Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 233: Thất Thất Quay Về (22) - “chết Mất Năm Đồng Đội, Thế Mà Cô Gọi Là Dễ Xơi À?”

Cập nhật lúc: 27/02/2026 03:03

Bom hạt nhân X-11 mang uy lực hủy diệt cực kỳ khủng khiếp. Là v.ũ k.h.í tối tân nhất được mở khóa sau khi kỹ năng 'Chuyên gia b.o.m mìn' của Liễu Ngọc Thăng đạt cấp tối đa, mọi chỉ số sát thương của nó đều ở mức max ping. Đặc biệt là trước khi bước vào phó bản, anh ta còn cẩn thận nhờ Khương Thất vẽ thêm 'Đại Lôi Phù' lên vỏ b.o.m.

Dù tấn công vật lý có vô dụng với quỷ dị, thì đòn đ.á.n.h phép thuật chắc chắn sẽ ép phê.

Các thành viên của công hội Sát Quỷ dán mắt vào ô cửa kính trong suốt của phi thuyền nhìn xuống dưới. Chỉ thấy toàn bộ Thung lũng Bích Vân giờ đây chìm trong biển khói cuồn cuộn. Cây cỏ, rừng rú, đồi núi... tất thảy những gì lọt vào tầm mắt đều đã bị san phẳng thành bình địa.

“Wow...”

Võ Xu không kìm được tiếng cảm thán: “Giá mà uy lực của b.o.m hạt nhân cũng xài được với quỷ dị thì tốt biết mấy.”

Thế thì loại quỷ dị nào mà chẳng xơi tái được?

Tuy nhiên, thực tế phũ phàng là đa số quỷ dị đều không có thực thể. Cơ thể bọn chúng có thể tan biến vào hư không, cũng có thể ngưng tụ thành hình. Vậy nên quả b.o.m hạt nhân X-11 này ném xuống...

Ngoài việc chọc điên con Boss Hồ tiên và gây ra vài vết xước ngoài da cho nó, thì chẳng có tích sự gì sất.

Quả nhiên, một tiếng gầm rú the thé, ch.ói tai và đầy phẫn nộ vang lên rung chuyển đất trời.

“A a a a a ta phải g.i.ế.c c.h.ế.t bọn bay!!!”

Bức tượng vàng hồ ly đầu người của nó... thế mà lại bị bọn sâu bọ này phá nát!

Những luồng sương mù đen kịt vốn dĩ luôn lảng vảng khắp Thung lũng Bích Vân trong mắt Lý Nhược Nghiêm bỗng chốc sục sôi cuồn cuộn. Đám 'tiểu hồ ly' đang giao tranh ác liệt với các 'chị gái' quỷ nước cũng thoắt cái biến mất tăm. Những luồng 'sương đen' này tụ tập lại với nhau, dần dần ngưng tụ thành một hình bóng khổng lồ sừng sững như ngọn núi, mang hình hài một con hồ ly tám đuôi.

Không còn mang hình người nữa, mà là một con thú dữ thực thụ.

Và đây... chính là bộ mặt thật của Boss phó bản!

Khương Thất tinh ý nhận ra một trong tám cái đuôi của con Hồ tiên đang vểnh ngược lên trời, dường như có ý định quật phi thuyền của họ rơi xuống đất. Cô vội vàng hét lớn: “Phương Hoài! Thu hồi phi thuyền! Chúng ta nhảy dù xuống!”

Ngay trước khi cái đuôi khổng lồ giáng xuống, chiếc phi thuyền của Phương Hoài đã biến mất vào hư không.

Mất đi chỗ đứng, các thành viên Sát Quỷ thi nhau rơi tự do xuống mặt đất.

“Ngưng đọng thời gian!”

Trong tích tắc, lấy Kỳ Chiêu Chiêu làm tâm điểm, mọi sự vật sự việc trong bán kính ngàn mét đều bị đóng băng. Đám đồng đội đang rơi rụng lả tả cũng bị lơ lửng giữa không trung. Thậm chí động tác lôi 'ván trượt năng lượng phản trọng lực' của Phương Hoài cũng bị giữ nguyên ở tư thế đó.

(Ghi chú: Sau khi nâng cấp lên tối đa, 'Ván trượt năng lượng phản trọng lực' của Phương Hoài không chỉ biến hình thành phi thuyền mà còn có thể trở lại hình dáng ván trượt ban đầu.)

Ngay lập tức, tin nhắn của cô bé hiện lên trong nhóm chat.

[Đồng tâm hiệp lực, làm giàu không khó (8)]

[Kỳ Chiêu Chiêu: “Em sẽ đưa mọi người tiếp đất an toàn ngay đây!”]

Khoảnh khắc Khương Thất và những người khác vừa chạm chân xuống đất, dòng chảy thời gian cũng hoạt động trở lại. Cô đưa mắt nhìn con Boss phó bản đang điên cuồng vung vẩy những cái đuôi tàn phá mọi thứ xung quanh ở cách đó không xa, quay sang dặn dò: “Hồ tiên có tám cái đuôi, chúng ta chia nhau ra, mỗi người phụ trách một cái, dồn toàn lực tấn công vào đuôi của nó!”

“Nhược Nghiêm! Em theo sát chị!”

“Rõ!”

Vì đã bật 'Lĩnh vực may mắn' nên Lý Nhược Nghiêm không cần phải trực tiếp tham chiến. Vị trí của cậu sẽ do Tô Thanh đảm nhận.

Thời gian cấp bách, mọi người nhanh ch.óng tản ra các hướng.

Vô cùng ăn ý, mỗi người tự chọn một cái đuôi để xả chiêu.

...

Diệp Lĩnh vác khẩu s.ú.n.g ngắm đặc chế do chính tay mình dùng thuật giả kim rèn ra, nhắm thẳng vào cái đuôi thứ nhất của Boss phó bản và bóp cò liên tục.

Nhưng khi nhận ra những viên đạn găm vào mục tiêu chẳng mảy may gây ra sát thương gì đáng kể, anh ta hơi khựng lại.

Quan sát kỹ hơn một chút, anh ta phát hiện ra trên ch.óp mỗi cái đuôi đều có một hoa văn mang hình dáng 'con mắt'.

Khuôn mặt lạnh tanh không đổi sắc, Diệp Lĩnh lập tức thay một băng đạn đặc biệt được khắc 'Đại lôi phù', tập trung cao độ nhắm vào mục tiêu một lần nữa.

Anh ta thầm đếm trong đầu: 1, 2, 3...

“Pằng ——!”

Viên đạn xé gió lao đi, găm chuẩn xác vào 'con mắt'.

Giây tiếp theo, tiếng thét đau đớn thấu tận trời xanh của Boss phó bản vang lên, “A a a a a ta phải xé xác bọn bay! Ta phải xé xác bọn bay! Lũ kiến hôi thấp hèn dám mạo phạm đến Hồ tiên đại nhân vĩ đại! Ta sẽ cho bọn bay nếm mùi cực hình tàn khốc nhất thế gian!”

Một nguồn năng lượng hắc ám khổng lồ tụ lại nơi đầu móng vuốt của nó. Một quả 'cầu' đen đỏ cuồn cuộn khí tức c.h.ế.t ch.óc phóng thẳng về phía vị trí Diệp Lĩnh vừa đứng.

“!!!”

“Anh Diệp Lĩnh!!!”

Chỗ anh ta vừa đứng... giờ đã biến thành một cái hố sâu hoắm.

Khương Thất sững người, nhận ra rất có thể Diệp Lĩnh đã 'chầu trời' thật rồi.

Thậm chí còn chẳng để lại chút dấu vết nào, t.h.i t.h.ể, trang bị bốc hơi sạch sẽ, đến một mảnh vụn cũng không còn.

Cũng may là vài giây sau, tin nhắn của Diệp Lĩnh đã xuất hiện trong nhóm chat.

[Đồng tâm hiệp lực, làm giàu không khó (8)]

[Diệp Lĩnh: Trên đuôi con Boss phó bản có hoa văn hình 'con mắt'!]

[Diệp Lĩnh: Tấn công vào đó! Đó chính là điểm yếu của nó!]

[Kỳ Chiêu Chiêu: Rõ!]

[Liễu Ngọc Thăng: Bảo sao nãy giờ tôi ném b.o.m mỏi tay mà nó trơ như đá, hóa ra là ném trật lất.]

[Võ Xu: Ha! Vậy thì nhiệm vụ này tôi cân được!]

[Đoạn Tuyết: Anh Diệp Lĩnh, anh có dùng Gương cổ hoa mai dịch chuyển qua đây không?]

[Diệp Lĩnh: Vũ khí đi tong rồi, muốn chế lại thì phải tốn thời gian.]

Đọc tin nhắn, ai nấy đều hiểu Diệp Lĩnh tạm thời không thể sát cánh cùng họ. Bởi vì 'Lĩnh vực may mắn' của Lý Nhược Nghiêm chỉ duy trì được vỏn vẹn 10 phút, họ không thể lãng phí dù chỉ một giây một phút nào.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Võ Xu trở nên kiên quyết lạ thường.

Thi triển các phép thuật hệ Hỏa quy mô lớn luôn đòi hỏi thời gian niệm chú khá lâu, mà cái đuôi của Boss phó bản lại lươn lẹo thoắt ẩn thoắt hiện. Nếu muốn đ.á.n.h trúng mục tiêu...

“Chỉ còn một cách duy nhất!”

Võ Xu tự ếm một bùa chú bay lượn lên người, cơ thể từ từ lơ lửng trên không trung. Sau đó, cô ấy dùng chính bản thân làm vật dẫn, dõng dạc đọc một đoạn thần chú hệ Hỏa dài dằng dặc (để đọc trọn vẹn đoạn chú này cũng mất đứt 3 phút).

“Xuất hiện đi! Rồng Địa ngục · Claudius!”

Tiếng rồng gầm thét chấn động chín tầng mây. Một con hỏa long khổng lồ, to lớn hơn cả con Boss phó bản, từ từ hiện ra từ cơ thể Võ Xu. Ngay khi cô ấy lao người về phía trước, con hỏa long cũng gầm thét lao theo.

Đúng lúc cô ấy dang hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cái đuôi thứ hai của Boss phó bản, thì hàm răng sắc nhọn rực lửa của con hỏa long cũng phập mạnh vào chiếc đuôi đó.

Và vị trí nó c.ắ.n xuống... hoàn toàn trùng khớp với nơi có hoa văn hình 'con mắt'!

Boss phó bản lại gào lên một tiếng thê lương và đau đớn gấp bội lần trước. Cơ thể đồ sộ của nó bị con hỏa long to lớn đè bẹp dí xuống đất.

“Bốp!”

Nó tiện tay vung móng vuốt quật một cú trời giáng. Võ Xu, lúc này đã thoi thóp, bị đ.á.n.h văng ra xa hàng chục mét.

Chớp lấy thời cơ ngàn vàng, Phương Hoài, Liễu Ngọc Thăng, và Đoạn Tuyết cũng không màng sống c.h.ế.t lao thẳng vào mục tiêu.

“Thánh quang khu ma!”

“Nếm thử mùi vị b.o.m mìn của ông đi!”

“Trước khi xài chiêu bắt buộc phải hô to thế à?”

Phương Hoài tuy nhăn nhó lầm bầm, nhưng động tác điều khiển ván trượt bay v.út về phía cái đuôi vẫn dứt khoát không chút do dự.

Sau những pha tấn công 'cảm t.ử' của ba người, lại thêm ba chiếc đuôi của Boss phó bản tan biến vào không khí. Lúc này... nó chỉ còn trơ trọi ba cái đuôi.

...

...

“Hừ hừ... hừ hừ...”

Mất đi năm cái đuôi, Hồ tiên đại nhân trông t.h.ả.m hại vô cùng, nửa quỳ nửa gục trên mặt đất, thở hồng hộc. Đáng lý ra nó không thể nào bị thương nặng đến thế, những cái đuôi của nó cũng chẳng dễ dàng gì bị bốc hơi như vậy...

Tất cả là tại... tất cả là tại cái tên ngoại quốc tóc vàng khốn kiếp kia!

Nếu không phải do hắn cống nạp mấy thứ đồ cúng tế vớ vẩn để nó phá phong ấn ra ngoài quá sớm, thì đâu đến cơ sự này!

Với thực lực hiện tại còn xa mới bằng thời kỳ hoàng kim, vậy mà nó lại bị dăm ba cái tên loài người ranh con ép cho không ngóc đầu lên nổi...

“Bọn bay... bọn bay phải c.h.ế.t hết! Ngay! Tại! Đây!”

Nghe những lời dọa nạt rỗng tuếch, Tô Thanh khinh khỉnh cười mỉa: “Đúng là súc sinh vẫn hoàn súc sinh, c.h.ế.t đến nơi rồi mà còn không tự lượng sức, dám mạnh miệng hả?!”

Vì sao cô ấy lại nhẫn nhịn cho đến tận giây phút này?

Chính là để đợi cái lúc con hồ ly hôi hám này kiệt sức tàn tạ đây!

Lúc trước thực lực chênh lệch, không thể kéo nó vào Lĩnh vực quỷ dị, lẽ nào bây giờ lại không được?

“Ha ha ha ha ha ha!”

Tô Thanh cười lớn sảng khoái, từng bước tiến lại gần Boss phó bản. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, cô ấy vẫn không quên quay đầu lại, nháy mắt với Khương Thất và Kỳ Chiêu Chiêu, giọng điệu đầy vẻ tiếc rẻ: “Haizz, thực ra tôi cũng thích áo choàng lông hồ ly lắm, chỉ tiếc là con này... nhan sắc không được hợp nhãn cho lắm.”

Khương Thất: “...”

Kỳ Chiêu Chiêu: “...”

Còn biết nói gì nữa đây? Mau giơ ngón cái lên like mạnh thôi!

Lĩnh vực trấn Thanh Khê kỳ ảo bừng lên sau lưng Tô Thanh. Boss phó bản cố vùng vẫy chống cự, nhưng lập tức bị 'Ngưng đọng thời gian' của Kỳ Chiêu Chiêu khống chế cứng ngắc. Cả con hồ ly khổng lồ bị lôi tuột vào Lĩnh vực quỷ dị trong khi cái mồm vẫn còn đang bận c.h.ử.i rủa không ngừng.

“Lũ kiến hôi ti tiện! Lũ sâu bọ thấp hèn! Sao bọn bay dám... sao bọn bay dám...?!”

Đợi cho bóng dáng con Hồ tiên khuất hẳn, Khương Thất mới ngoáy lỗ tai, buông một câu nhận xét: “Ồn ào thật.”

Không ngờ con Boss phó bản này lại dễ xơi hơn cô tưởng.

Báo hại cô trước đó cứ lo lắng thái quá.

[Ngũ Tam: “C.h.ế.t mất năm đồng đội, thế mà cô gọi là dễ xơi à?”]

[Khương Thất: “À thì...”]

Kể ra cũng đúng, nếu không có những pha tấn công cảm t.ử bất chấp tính mạng của đồng đội, Tô Thanh làm sao có thể dễ dàng kéo một con Boss phó bản mạnh hơn mình vào Lĩnh vực quỷ dị được.

Nghĩ đi nghĩ lại...

Cô phải cảm tạ cái sự tình cờ nhặt được Ngu Tâm, đúng là vô tâm cắm liễu liễu lại xanh, cái 'Mạng thứ hai' này quả thực đã giúp một tay đắc lực!

Sau này cô phải khắc cốt ghi tâm một chân lý: Chơi với người thông minh không đáng sợ, chơi với kẻ điên cũng không đáng sợ, chơi với mấy đứa không sợ c.h.ế.t mới là đáng sợ nhất!

...

...

Chứng kiến cảnh Sát Quỷ dễ dàng hạ gục Boss phó bản, sắc mặt Aldrick, kẻ đã nhanh tay ếm màng bảo vệ cho bản thân và thủ hạ trước khi quả b.o.m hạt nhân X-11 phát nổ, trở nên xám ngoét.

Đứng phía sau hắn, Niece dường như đ.á.n.h hơi được điều chẳng lành, cơ thể run rẩy lùi lại.

“Không! Đừng mà!”

Ả ta quay ngoắt người định bỏ chạy, nhưng đã bị Aldrick dịch chuyển đến trước mặt, bóp c.h.ặ.t lấy cổ. Giọng hắn dịu dàng nhưng đầy vẻ thương hại: “Niece à, ta nhớ không lầm thì, lời nguyền của cô...”

“Có thể đảo ngược được đúng không?”

“!!!”

Đồng t.ử Emily co rụt lại. Đảo ngược lời nguyền? Chẳng phải là lấy mạng đổi mạng sao?

“Không, xin ngài... hội trưởng... tôi không muốn c.h.ế.t... tôi thật sự không muốn c.h.ế.t!”

Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt Niece, ả bám c.h.ặ.t lấy tay Aldrick, lắp bắp van xin: “Tôi... tôi vẫn còn giá trị lợi dụng mà, hội trưởng! Tôi vẫn có thể giúp ích cho ngài! Đừng g.i.ế.c tôi! Xin ngài! Xin đừng g.i.ế.c tôi!”

Ả ta thực sự không muốn c.h.ế.t!

Phải trầy da tróc vảy ả mới sống sót được đến tận bây giờ, mới nâng cấp năng lực lên mức tối đa...

Ả đã phải hy sinh tất cả...

Gia đình... bạn bè... cả người yêu...

Làm sao ả có thể... làm sao có thể...

“Niece à, cô biết rõ mà, cô làm gì có quyền từ chối.”

Giọng Aldrick vẫn đều đều, êm ái, nhưng từng lời thốt ra lại lạnh lẽo thấu xương.

Đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng đỏ rực. Đó lại chính là năng lực 'Kiểm soát tâm trí' của Kevin - kẻ đã bị hiến tế từ đời thuở nào.

“Giúp ta một việc, hồi sinh Boss phó bản, thế nào?”

Sự giãy giụa của Niece yếu dần, yếu dần khi chạm phải ánh mắt của Aldrick.

Cuối cùng...

Ả ta ngoan ngoãn gật đầu như một con rối vô hồn: “Vâng, thưa hội trưởng kính mến.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 233: Chương 233: Thất Thất Quay Về (22) - “chết Mất Năm Đồng Đội, Thế Mà Cô Gọi Là Dễ Xơi À?” | MonkeyD