Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 224: Thất Thất Quay Về (13) - Sắp Choảng Nhau Rồi Sao?

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:18

“Ừ nhỉ, tí thì quên, để em buff cho mọi người luôn.”

Sau khi 'Ngôi Sao May Mắn' của Lý Nhược Nghiêm được nâng cấp lên mức tối đa, thời gian duy trì buff đã tăng lên 9 tiếng, và có thể sử dụng 1 lần mỗi ngày, quả là một con số đáng gờm.

Bởi vì may mắn là một thứ vô hình vô ảnh.

Nhưng nó lại luôn mang đến những bất ngờ thú vị vào những lúc không ai ngờ tới. Ví dụ như lúc công hội Sát Quỷ quyết định đi mua bò cừu để chuẩn bị vào Thung lũng Bích Vân, họ lại tình cờ đi ngang qua một tiệm tạp hóa mang đậm phong cách cổ xưa.

Trước cửa tiệm là một người phụ nữ trung niên tóc uốn xoăn đang ngồi chễm chệ. Lúc họ đi ngang qua, bà ta bỗng dưng buông lời xỉa xói: “Thật không hiểu nổi đám thanh niên thành phố các người, rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà chui rúc vào cái xứ khỉ ho cò gáy này làm gì. Đã thế đến rồi cũng chẳng thèm mua lấy món đồ nào, chậc chậc chậc.”

Nhóm Sát Quỷ chẳng thèm đếm xỉa đến mấy lời cà khịa của người dưng nước lã, cứ thế cắm cúi đi thẳng. Nhưng ngay sau đó, họ lại nghe thấy tiếng bà ta gào lên về phía xa: “Kỷ Mân! Cái con ranh này! Mày lại trốn buổi xem mắt tao sắp xếp cho mày phải không?!”

“!!!”

Xoạt ——!

Tất cả đồng loạt quay ngoắt lại.

Kỷ Mân là một cô gái có dung mạo thanh tú, mái tóc đen dài xõa ngang vai. Khí chất đoan trang, nho nhã của cô ta hoàn toàn lạc quẻ với cái trấn Trường Thọ nghèo nàn này, trông giống một cô sinh viên đại học đi du lịch hơn.

Nhưng phản ứng của cô ta lại cực kỳ nhanh nhạy. Ngay khi bắt gặp ánh mắt 'như muốn ăn tươi nuốt sống' của nhóm Sát Quỷ, cô ta lập tức quay đầu chạy thục mạng.

Khương Thất hét lớn: “Bắt lấy cô ta!”

Kỳ Chiêu Chiêu là người nhanh chân nhất, lao vọt lên phía trước, đồng thời kích hoạt 'Ngưng đọng thời gian'.

Một tiếng kim loại va đập ch.ói tai vang lên.

“Keng!”

Kỹ năng 'Ngưng đọng thời gian' của cô bé lại bị dội ngược trở lại!

Kỳ Chiêu Chiêu kinh ngạc nhìn về phía trước. Chỉ thấy một ảo ảnh khổng lồ bỗng chốc hiện ra sau lưng Kỷ Mân, cao tới 5 mét, bộ lông trắng muốt như tuyết, chín chiếc đuôi bồng bềnh uốn lượn, và đôi mắt dã thú hẹp dài, đỏ ngầu đang chằm chằm nhìn họ.

“Cửu Vĩ Hồ?”

Không phải! Nó chỉ có tám cái đuôi!

Và bảy cái đuôi trong số đó dường như đang bị phong ấn bởi bùa chú và pháp khí!

Khương Thất ném Tô Thanh ra, hét lớn: “Mau! Đuổi theo!”

Tô Thanh thoắt cái đã biến mất, giây tiếp theo đã xuất hiện ngay trước mặt Kỷ Mân.

“A a a a a có quỷ a a!”

Kỷ Mân sợ hãi ngã phịch xuống đất, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Tuy nhiên, đúng lúc đó, một giọng nữ khác vang lên.

“Phong tỏa không gian!”

Tà áo tu sĩ tung bay, bàn tay Tô Thanh vừa vươn ra định bắt lấy Kỷ Mân đã bị một lực cản vô hình đẩy bật ra.

Là người của Công Viên Luân Hồi!

Bọn chúng cũng tới rồi!

Liễu Ngọc Thăng và Diệp Lĩnh chuyên đ.á.n.h xa lập tức lùi lại, Võ Xu và Kỳ Chiêu Chiêu chuyên cận chiến tiến lên che chắn. Lý Nhược Nghiêm và Đoạn Tuyết lo hỗ trợ nấp gọn phía sau Khương Thất, còn Phương Hoài thì lôi phi thuyền ra, để nó lơ lửng trên không trung, sẵn sàng ứng cứu bất cứ lúc nào.

Người dân trong trấn Trường Thọ chứng kiến cảnh tượng này đều há hốc mồm kinh ngạc.

“Vãi nồi! Người ngoài hành tinh xâm lược Trái Đất rồi!”

Tất nhiên, mấy lời xì xầm bàn tán này chẳng mảy may ảnh hưởng đến cuộc đối đầu căng thẳng giữa hai công hội Sát Quỷ và Công Viên Luân Hồi.

Khương Thất và Aldrick nhìn nhau chằm chằm đầy cảnh giác.

Ấn tượng đầu tiên của hai bên...

Khương Thất thầm nghĩ: “Trông cũng ra dáng con người đấy chứ.”

Aldrick thì nhủ thầm: “Bình thường đến bất ngờ.”

Đúng lúc này, Ngũ Tam - kẻ thường ngày im thin thít, hễ mở miệng là có biến - bỗng buột miệng: “Ồ.”

[Khương Thất: “Ồ cái gì?”]

[Ngũ Tam: “Cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.”]

[Khương Thất: “Quen thuộc á?”]

Khương Thất chẳng rảnh quan tâm mấy chuyện đó, cô chỉ có một thắc mắc duy nhất lúc này.

[Khương Thất: “Liệu tôi có cửa thắng không?”]

[Ngũ Tam: “Có khả năng bị phản sát, nhưng không cao.”]

Nói cách khác, chỉ cần lơ là một chút là cô có nguy cơ bỏ mạng dưới tay hắn ta?

Nghĩ đến đây, nét mặt Khương Thất càng thêm phần nghiêm trọng.

10 chọi 8, chênh lệch quân số không đáng kể. Hơn nữa, phe Sát Quỷ còn có Tô Thanh cân cả bản đồ, nên xét về thực lực, Sát Quỷ vẫn nhỉnh hơn.

Nhưng mà 'át chủ bài' thì ai mà chẳng có. Khương Thất có, Aldrick chắc chắn cũng có.

Át chủ bài của cô là Máy Rút Hộp Mù May Mắn chưa bóc tem, cộng thêm cái 'chỗ dựa' hờ mang tên Ngũ Tam. Vậy còn át chủ bài của Aldrick là gì?

Đứng lọt thỏm giữa vòng vây của hai đội người chơi, Kỷ Mân hết nhìn sang trái lại ngó sang phải, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi.

Sắp choảng nhau rồi sao?

Sắp đ.á.n.h nhau to rồi à?

Trong lúc tất cả thành viên của cả hai phe đều đinh ninh như vậy, Aldrick bỗng mỉm cười lên tiếng: “Hội trưởng công hội Sát Quỷ, chúng ta thương lượng chút nhé, các người nhường NPC cốt truyện này cho chúng tôi được không?”

Khương Thất nhíu mày, không đoán được Aldrick đang tính toán mưu đồ gì.

“Cho tôi một lý do?”

Aldrick điềm đạm giải thích: “Cô hẳn là biết Niece chứ?”

Niece?

Cái cô phù thủy đó á?

Khương Thất kín đáo liếc nhìn người phụ nữ u ám đang đứng phía sau Aldrick, ánh mắt sắc lẹm như rắn độc đang trừng trừng nhìn họ.

“Biết.”

Aldrick nói tiếp: “Năng lực của cô ta là nguyền rủa. Bất luận là ai, g.i.ế.c cô ta hay g.i.ế.c đồng đội của cô ta, đều sẽ phải trả một cái giá tương xứng bởi sức mạnh của lời nguyền.”

Khương Thất nhướng mày: “Anh đang đe dọa tôi đấy à?”

“Không, tôi chỉ đang thương lượng với cô thôi.”

Đây là đang coi thường cô sao?

Khương Thất nhanh ch.óng gạt đi những suy nghĩ rối ren trong đầu. Cô chợt nhớ lại con T.ử Hồn Điệp vừa vào phó bản đã đổi màu đỏ quạch, rồi xâu chuỗi với lời Aldrick nói về sức mạnh nguyền rủa của đồng đội hắn...

À...

Ra đây là lý do Phương Hoài 'c.h.ế.t'.

Nếu không nhờ có T.ử Hồn Điệp cảnh báo, Sát Quỷ vừa vào phó bản chắc chắn đã lao vào 'choảng' nhau sứt đầu mẻ trán với Công Viên Luân Hồi. 'Pháp sư' vốn m.á.u giấy, bị đại pháo trên phi thuyền b.ắ.n trúng c.h.ế.t tươi cũng là chuyện dễ hiểu.

Khương Thất không rõ Aldrick lấy đâu ra sự tự tin đó, nhưng Sát Quỷ quả thực chẳng ngán cái lời nguyền c.h.ế.t tiệt kia.

“Hơn hai triệu điểm tích phân tôi đập vào người Ngu Tâm đâu phải để làm cảnh!”

Cô lẩm bẩm trong bụng.

Nhưng mà...

Bọn họ cũng chẳng có lý do gì để sống mái với đám Công Viên Luân Hồi ở đây.

Khương Thất muốn để dành sức chiến đấu với Boss phó bản 'Thất thất quay về'.

Quá trình suy tính chỉ diễn ra chớp nhoáng, chưa đầy 10 giây. Trong lúc Diệp Lĩnh và Kỳ Chiêu Chiêu đang nóng lòng chờ chỉ thị, Khương Thất rốt cuộc cũng lên tiếng.

“Được, nhưng tôi có một câu hỏi muốn hỏi Kỷ Mân.”

“!!!”

Đồng ý rồi!

Chị Khương/Hội trưởng vậy mà lại đồng ý nhượng bộ!

Võ Xu lén nháy mắt với Liễu Ngọc Thăng, ý hỏi 'Tôi có nghe nhầm không vậy?', Liễu Ngọc Thăng cũng nháy mắt đáp lại, 'Không nhầm đâu, hội trưởng đồng ý thật rồi!'.

Vài người chơi của Công Viên Luân Hồi bắt đầu lộ rõ vẻ khinh khỉnh, ánh mắt nhìn Sát Quỷ đầy vẻ coi thường.

Khương Thất làm như không thấy, hoặc có khi là chẳng thèm bận tâm, cứ thế tiến thẳng về phía trước, hoàn toàn không phòng bị Aldrick giở trò 'đánh lén'.

Cô ngồi xổm xuống trước mặt Kỷ Mân, thì thầm một câu hỏi chỉ đủ cho hai người nghe.

“...?”

Nhận được câu trả lời, Khương Thất thoáng lộ vẻ hoang mang, nhưng rồi nhanh ch.óng giấu nhẹm đi.

Aldrick hất hàm ra hiệu cho Kevin và Varian. Hai tên này lập tức tiến lên, xốc Kỷ Mân đang run rẩy dưới đất lên, khiêng về phía trận doanh của Công Viên Luân Hồi.

“Cảm ơn vì sự hợp tác.”

Hắn ta lịch sự, Khương Thất cũng đáp lễ lịch sự không kém: “Không có gì, hợp tác vui vẻ.”

Cuộc chạm trán chính thức đầu tiên giữa hai phe người chơi khép lại trong bầu không khí kỳ quặc như vậy.

Đợi đến khi bóng dáng đám người Công Viên Luân Hồi khuất hẳn, các thành viên Sát Quỷ mới ùa tới, thi nhau hỏi dồn dập.

“Chị Khương, sao mình không đ.á.n.h bọn chúng?”

Khương Thất hỏi vặn lại: “Mọi người không thắc mắc tại sao chúng ta lại chạm mặt bọn chúng à?”

Kỳ Chiêu Chiêu ngớ người: “Chẳng lẽ không phải là trùng hợp?”

“Thử nghĩ kỹ xem, Công Viên Luân Hồi xuất hiện lúc nào.”

Lúc nào á?

Lúc họ chuẩn bị tóm 'Kỷ Mân' chứ lúc nào...

Lý Nhược Nghiêm giật b.ắ.n mình: “Đừng bảo là 'Kỷ Mân' có vấn đề nhé?!”

Khương Thất nhún vai: “Cũng chưa biết chừng, nhưng tôi tin là dưới sự bảo kê của 'buff may mắn', mọi chuyện đều sẽ diễn biến theo chiều hướng có lợi cho chúng ta.”

Cũng đúng.

Phương Hoài, Võ Xu, Liễu Ngọc Thăng bỗng nhớ lại những gì họ đã trải qua trong Rừng Sương Mù.

Tưởng chừng như bị quỷ dị dồn vào đường cùng, hóa ra lại là con đường sống duy nhất.

Diệp Lĩnh đột ngột lên tiếng: “Khương Thất, lúc nãy cô hỏi Kỷ Mân chuyện gì vậy?”

Khương Thất cau mày: “Tôi hỏi cô ta đã hiến tế bạn bè vào lúc nào.”

“Lúc nào?”

“Bảy ngày trước.”

Ban đầu, Khương Thất cứ ngỡ 'Thất thất quay về' ám chỉ Boss phó bản - tức 'Hồ tiên đại nhân' - sẽ quay về đòi mạng vào đúng ngày thất thất của các NPC cốt truyện. Nhưng Kỷ Mân lại khẳng định đám bạn cô ta đã c.h.ế.t hơn bảy ngày rồi?

Vậy 'quay về' ở đây là Boss phó bản quay về, hay là NPC cốt truyện quay về?

Đau đầu thật đấy.

Hơn nữa, nhìn thái độ của Thư Tiểu Tuyết...

Đám NPC cốt truyện kia có vẻ như chưa hề 'c.h.ế.t' thì phải?

Đoạn Tuyết khẽ kéo tay áo Khương Thất: “Chị ơi, chị còn nhớ cái ảo ảnh đằng sau 'Kỷ Mân' không?”

“Nhớ chứ, sao vậy?”

“Chị có nghĩ đến trường hợp, mấy NPC cốt truyện mà chúng ta bắt được thực ra vẫn còn 'sống', còn kẻ thực sự đã c.h.ế.t lại chính là 'Kỷ Mân' không?”

“Hả?”

Khương Thất c.h.ế.t sững.

“Nếu đám NPC cốt truyện vẫn còn sống, vậy tại sao lúc em trà trộn vào đội ngũ Công Viên Luân Hồi, Boss phó bản lại không ra tay g.i.ế.c bọn họ?”

“Là vì bảy cái đuôi kia đều bị phong ấn cả rồi.”

Đoạn Tuyết chậm rãi giải thích: “Em nhìn thấy rất rõ, cái ảo ảnh đó có tám cái đuôi, nhưng chỉ có một cái là được tự do, bảy cái còn lại đều bị bùa chú và pháp khí khóa c.h.ặ.t.”

Một manh mối vốn mờ nhạt nay bỗng chốc trở nên rõ ràng.

“Thì ra là vậy!”

Khương Thất vỗ trán cái đét.

Nhiệm vụ bắt buộc mà Chung cư Sinh tồn giao cho họ:

[1. G.i.ế.c c.h.ế.t tất cả các NPC cốt truyện quan trọng xuất hiện trong bối cảnh.]

[2. Bảo vệ các NPC cốt truyện quan trọng xuất hiện trong bối cảnh, đảm bảo ít nhất một NPC cốt truyện quan trọng còn sống sót cho đến khi vượt ải phó bản.]

Thực chất, hai nhiệm vụ này phải được diễn giải như sau:

[1. G.i.ế.c c.h.ế.t NPC cốt truyện, giúp 'Boss phó bản' giải trừ phong ấn.]

[2. Bảo vệ NPC cốt truyện, ngăn cản 'Boss phó bản' phá vỡ phong ấn.]

Và 'cửa t.ử' của nhiệm vụ này nằm ở chỗ, dù chọn cách nào đi chăng nữa, người chơi cũng sẽ bị Boss phó bản truy sát.

G.i.ế.c NPC cốt truyện sẽ làm Boss phó bản mạnh lên, bảo vệ NPC cốt truyện thì sẽ bị Boss phó bản truy sát. Người chơi hoàn toàn không có lựa chọn thứ ba.

Sắc mặt Khương Thất trở nên kỳ quái: “Nói vậy là...”

“Chúng ta và Công Viên Luân Hồi đang làm nhiệm vụ chéo nhau à?”

NPC cốt truyện mà Công Viên Luân Hồi cần bảo vệ thì đang nằm trong tay họ, còn NPC cốt truyện mà họ cần giúp đỡ thì lại nằm trong tay Công Viên Luân Hồi?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.