

Varian bên cạnh nhếch mép khinh thường: “Lúc đó bọn chúng đang lơ lửng trên trời, chạy đằng trời, tất nhiên là chỉ có đường c.h.ế.t.”

“Nhưng mà...”

“Ối dào, nghĩ nhiều làm gì. Cho dù chưa c.h.ế.t thì đã sao, chẳng phải chúng ta vẫn còn Niece đây à? Thử hỏi có kẻ nào chống lại được lời nguyền của cô ấy chứ!”

“Cũng đúng.”

Dù có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bọn chúng tin rằng hội trưởng Aldrick cũng sẽ cứu bọn chúng thôi.

Kylan không chần chừ thêm nữa, sải bước tiến vào công viên.

Trong nháy mắt!

Khung cảnh trước mắt đột ngột biến đổi. Công viên biến mất, xác phi thuyền màu bạc cũng không thấy tăm hơi, đập vào mắt bọn chúng lúc này chỉ có...

Một trấn Thanh Khê mang đậm vẻ cổ kính.

“!!!”

Khoan đã! Đây là... cạm bẫy!

“Chạy mau!”

Kylan hét lớn, cả ba lập tức quay ngoắt 180 độ, cắm đầu chạy thục mạng về hướng cũ. Thế nhưng mới chạy được chục bước, bọn chúng bàng hoàng nhận ra mình không những không thoát khỏi 'ảo cảnh', mà còn lạc vào một con đường mòn trên núi lạ hoắc.

“Varian, mau liên lạc với hội trưởng đi!”

Đừng thấy Kylan có thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn mà nghĩ gã không có đầu óc. Thực chất gã là một người điềm tĩnh, chẳng bao giờ hành xử xốc nổi. Chỉ là... khuyết điểm của gã cũng giống như những thành viên khác của Công Viên Luân Hồi, luôn mang tâm thế coi thường người chơi khác.

“Niece, cô có thể phá giải ảo giác này không?”

“Để tôi thử xem.”

Sắc mặt Niece ngày càng u ám. Vậy mà lúc nãy ả ta lại không hề cảm nhận được chút nguy hiểm nào?

Sao có thể như thế được!

Ả nhắm nghiền mắt, kích hoạt khả năng cảm nhận của một phù thủy.

Không! Không đúng! Đây không phải là ảo giác đơn thuần!

“Kylan, đây không phải là ảo giác!”

“Cái gì?”

Không phải ảo giác? Thế làm quái nào bọn chúng lại từ công viên dịch chuyển thẳng đến cái thị trấn này được?

Đừng nói là xuyên không đấy nhé?

“Cộc, cộc, cộc...”

Đột nhiên, tiếng bước chân rõ mồn một vang lên từ phía sau. Cả ba đồng loạt ngoái đầu lại, nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.

“?!”

Niece nheo mắt, phóng tầm nhìn vào khu rừng nhỏ. Ả lờ mờ nhận ra một hình bóng mờ ảo, bé xíu xiu.

“Là hài nhi chưa kịp chào đời sao?”

Những sinh linh kiểu này... thông thường người mẹ cũng sẽ quanh quẩn đâu đây!

“Mau rời khỏi đây thôi!”

Cảm nhận được mối nguy hiểm đang rình rập, Niece ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy xuống núi.

Kylan và Varian tuy còn đang lơ ngơ, nhưng cũng ngoan ngoãn nối gót theo sau.

...

...

“Ha ha ha chạy đi, chạy đi! Dù có chạy đằng trời cũng không thoát được đâu!”

Nhìn thấy ba thành viên của Công Viên Luân Hồi chạy trối c.h.ế.t khắp trấn Thanh Khê qua Gương cổ hoa mai, Kỳ Chiêu Chiêu không nhịn được cười phá lên, sau đó háo hức quay sang hỏi: “Chị Khương, bây giờ em hành động được chưa?”

“Từ từ đã.”

Khương Thất lắc đầu: “Tìm được NPC cốt truyện rồi tính tiếp, chúng ta cứ ưu tiên nhiệm vụ trước đã.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.